Thiết Tâm Nguyên ngồi trên một tay treo của thủy xa thay thế cho vật nặng, Lý Xảo ở một bên xoay bàn tời, Hỏa Nhi tranh thủ thời cơ khớp tay treo còn lại, đợi hai bên ăn vào nhau.
Hoàn thành xong công việc, Lý Xảo lau mồ hôi trên mặt hồ hởi hỏi:” Nguyên ca nhi, ngươi thấy khuê nữ của ta chưa?”
“ Thấy rồi, may mà giống Trác Mã chứ không giống ngươi, nên rất xinh đẹp.”
Lý Xảo nghiến răng ken két:” Ngươi trả lời kiểu khốn kiếp gì thế hả, là thúc thúc mà thế à? Muốn ăn đòn à?”
Đang cãi nhau thì có tiếng cười trong trẻo truyền tới, ngẩng đầu lên tức thì thấy Trác Mã và Trạch Mã ghé tai nhau trò chuyện, cười khúc khích thướt tha đi từ con đường nhỏ trên núi xuống.
Tay trái Trác Mã cầm cái giỏ đan bằng mây, tay trái cầm cành hoa đỏ, áo sơn nữ mang vẻ đẹp thuần khiết đáng yêu, Trạch Mã đi y phục trắng hơn tuyết, cả người không chỗ nào không quyến rũ kiêu sa, váy sa mỏng, nên chỉ cần ngọn gió nhẹ cũng thổi bay tà váy, làm người ta cảm giác nàng bước đi cũng theo nhịp điệu nào đó.
Hai người vừa xuất hiện, vô số cặp mắt háu đói của đám nam nhân bám theo từng bước chân, đám khốn kiếp nhìn không biết kiêng dè gì, chăm chăm từ chân lên eo rồi bầu ngực, không muốn bỏ sót chút nào, chỉ hận không thể lột trần người ta vậy.
Lý Xảo nuốt nước bọt huých vai Thiết Tâm Nguyên đang ngây ra như thằng ngốc:” Này, nữ nhân tên Trạch Mã kia là thế nào với ngươi?”
Thiết Tâm Nguyên đưa miếng dưa hấu chỉ còn vỏ lên vừa gặm vừa đáp:” Ta còn chưa thấy vết xe đổ của ngươi hay sao mà dẫm vào, đừng nói là ngươi có hứng thú với nàng đấy.”
“ Khắp Thổ Phồn chỉ được hai nữ nhân xinh đẹp, kết quả là ở nơi này cả, thật lạ.” Hỏa Nhi nhảy từ trên cao xuống hào hứng tham gia:” Hai bọn họ đứng cạnh nhau thôi cũng đủ làm người ta ngứa ngáy toàn thân rồi.”
“ Khốn kiếp ngươi dám nhìn lão bà của ta thấy ngứa ngáy à?” Lý Xảo đá Hỏa Nhi một phát, nhưng cũng thông cảm cho huynh đệ của mình:” Ta ở Thanh Đường một thời gian, dù là nữ nhân trong đại trướng của Giác Tư La cũng không thể coi là xinh đẹp, chỉ sạch sẽ một chút, mặc đẹp một chút. Nữ nhân Thổ Phồn, hoặc là xấu không thể nhìn nổi, hoặc là đẹp không nói lên lời, đẹp như Trác Mã đúng là thần kỳ của tạo hóa.”
Cảm giác giống những ngày ở Xảo trang, cả đám huynh đệ nằm trên đống rơm tán gẫu, Thiết Tâm Nguyên cười ha hả:” Chứng tỏ Thanh Hương cốc của ta là nơi địa linh nhân kiệt.”
“ Nói tới Thanh Đường, đám người đó thật ngốc, khi bọn ta đi qua Tông Ca thành của Hạt Chiên, đám người Thổ Phồn thiếu chút nữa bị lừa chết luôn.”
“ Một cái thìa đổi được một tấm da trâu, lưu dân trong đội phát tài lớn, bọn họ đổi hết bát thìa, sau đó khi ăn cơm làm tạm que đũa.” Hỏa Nhi hoài niệm Tông Ca thành:” Nguyên ca nhi, chúng ta tổ chức có nên thương đội đi Tông Ca thành không, người Thổ Phồn ngốc lắm.”
Lý Xảo hừ một cái:” Ai chẳng biết người Thanh Đường ngốc, nhưng võ lực của họ hàng đầu thiên hạ, ngươi lừa họ một lần, họ cười ha hả, lừa hai lần họ không biết, lừa lần thứ ba xem, tay họ chọc vào mồm ngươi móc hết những thứ trong bụng ngươi ra, muốn chết phải không?”
Thiết Tâm Nguyên dùng hai ngón tay gãi cằm:” Chúng ta tất nhiên không nên đi, nhưng người Thổ Phồn đi thì không thành vấn đề.”
“ Trác Mã không thể đi, nàng ấy là công chúa Thanh Đường, làm thế không được.” Giọng Lý Xảo quyết không thương lượng:
“ Trạch Mã!” Hỏa Nhi sáng mắt lên, sau đó lại xua tay:” Không được, Trạch Mã đi rồi không về được nữa, miếng thịt ngon như vậy Hạt Chiên cắn vào là không nhả ra đâu.”
Lý Xảo đột nhiên đảo mắt nhìn quanh như trộm, thấy bên suối chỉ có ba huynh đệ vẫy tay ra hiệu hai người kia tới gần.
“ Một lần có người Thổ Phồn ở xa tặng cho Thanh Đường một con ngựa quý chưa thuần, Hạt Chiên khi ấy mười một tuổi xung phong hàng phục, không ngờ con mã vương đó rất dữ, giật đứt dây thừng chạy mất. Hạt Chiên ôm cổ ngựa đi mất ba mươi dặm, cuối cùng ngã dập mông xuống một tảng đá nhọn ...”
Thiết Tâm Nguyên và Hỏa Nhi chỉ nghe đã thấy ớn lạnh, nói thế Hạt Chiên không phải là nam nhân nữa rồi.
Nếu như Hạt Chiên không hứng thú gì với nữ nhân thì không lo Trạch Mã bị người ta cướp mất rồi.
Tối hôm đó, Thiết Tâm Nguyên làm món thịt cừu kho, mời Trạch Mã ăn cơm cùng, đó là phúc lợi tiêu chuẩn của người sắp đi xa ở Thanh Hương cốc.
Trạch Mã không phải là người khách khí, ngồi xuống rồi một mình bê cả bát thịt lớn ăn ngon lành, vừa ăn vừa uống rượu no nê mới nhìn Thiết Tâm Nguyên đợi y nói.
“ Trong tộc chúng ta có nhiều món đồ nhỏ, chất đống ở Hang Sói sắp mốc rồi, nếu không xử lý nhanh sẽ phiền toái, vì thế ta muốn tổ chức thương đội đi Tông Ca thành, đổi da thú. Mùa đông sắp tới, người mới gia nhập lại không có quần áo mùa đông, nên rất cần da thú về làm áo ấm.”
Trạch Mã bĩu môi chê bai:” Ta nhìn rồi trong đó nhiều nhất là kèn bùn vứt đi ...”
“ Cô biết gì chứ, người Thanh Đường dựa vào chăn thả kiếm sống, một mình đi chăn bò dê cô đơn nhường nào, nếu miệng có cái kèn, thổi ra được âm thanh như chim bách linh, tưởng tượng mà xem trời xanh, cỏ xanh, bò dê thành đàn, một mục nhân thổi kèn là bức tranh đẹp cỡ nào ...”
“ Như thế một cái kèn đổi lấy một tấm da dê chắc không khó?” Thiết Tâm Nguyên cuối cùng nói ra chủ ý thực sự:
“ Phì!” Trạch Mã thiếu chút nữa không kìm được đấm một phát vào mặt Thiết Tâm Nguyên:
Thiết Tâm Nguyên tự biết mình hơi quá đáng, ho một tiếng:” Trao đổi như thế không công bằng, nhưng nếu thêm vào dung nhan mỹ lệ của Trạch Mã công chúa của chúng ta thì sao?”
Trạch Mã đang nén cười vừa nghe câu này thì mặt trắng bệch, tay siết chặt cốc rượu, một lúc sau mới từ từ buông ra, đeo lên mặt nụ cười quyến rũ đầy nguy hiểm:” Ngươi vì một tấm da dê mà muốn ta đi ngủ với đám mục nhân bẩn thỉu à?”
Thiết Tâm Nguyên mắng to:” Nói bậy, cho bọn chúng nhìn dung nhan mỹ lệ của cô một cái là tổ tiên phù hộ rồi. Trạch Mã, cô nghĩ mà xem, khi cô từ lạc đà trắng bước xuống, sa y phiêu phiêu, đẹp như tiên nữ, mồm thổi cái kèn ...”
Té ra là hiểu lầm y, chỉ là không hiểu sao những lời khen ngợi từ miệng Thiết Tâm Nguyên phun ra lọt vào Trạch Mã thành rất khó nghe:” Sao ngươi không bảo nữ nhân Trác Mã đi?”
Thiết Tâm Nguyên nghiêm túc đáp:” Không được, ta không để Trác Mã đi lừa tộc nhân của mình, làm thế là thiếu đạo đức. Cũng như ta không bắt cô đi lừa tộc nhân ở Đại Tuyết Sơn.”
Trạch Mã trầm mặc, hồi lâu thở dài:” Giao hẹn nhé, nếu sau này ngươi muốn lừa người trên Đại Tuyết sơn, vậy để ta làm ...”
(*) Hôm nay dừng ở đây nhé.