Vô Tự Thiên Thư

Lượt đọc: 5684 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64. Chương 65 Chương 66. Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82. Chương 83. Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 20
thiên tài trữ nguyện.

❊ ❊ ❊

Sáng sớm hôm sau, Tiểu Khai chạy tới Phi Luân cảng khẩu nhìn thời gian thấy mới tám giờ rưỡi, còn kém ba mươi phút mới tới chín giờ đã ước hẹn với Trữ Nguyện. Trữ Nguyện tới còn sớm hơn hắn, mặc bộ đồ thể dục màu lam, đang làm những động tác khởi động, tay chân linh hoạt, thân thể mềm mại, thoạt nhìn quả thật có phong thái của một vận động viên, Tiểu Khai cúi đầu nhìn lại chính mình, áo sơ mi, quần tây, còn có đôi giày đi làm, không thể không thừa nhận đối phương chuẩn bị còn chu đáo hơn cả mình.

" Chúng ta ở nơi này so tài?" Tiểu Khai nhìn quanh bốn phía, hỏi Trữ Nguyện: " Không thích hợp lắm đâu."

" Ta đã có an bài." Trữ Nguyện mỉm cười, chỉ vào một chiếc du thuyền trong cảng đang đậu: " Chúng ta sẽ so tài ở trên đó."

Đó là một chiếc du thuyền khí phái hào hoa, sàn bằng gỗ đào, lan can màu trắng, vách màu lam nhạt, kết cấu nhìn thật phóng khoáng, ẩn ước như vầng ánh sáng mặt trời mới mọc lên, có vẻ mỹ luân mỹ hoán, nhìn thấy nó làm Tiểu Khai ngầm than thở không thôi.

Trữ Nguyện đương nhiên thấy được hình dáng của Tiểu Khai, có chút khinh miệt cười cười, lại nói: " Vì trận đấu hôm nay, ta còn mời một vị trọng tài nổi tiếng trên quốc tế, Đạo Nhĩ tiên sinh."

Trên du thuyền có một người nước ngoài đang hướng tới chỗ hai người Tiểu Khai phất phất tay, chào hỏi bằng tiếng Trung Quốc hơi cứng: " Xin chào, Trữ tiên sinh đã chuẩn bị xong chưa?"

" Đợi thêm lát nữa." Trữ Nguyện cao giọng nói: " Còn có người đang đến."

" Còn có ai?" Tiểu Khai kỳ quái hỏi.

" Tiêu Vận tiểu thư nói sẽ tới." Trữ Nguyện đắc ý nói: " Hắn nói sẽ mang theo một người bạn tới."

Đang nói đến đó chợt nhìn thấy chiếc xe quen thuộc của Tiêu Vận từ xa đi tới, Tiểu Khai nhíu mày, nghĩ thầm: " Sao hôm qua cô ta không cho ta biết nhỉ?"

Cửa xe mở ra, người đi xuống đầu tiên là Trì Tiểu Trúc, nàng vừa nhìn thấy Tiểu Khai, liền nao nao khựng lại, Tiểu Khai nhìn thấy Trì Tiểu Trúc thì càng ngoài ý muốn.

" Tiêu tổng giám, đây là…" Tiểu Trúc hiển nhiên cũng không biết tại sao lại như vậy: " Không phải là cô muốn dẫn tôi đi xem kịch vui gì đó sao?"

" Đúng vậy." Tiêu Vận nở nụ cười phong tình vạn chủng: " Kịch vui lập tức sẽ bắt đầu rồi."

" Rốt cuộc sao lại thế này?" Tiểu Trúc kỳ quái nhìn Trữ Nguyện đang có vẻ hưng phấn lại nhìn Tiểu Khai đang lặng lẽ co người lại: " Tiểu Khai, anh nói cho em biết đi."

" Kỳ thật cũng không có gì." Tiêu Vận cười khanh khách nói: " Tiểu Khai đệ đệ và Trữ đại thiếu gia hôm nay quyết đấu vì ta. Ai thua thì phải rời khỏi việc đeo đuổi ta."

Lời này vừa thốt ra thì gương mặt Tiểu Trúc chợt có chút trắng nhợt.

