Vô Tự Thiên Thư

Lượt đọc: 5739 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64. Chương 65 Chương 66. Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82. Chương 83. Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 68
thân hãm yêu quật (thượng).

❊ ❊ ❊

Vẻ mặt Hoàng Bội vừa đau đớn vừa mâu thuẫn, nhìn Tư Mã Thính Tuyết liếc mắt, thấp giọng mắng: " Phế vật!"

Thân hình thổi qua, nhất thời giật lấy đan dược trong tay Tư Mã Thính Tuyết, lại giương tay lên, ném vào trong nhà cỏ.

" Sưu." Một tiếng, đan dược lại bay đi ra, chỉ có điều lúc này lại hướng Hoàng Bội bay tới.

Hoàng Bội hừ lạnh một tiếng, bàn tay xẹt qua, đã tiếp được đan dược thật dễ dàng, thân hình vẫn không nhúc nhích, phảng phất như một cây đinh được đóng trên mặt đất. Tư Mã Thính Tuyết nhìn thấy một màn này, sự khuynh mộ trong mắt càng tăng cao vài phần.

" Ha ha, kịch vui khai mở rồi." Tiểu Khai nhìn đến nhập thần, chợt nghe một lão nhân kêu to lên: " Tiểu Khai đạo hữu, tập trung chú ý, phía sau có hai nhóm người chạy tới!"

" Hai nhóm người!" Tiểu Khai lại càng hoảng sợ: " Không phải nói chỉ là một yêu quái hay sao?"

" Vừa rồi chỉ có một yêu quái, bây giờ thì không phải nữa." Lão nhân có thần thái như sợ thiên hạ không loạn thì không vui, vô cùng hưng phấn nói: " Vừa rồi yêu quái kia lại gọi thêm một người tới giúp đỡ, đây là nhóm đầu tiên, còn một người là cao thủ đang đi tới, nga, đương nhiên là với các ngươi nói thôi, đối với lão nhân gia ta thì là một tên nhị lưu."

Tiểu Khai nháy nháy mắt: " Chẳng lẽ là Hiểu Lâm? Hoặc là Diêu Viễn?"

" Không đúng." Lão nhân hưng phấn nói: " Là Tuyết Phong, Nga Mi chưởng môn Tuyết Phong!"

Tiểu Khai nhất thời hít sâu một hơi, dưới chân vừa động, đã nghĩ muốn chạy trốn ngay, lão nhân vội vàng nói: " Uy uy uy, đừng chạy a, ngươi sợ cái gì, tiểu tử kia có gì đáng sợ?"

" Các ngươi đương nhiên không sợ rồi." Tiểu Khai nói: " Ta là người thường, mạng chỉ có một, ta cũng không phải không thấy hắn giết qua yêu quái, chỉ giống như giết gà, quá là thuần thục, vạn nhất để cho hắn biết được ta đã biết bí mật của hắn, ta sẽ xong đời rồi."

" Ai, không tranh cãi a." Lão nhân phi thường buồn bực thở dài: " Ta thề, Ẩn Thân phù của ta tuyệt đối không phải là hắn có thể khám phá được. Ngươi vì cái gì không tin ta chứ?"

" Ta vì cái gì phải tin tưởng ngươi?" Tiểu Khai nói: " Ngươi đừng lầm, vạn nhất hắn phát hiện ra thì ta xong đời, đó là mạng của ta, không phải ngươi, ngươi nói ta không sợ?"

Lão nhân không nề hà lắc lắc đầu: " Thôi, thôi, lão phu lại đưa thêm cho ngươi một thứ, ai, vất vả luyện ra một chút nguyên khí đều bị tiểu tử ngươi dùng hết."

Nói cho hết lời, Tiểu Khai chợt cảm thấy trong tay có thêm một mảnh giấy nhỏ.

" Tiểu Khai đạo hữu, ngươi nghe cho rõ, vật ngươi cầm trong tay không phải bình thường, đây là trận pháp phù chú cao nhất của phái Nga Mi, tên là Trấn Nguyên Thiên Phù, uy lực to lớn, dù là yêu tướng ma đầu đều không thể trụ được!" Ngữ khí của lão nhân nghiêm túc: " Mặc dù nó chỉ có thời gian một chén trà nhỏ, nhưng trong hiện tại xuống dốc của tu chân giới hiện nay, sẽ không có sinh linh nào có thể chống cự được uy lực của nó."

Trong lòng Tiểu Khai lúc này mới vừa lòng gật đầu: " Nói như vậy, cả Tuyết Phong cũng có thể vây khốn?"

" Điểm này không hề nghi vấn." Lão nhân nói: " Cho dù là Tuyết Phong, cũng có thể vây khốn."

Lúc này Hoàng Bội đã cùng nữ nhân trong nhà cỏ đã triển khai cuộc giằng co đưa đẩy suốt mười phút, Hoàng Bội đẩy đan dược vào, nữ nhân đẩy ra, vì vậy Hoàng Bội lại tiếp tục đẩy, nữ nhân lại tiếp tục đánh ra, hai người đẩy đưa đến không ngừng nghỉ, người như Hoàng Bội, thiên tính cao ngạo mà cứng cỏi, là một người nhất quyết không chịu buông tay nhận thua, cho nên dù trong lòng biết tu vi của đối phương cao hơn mình thập bội, nhưng vẫn không chút nào nổi giận, mà nữ nhân trong phòng cũng nhất định không nhận lấy đan dược mà đẩy ra cho Hoàng Bội, cho nên hai người cứ kéo dài cuộc chiến giằng co. Tư Mã Thính Tuyết ở một bên nhìn thấy trợn mắt há hốc mồm, một câu cũng nói không nên lời.

Lúc này đây, nữ nhân trong phòng đại khái như nổi giận, hừ lạnh nói: " Ta nói không cần là không cần, đừng đến phiền ta nữa!" Lúc này đan dược cũng lui tới thêm vài lần, hơn nữa lại hướng tới Tư Mã Thính Tuyết, hắn đang đứng ngẩn người thì bỗng nhiên phát hiện hồng quang lòe lòe, đảo mắt đã thấy đến trước mặt, lúc này đây lực đạo to lớn, làm sao hắn có khả năng ngăn cản, trong chớp mắt, thậm chí cơ hội ra tay đều không có, trong lòng chỉ kịp kêu một tiếng: " Mạng ta xong rồi." Chợt thấy trước mắt hoa lên, một bàn tay ngọc trắng tuyết nhẵn nhụi chụp tới, bắt ngay đan dược.

Tư Mã Thính Tuyết mừng rỡ kêu lên: " Đa tạ ân cứu mạng của sư tỷ."

Quay đầu nhìn lại, lại thấy sư tỷ đứng cách mình hơn hai thước, đang hung hăng trừng mắt lớn tiếng nói: " Còn không mau truy!"

Tư Mã Thính Tuyết nhanh chóng quay đầu lại, chỉ thấy một người yểu điệu mảnh khảnh đang bỏ chạy vào trong hoang dã, tốc độ nhanh như một đạo sương khói, sưu một tiếng đã bắn ra địa phương thật xa, ngay sau đó, một thân ảnh quen thuộc bên cạnh mình đã bay lướt qua đuổi theo, chỉ đảo mắt đã hóa thành một đạo khói xanh.

Đến lúc này hắn mới phản ứng: " Đan dược bị người đoạt đi rồi."

" Nhanh, nhanh, đuổi theo!" Lão nhân còn kích động hơn so với hắn, lớn tiếng thúc giục nói: " Tiểu Khai đạo hữu, thần hành phù chú tuyệt đối so với bọn họ còn nhanh hơn, ngươi mau đuổi theo a!"

Vừa mới dứt lời, chợt nghe xa xa có một tiếng quát lớn, đúng là thanh âm hùng hồn sáng ngời của Tuyết Phong chưởng môn, một đạo thân ảnh so với Hoàng Bội còn nhanh hơn mười lần nhất thời đã bắn ra xa xa, Nga Mi chưởng môn quả nhiên danh bất hư truyền.

" Truy cái đầu ngươi." Tiểu Khai mắng: " Một chút đầu óc cũng không có, rõ ràng đó là kế điệu hổ ly sơn, vậy mà cũng nhìn không ra." Tiểu Khai vừa nhìn thấy rất rõ ràng, viên đan dược kia đúng là bị giật đi, nhưng người cướp đan dược cũng không có đem đi, mà là thuận tay ném vào trong bụi cỏ, bây giờ viên đan dược nằm cách Tiểu Khai không đủ hai thước, đang yên lặng nằm giữa bụi cỏ dại tươi tốt.

Tiểu Khai không chút chần chờ chạy tới, quơ đan dược vào trong tay, cẩn thận xem xét.

Viên Tạo Hóa Đan thoạt nhìn rất giống như một viên thuốc cảm mạo, cỡ như móng tay cái, dan dược màu hồng, để dưới mũi cũng không có mùi thơm gì, lấy tay sờ thử còn thấy cứng ngắc, y hệt như một viên đá nhỏ, Tiểu Khai nhìn không ra đó là gì, rồi thuận tay đặt vào trong túi.

Sau khi cất xong đan dược, lại nhìn thấy một luồng khói xanh nhạt nhanh như chớp bắn tới, trực tiếp bắn thẳng tới nơi Tiểu Khai đang đứng, cúi đầu cẩn thận tìm tòi, Tiểu Khai tập trung nhìn, người này lại là một mỹ nữ, hơn nữa còn là loại mỹ nữ có lực sát thương phi thường.

Mỹ nữ này nhìn thật vũ mị, hai ánh mắt long lanh, khóe mắt còn có chút mê mị, đúng là điển hình của đôi mắt hoa đào, mũi cao vút, miệng tròn tròn, khóe miệng hồng nhuận nhếch nhẹ lên, xem ra có sự vũ mị phong lưu nói không nên lời, nếu đưa vào hồng trần thế tục thì đúng là một hình tượng phong lưu mỹ nữ. Nếu sóng mắt như vậy vừa chuyển, đôi môi đỏ mọng bĩu ra, chẳng biết sẽ làm mê đảo bao nhiêu nam nhân háo sắc.

Nhưng lúc này mỹ nữ lại không có một động tác vũ mị nào, ngược lại vẻ mặt khẩn trương, tìm trên mặt đất không đến nửa phút, mồ hôi tuôn trên trán thành từng dòng, răng ngọc cắn chặt, thần thái khẩn trương này, thật làm người ta cảm thấy tương liên. Bất quá nàng còn chưa chịu bỏ qua, hai bàn tay nhỏ bé không chút để ý rác rưởi và dơ bẩn dưới đất, mười ngón tay bươi móc không ngừng dưới cỏ dại, muốn tìm cho được viên Tạo Hóa Đan kia.

Tiểu Khai nhìn thấy, trong lòng mềm nhũn, cơ hồ nhịn không được muốn đem đan dược cho nàng.

" Chú ý, Tiểu Khai đạo hữu, kịch vui khai mở rồi." Lão nhân xem ra rất hứng thú, liên thanh nói: " Đó chỉ là một tiểu hồ ly chỉ có trăm năm đạo hạnh, ngươi đi theo cô ta, nhìn xem các nàng rốt cuộc muốn làm gì."

" Nga." Tiểu Khai giật mình hiểu ra gật gật đầu, điều này được rồi, nếu không phải hồ ly tinh, thì không có thái độ phong lưu vũ mị như thế, xem ra thần thoại của tổ tiên xưa có truyền thuyết vẫn là có điểm đạo lý.

Tiểu hồ ly tìm chừng ba phút, bỗng nhiên xa xa truyền đến một tiếng huýt gió bén nhọn, tiếng huýt gió làm cho tiểu hồ ly lập tức đứng dậy, thần tình như bất đắc dĩ, ánh mắt nhìn ra phía trước, vừa lúc thấy được Tư Mã Thính Tuyết đang ngẩn người, nàng cắn chặt răng, lập tức quyết định chủ ý.

Tiểu hồ ly dù sao cũng tu luyện thành hình người, vẫn có chút pháp lực, dùng một chưởng bổ vào trên cổ Tư Mã thiếu gia, vị thiếu gia lập tức hôn mê đi.

Lại nói Tư Mã Thính Tuyết cũng là bất đắc dĩ, tự mình còn chưa học được bổn sự gì, nhìn thấy sư tỷ nhanh chóng đi xa, hắn truy theo thì cũng khẳng định là không đuổi kịp, nghĩ tới nghĩ lui, hay là ở tại chỗ chờ đợi là tốt nhất, hắn như thế nào cũng không nghĩ đến sư phó và sư tỷ bị dẫn dụ đi rồi, mà chính mình lại đứng đối diện với một mỹ nữ, còn chưa kịp suy nghĩ cẩn thận tại sao lại thế này, liền đã mất đi tri giác.

Khí lực của tiểu hồ ly không nhỏ, ôm lấy Tư Mã Thính Tuyết cao lớn, phảng phất như đang ôm lấy một người làm bằng cỏ thật nhẹ nhàng, dưới chân không ngừng, vừa đi vừa như đang bay, tốc độ quả thực không hề chậm chạp, hoàn hảo Tiểu Khai cũng có thần hành phù chú, thoải mái đi theo phía sau nàng, không hề bị bỏ lạc lại phía sau.

Đợi cho Tiểu Khai và tiểu hồ ly đã đi xa, mới nhìn thấy hai đạo kiếm quang đang bay vọt tới. Tiểu Khai ngửa đầu nhìn lại, trên tay Tuyết Phong cầm lấy một con hồ ly mao sắc tiên diễm, cái đuôi hồ ly ở không trung phiêu phiêu đãng đãng, thoạt nhìn ít nhất cũng có ba bốn cái đuôi. T.r.u.y.ệthegioitruyen.com

Tiểu hồ ly ngửa đầu nhìn lên trời, trong mắt nước mắt cuồn cuộn, thì thào lẩm bẩm: " Tỷ tỷ, muội không tìm được Tạo Hóa Đan, muội thật xin lỗi tỷ, muội là tội nhân của gia tộc..."

Nàng nói xong mấy câu nói đó, liền nhanh chóng cúi đầu, dùng hết khí lực toàn thân bắt đầu chạy như điên.

Ước chừng chạy hơn nửa giờ, tiểu hồ ly dừng chân lại, Tiểu Khai thật sự là có chút bội phục nàng, một nữ tử thân thể kiều nhược như vậy, thế nhưng lại chạy suốt nửa giờ, nếu tham gia á vận hội, phỏng chừng sẽ trở thành vận động viên Trung Quốc đoạt giải quán quân.

Xuất hiện trước mặt Tiểu Khai là một bãi tha ma rộng lớn, nơi này hiển nhiên cũng là hoang vu dã ngoại, nơi nơi còn phiêu đãng một ít quỷ hỏa màu xanh biếc, thoạt nhìn âm trầm khủng bố, hoàn hảo Tiểu Khai cũng không còn là Tiểu Khai của một tháng trước, mắt hắn nhìn thấy tiểu hồ ly hướng đến mộ bia trước mặt thì thào vài câu, nơi đây tự nhiên vỡ ra một cái động khẩu, tiểu hồ ly liền chui vào, Tiểu Khai cũng không chậm trễ, liền theo sát chui luôn vào trong.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64. Chương 65 Chương 66. Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82. Chương 83. Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »