Vương Nhu Hoa dẫn đội ngũ lưu dân rời Hoành Sơn được ba ngày đường là bị thám tử Mật điệp ti phát hiện ra, một mặt lập tức truyền tin về Đông Kinh mặt khác yêu cầu Kinh Triệu phủ giữ đoàn người Vương Nhu Hoa lại.
Phủ doãn Kinh Triệu phủ Hàn Kỳ biết tin kệ yêu cầu của Mật điệp ti lập tức hạ lệnh cho qua. Người ta không xin cứu viện triều đình, dẫn năm nghìn lưu dân tới Kim Thành huyện hoang vu là chính tích lớn của Thiết gia, đám người trong triều ăn no mặc ấm sao hiểu nổi khó khăn ở biên cương.
Hàn Kỳ còn đích thân gặp Vương Nhu Hoa, biểu dương Thiết gia không ngại gian nguy, vì quốc triều khai phá biên cương, thậm chí chi viện cho họ năm nghìn đảm lương.
Trong lòng mang theo thư tín của nhi tử, cấp cho Vương Nhu Hoa tự tin cực lớn, nàng biết, ở nơi xa xôi, nhi tử đang gặp muôn vàn khó khăn, nàng chỉ hận không thể lập tức chắp cánh bay tới.
Vương Nhu Hoa còn viết thư cho Vương gia, bảo Vương gia phái con cháu thích hợp tới Tây Vực, viết thư này là phận sự của con cháu, còn đi hay không là lựa chọn Vương gia.
Vương Tiệm sau khi hay tin, nghĩ rất lâu rồi đưa tin này tới phủ Khai Phong, hoàng đế đã rất lâu rồi không nhắc tới Thiết Tâm Nguyên nữa, dù sao quốc gia mỗi ngày vô vàn việc phải lo liệu, nếu không thường xuyên xuất hiện trước mặt hoàng đế, ai cũng có thể bị lãng quên.
Thiết gia tới Kim Thành huyện chậm hơn nửa năm thì có làm sao, nhiều quan viên đưa đi biên cương, lề mề vài năm chẳng chịu lên đường, hơn nửa năm chẳng thành vấn đề.
Ai chẳng biết tới Kim Thành huyện cũng chẳng khác gì tới Quỷ Môn quan, người Thiết gia chần chừ cũng hợp lý.
Hắn quyết định nếu có kẻ nào trên triều ý kiến sẽ nói như vậy.
Khi tin tức chuyển tới Bao Chửng nay đã là hoàng môn thị lang, phản ứng đầu tiên của ông ta là thất kinh muốn sai người chặn Vương Nhu Hoa lại.
Vương Nhu Hoa tuyệt đối sẽ không tới Kim Thành huyện chịu chết, nhất định là Thiết Tâm Nguyên đã tìm được nơi cực kỳ ổn thỏa để an thân, cho nên mới mời mẫu thân và huynh đệ của mình tới.
Mà Kim Thành huyện nhìn bất kỳ phương diện nào cũng không thích hợp.
Nhưng nghĩ tới năm nghìn lưu dân trong thư thì chỉ biết thở dài.
Tình hình Đại Tống giờ rối ren, trong ba trăm châu quận thì có hai mươi bảy châu quận đại hạn, mười một châu quận lũ lớn, Hoàng Hà vỡ đê, Hoành Thủy tiến vào Hoài Hòa, hai sông lớn gộp làm một khiến bách tính hạ du thành tôm cá.
Trong khi đó quần thần thì bận rộn tán tụng thỉnh thế, bận chúc mừng hoàng đế sinh nhi tử, bận rộn tranh thủ thêm vinh diệu cho gia tộc. Ở hoàn cảnh lớn đó, Thiết Tâm Nguyên chỉ cần không phải quy thuận Tây Hạ thì thành chuyện không đáng nhắc tới nữa.
Thế nên xem xong Bao Chửng ném vào trong đống văn thư chất cao như núi, chẳng mấy chốc lãng quên.
---❊ ❖ ❊---
Hôm nay tâm tình Triệu Uyển cực tốt, đây là mùa hạnh chín, bình thường nàng vốn không ăn bao nhiêu cơm, lại ăn rất nhiều hạnh, còn chọn những quả ngon nhất, dự định làm mứt và nước quả, đây là hai món ít ỏi mà nàng thành thạo.
Tiểu Châu Nhi sau khi cho một xếp giao tử khóa trong hộp son thì ôm hộp chạy ra chạy vào như ruồi không đầu, không biết cất đâu, công chúa hôm nay quét dọn Thiết gia trở về tâm tình rất lạ, lúc thì khóc lúc thì cười, còn cho mình một vạn giao tử mà thương hành tơ lụa trong Thục mới phát hành.
Mấy tờ giấy này nếu đem tới hiệu tơ lụa đất Thục là đổi ra được bạc trăng phau phau.
Triệu Uyển mắt nhìn chằm chằm hai chữ Cáp Mật trên bản đồ, thư xem xong ở Thiết gia đã đốt rồi, tuy nàng cực kỳ muốn giữ lại để lần sau đọc, nhưng Nguyên ca nhi nhắc đi nhắc lại phải đốt, nàng đành cắn răng đốt đi.
Nhưng mỗi chữ trên thư nàng đều nhớ rõ ràng.
Nhắc tới Tây Vực thì trong đầu bất kỳ ai cũng hiện ra một khung cảnh vùng man hoang khô cằn chỉ toàn là cát với đá, người nơi đó đều là dã nhân thô bỉ ăn sống uống tanh. Nhưng giờ nàng biết rồi ở trong Thiên Sơn bao la có Thanh Hương cốc, trong cốc có loại cỏ tỏa ra mùi thơm, có ao nước nóng, Cáp Mật có dưa ngọt rất to, nơi đó có rất nhiều tộc người chứ không phải toàn dã nhân, bọn họ có ngôn nữ, y phục và các loại trang sức khác nhau, nhiều, nhiều lắm …
“ Công chúa, Dung quý phi sai người tới muốn mượn búp bê lưu ly, nói là tiểu hoàng tử thích, hừm, bọn họ cứ kiếm cớ khi dễ chúng ta.” Tiểu Châu Nhi tức giận từ ngoài đi vào bẩm báo, còn gập ngón tay tính toán:” Lần trước mượn chén lưu ly này, cá lưu ly này, đều không trả.”
Triệu Uyển bị cắt đứt suy tưởng ngọt ngào còn tức giận hơn, mím môi đập bàn quát:” Trẻ con đầy tháng thì biết cái gì chứ, không cho mượn, muốn mượn thì cũng phải trả hết những thứ trước kia ...”
Tiểu Châu Nhi được lời của chủ tử, đắc ý đi từ chối đám ma ma nhìn mặt đã ghét kia.
Khi Vương Tiệm tới Tử Trúc Uyển của Triệu Uyển, vừa vặn nhìn thấy Tiểu Châu Nhi chỉ huy thái giám của công chúa đang dùng gậy trúc đánh hai ma ma, hai ma ma đó không sợ còn buông lời hăm dọa.
Một bên là công chúa vì từ chối xuất giá mà thất sủng, liên tục bị trách phạt, một bên là quý phi vừa sinh nhi tử cho hoàng đế, có mù cũng biết ai hơn ai kém.
Vương Tiệm sau khi hỏi rõ nguồn cơn thì hiểu ngay, âm trầm nói:” Đánh, đánh cho mạnh vào, đám tô tài không giữ quy củ này chết bớt kẻ nào tốt chút đó.”
Đại tổng quản đã lên tiếng, thái giám đánh càng hăng, tức thì tiếng kêu khóc vang vọng.
“ Công chúa, lão nô tới vấn an công chúa đây, không biết công chúa có an khang không?” Vương Tiệm khom người vào tẩm cung thi lễ:
Triệu Uyển rất bực mình, hôm nay vốn muốn yên tĩnh một mình tưởng tượng ra cảnh đẹp ở Thanh Hương cốc mà bị hết kẻ nọ tới kẻ kia phá đám:” Hừm, đợi được tên nô tài ngươi hỏi tới thì ta bị người ta ức hiếp chết rồi, tới đây có việc gì mau nói ra.”
Vương Tiệm cười nịnh bợ, nói vài câu ứng phó rồi đi thẳng vào chủ đề:” Công chúa có biết tên tiểu tử kia nay ở đâu không?”