Tiểu Khai tức đến cắn răng, hơi có chút xấu hổ nhẹ nhàng đi đến bên người Tiểu Trúc: " Tiểu Trúc, không phải như em nghĩ vậy đâu…"

" Anh không cần nói nữa…" Tiểu Trúc ngẩng đầu lên, quay về phía Tiểu Khai cười, nhẹ giọng nói: " Mặc dù em không biết tại sao lại thế này, nhưng em tin tưởng anh."

Tiểu Khai nuốt lời nói vào bụng, trong lòng như biển sông nổi sóng, chỉ nghe mấy câu nói đó của Tiểu Trúc, chỉ cảm thấy như mình hạnh phúc đến muốn chết đi được, đã vô oán vô hối, nhưng ngược lại cũng không nói ra được lời nào, chỉ nhìn Tiểu Trúc cười: " Khi trở lại sẽ giải thích với em, anh đi đấu với hắn trước."

" Ân, Tiểu Khai cố gắng lên." Ánh mắt Tiểu Trúc sáng lên long lanh, Tiêu Vận ở bên cạnh nhìn thấy, bỗng nhiên cảm thấy buồn bực kỳ lạ, có điểm khó chịu, có điểm ghen ghét.

" Ta làm sao vậy?" Tiêu Vận dùng sức cắn cắn đầu lưỡi làm cho mình tỉnh táo lại, nhẹ nhàng cười: " Đi thôi, trận đấu bắt đầu rồi."

Tiểu Khai bước lên mũi thuyền, du thuyền chạy ra ngoài khơi, tốc độ phi thường nhanh, đảo mắt đã thấy ra rất xa, quay đầu lại nhìn, cảng khẩu đã chỉ còn lại rất nhỏ trong tầm mắt. Đến lúc này Trữ Nguyện mới ra lệnh cho mấy thủy thủ dừng thuyền lại, quay đầu nói: " Tốt lắm, nơi này rất yên tĩnh, chúng ta so tài ở đây."

" Được." Tiểu Khai đã tính trước bèn nói: " Chúng ta trước tiên nói cho rõ, ta tùy tiện đưa ra ba hạng mục, chỉ cần ngươi thua một thì tính ngươi thua." T.r.u.y.ệthegioitruyen.com

" Đó là đương nhiên." Trữ Nguyện thâm tình nhìn Tiêu Vận, tràn ngập tin tưởng nói: " Vì Tiêu Vận tiểu thư, ta tuyệt đối sẽ không thua đâu."

" Tốt lắm." Tiểu Khai nói: " Ta muốn so trận thứ nhất với ngươi: so đánh bài."

Kỳ thật so toa cáp(đánh bài) là cách gọi của người Hồng Kong, cũng là phương pháp đánh bạc thường dùng, Trữ Nguyện vừa nghe được hai chữ này thì sửng sốt, sau đó cười ha ha lên: " Nghiêm Tiểu Khai, chẳng lẽ ngày hôm qua ngươi không có lên thegioitruyen.com để tra chút tình huống của ta hay sao?"

" Ta vì cái gì phải tra?" Tiểu Khai tỏ vẻ không quan tâm, nói: " Ta khẳng định có thể thắng mà."

Sau đó có người đi đến trải chiếu bạc, đem đến những bộ bài mới, Trữ Nguyện vỗ vỗ tay thì đã có người mang đến hai cái ghế dựa, phân biệt đặt ở hai đầu chiếu bạc, Tiểu Khai và Trữ Nguyện cùng ngồi xuống đối diện.

" Chúng ta đổ thế nào?" Trữ Nguyện vẫn ung dung hỏi: " Mười vạn một ván, hay là hai mươi vạn một ván?"

" Ách..mười đồng tiền một ván." Mặt Tiểu Khai có chút hồng, nói chuyện có chút chậm rãi: " Chúng ta chủ yếu so thắng bại cũng không phải đang bài bạc."

" Nhưng ta không có tiền lẻ." Trữ Nguyện tiện tay rút ra một xấp trăm đồng vỗ trên tay: " Làm sao bây giờ đây?"

" Nga, cái này không quan hệ." Tiểu Khai tiện tay rút ra một xấp mười đồng: " Ta có rất nhiều, ta cho ngươi mượn."

Tiêu Vận nhìn gương mặt có chút trắng bệch của Trữ Nguyện, bỗng nhiên nghĩ thầm tên Tiểu Khai này kỳ thật không có vẻ nhu nhược như mình vẫn nghĩ, hắn hình như cũng là người có chút tâm kế.

Đạo Nhĩ tiên sinh rất thành thục đứng ngay trung gian, nói: " Hai vị chuẩn bị xong chưa?"

Tiểu Khai gật gật đầu: " Ngươi phát bài đi."

Đạo Nhĩ tiên sinh hiển nhiên cũng là cao thủ, rút ra một bộ bài, xốc lên khoảng một trăm lần, Tiêu Vận và Tiểu Trúc ở bên cạnh nhìn đến hoa mắt, đang tán thưởng, đột nhiên Tiểu Khai nói: " Đạo Nhĩ tiên sinh, một bộ quá chậm, hay là ngươi lấy hai bộ đi."

Hai mắt Trữ Nguyện căng căng nhìn hai tay của Đạo Nhĩ tiên sinh, không hề nháy mắt, miệng cười nói: " Hai bộ cũng không nhanh, nếu thật muốn chơi thì bốn bộ đi."

" Được, bốn thì bốn."

Đạo Nhĩ tiên sinh dĩ nhiên bị hai người làm khựng lại, cẩn thận hỏi: " Các ngươi xác định?"

" Đương nhiên." Hai người cùng trả lời.

Đạo Nhĩ tiên sinh cũng không nói nhiều, xuất ra ba bộ bài nữa, trộn lại cùng một chỗ, bắt đầu xào bài, bởi vì năm mươi bốn lá bài biến thành hai trăm mười sáu lá, xào bài thật khó khăn hơn nhiều lắm, nhưng Đạo Nhĩ tiên sinh đôi tay như thật lớn, mà thủ pháp cũng vô cùng nhuần nhuyễn, xấp lá bài trong tay hắn như biến thành một con rồng đang bay múa, lần này Tiêu Vận và Tiểu Trúc hoàn toàn không nhìn thấy rõ được nữa. Ánh mắt Tiểu Khai nhìn chằm chằm, trên trán đã toát ra mồ hôi, bây giờ theo tình hình, với sự yêu cầu của khó khăn và cường độ trí nhớ, đã đối với hắn có sự khiêu chiến không nhỏ.

Nhìn lại Trữ Nguyện, mặc dù bộ dáng vẫn đang chăm chú nhưng thần thái vẫn thoải mái như cũ, nhàn nhã đi chơi, tựa hồ như không hề bị ảnh hưởng.

Đạo Nhĩ một tay xào bài, khoảng chừng năm phút, mới " ba" một tiếng khép bài lại: " Nghiêm tiên sinh, Trữ tiên sinh, có thể bắt đầu rồi chứ?"

Tiểu Khai khẽ gật đầu, chẳng ừ hử gì cả, trong đầu chỉ là thứ tự của hai trăm mười sáu lá bài, quả thật không dám phân tâm, Trữ Nguyện lại mỉm cười rất thoải mái: " Có thể."

Cuộc thứ nhất, bài của Tiểu Khai là hai lá một một lá K, còn Trữ Nguyện là ba, năm, bảy, phần thắng của Tiểu Khai thật lớn, nhưng Tiểu Khai không chút do dự ném bài đi: " Bỏ."

Trữ Nguyện có chút kinh ngạc nhìn Tiểu Khai, mỉm cười ném bài đi.

Tiểu Trúc chau mày, nhỏ giọng nói: " Hắn đang làm cái gì nha."

" Hắn làm đúng." Tiêu Vận giải thích: " Nếu bọn họ kéo thêm hai lá, Tiểu Khai khẳng định sẽ thua."

" Cô làm sao biết?" Tiểu Trúc nói: " Cô cũng biết trò này?"

Tiêu Vận mỉm cười: " Ta đương nhiên không có trình độ này, nhưng có thể tưởng tượng được, hai người bọn họ đều biết rõ thứ tự của bài, bây giờ họ chỉ đổ vận khí, nhưng đối với họ như là một trò đùa."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64. Chương 65 Chương 66. Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82. Chương 83. Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »