Vô Tự Thiên Thư

Lượt đọc: 5793 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64. Chương 65 Chương 66. Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82. Chương 83. Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 62
cao thủ mạt chược (thượng).

❊ ❊ ❊

" Chưởng môn...ngươi...muốn giúp ta làm gì?" Tiểu Khai ấp úng nói: " Ta..ta đáp ứng ngươi đi làm khách là được, không cần khách khí như thế đâu."

Lam Điền Ngọc thở ra một hơi dài, một bộ dáng như trút được gánh nặng, rồi lại mang theo điểm mất mác, ánh mắt cổ quái nhìn Tiểu Khai hồi lâu, thấp giọng nói: " Môn chủ thật sự đáp ứng rồi?"

" Đương nhiên." Tiểu Khai trịnh trọng gật đầu: " Ta đáp ứng mà."

Tiểu Khai nói thầm: " Vị Lam chưởng môn này tu chân tu đến đầu óc choáng váng rồi, lời nói lại ngạc nhiên cổ quái, khó trách Lưu Vân Thủy Tạ xếp hạng cuối cùng trong sáu đại phái, bây giờ ta đang ở không trung, sinh tử đều nắm giữ trong tay nàng ta, vô luận nàng nói cái gì, ta còn không theo ý nàng ta sao, nếu không có thể bị nàng bỏ rơi giữa không trung, đến lúc đó thì thảm rồi."

Hai người nói chuyện, Thất Bảo Kim Thuyền đã bay xuống Thiên Đô Ẩn Phong, phía trước hơn mười thước có một đám người đang đi ra sau biệt viện nơi hậu sơn. Tùng Phong đạo trưởng xung phong đi lên phía trước.

" Chúng ta đi nhanh hơn đi." Tiểu Khai nhìn Lam Điền Ngọc đang chậm rãi mà đi, nhịn không được có chút gấp gáp, nói: " Nếu không ta đi trước nhé?"

Lam Điền Ngọc mỉm cười, vươn tay nắm lấy bàn tay của Tiểu Khai, nhất thời một cỗ ấm nóng tràn vào tay hắn, Tiểu Khai chỉ cảm thấy cả người nhẹ bỗng, bóng người bên cạnh hiện lên, Lam Điền Ngọc đã chân không chạm đất nhẹ nhàng mà đi, Tiểu Khai còn không kịp phản ứng, chỉ cảm thấy trên bàn tay có một cỗ lực lượng truyền đến, tay hắn bị kéo theo phiêu phiêu bay đến phía trước, đảo mắt đã thấy vượt qua mọi người, bay thẳng đến nhóm người phía trước.

Hoàng Bội đi ở bên người Tuyết Phong, ánh mắt dừng ở tay hai người họ đang nắm chặt, nhịn không được đôi mày chau một chút, vẻ chán ghét càng đậm, nghĩ thầm: " Bọn họ câu dẫn được nhau nhanh như vậy."

Tùng Phong đá mở cửa lớn của biệt viện, nóng như lửa vọt vào, nhẹ nhàng xuyên qua một cánh cửa, cuối cùng đi vào một cái động khẩu, nói: " Viễn nhi ở chỗ này."

Mọi người dừng chân lại, ánh mắt nhìn vào trong, cả đám trợn mắt há hốc mồm.

Động phủ này rất có hương vị quỷ thủ thần công( ý rằng thiết kế tinh xảo), do những tảng đá thiên nhiên hình thành, mà trong động còn có vô số chung nhũ thạch to nhỏ, trung ương động phủ có bỏ một tấm bồ đoàn, bên cạnh có cái bàn nhỏ, trên bàn bày ra tấm trải, bên trên có bảy, tám cái bánh bao, đã có chút biến thành màu đen, thoạt nhìn khô héo, hiển nhiên đã bỏ đó rất nhiều ngày.

Mà ở phụ cận, lại có một cái nồi lớn, bên trong còn đang tỏa ra hơi nóng, vừa nhìn thấy là biết ngay đang nấu thịt, mọi người lại nhìn trên mặt bàn có những xương cốt linh tinh, liền hoàn toàn hiểu được.

Mà bây giờ, trong động quả thật có một người tuổi trẻ, phỏng chừng đúng là Viễn nhi nào đó mà Tùng Phong đạo trưởng vừa nói ra, chỉ có điều người được nghĩ là đang diện bích sám hối tên Viễn nhi lại không có diện bích, cũng không có sám hối, mà đang tụ tập tinh thần tựa vào vách động, cúi đầu giương mắt nhìn vào một cái hộp hình chữ nhật trong tay mình, hai tay đang ấn không ngừng ở trên cái hộp, trong cái hộp kia thỉnh thoảng còn truyền ra thanh âm du dương của tiếng nhạc và tiếng hò hét.

" Phì..." Tiểu Khai nhịn không được nhất thời cười ra tiếng, thanh âm này hắn thật sự quá quen thuộc, đó chính là tiếng nhạc của trò chơi điện tử, mà khối hộp kia không hề nghi ngờ lại chính là một cái máy chơi game tay.

Mọi người còn đang nhìn đăm đăm, chỉ thấy người tuổi trẻ kia vỗ mạnh đùi, quát to một tiếng: " Ta kháo, tức chết, bát thần thật sự là một tên rác rưởi a!" Sau đó lắc lắc đầu.

Khi hắn cử động đầu, mọi người mới phát hiện, nguyên lai tóc của hắn nhuộm qua, màu hồng, vàng, xanh lục, lam, các loại màu sắc lung tung trên tóc hắn, thoạt nhìn không giống người tu chân chút nào mà nhìn giống như là một con gà rừng đủ màu sắc.

Sắc mặt của Tùng Phong đạo trưởng đã hoàn toàn đen thui, môi run rẩy, hai tay giơ lên rồi lại buông xuống, buông xuống rồi lại giơ lên, xem thần thái, đã phẫn nộ tới cực điểm, hận không thể lập tức tát một cái vào mặt người tuổi trẻ.

" Sư...sư phó." Hiểu Lâm cẩn thận nhìn thần thái của sư phó, khiếp sợ nhắc nhở: " Trước tiên nên mở cấm chế."

Trước động khẩu nổi lơ lửng một tầng sương khói không thể nhìn rõ, đó chính là cấm chế do Tùng Phong đạo trưởng tự mình lập ra, Tùng Phong đạo trưởng thở ra một hơi dài, cố gắng bình phục một chút tâm tình, đi qua dùng một kiếm bổ ra cấm chế, đi nhanh vào như sao băng, chụp lấy cánh tay người tuổi trẻ! Đọc Truyện Online Tại Truyện FULL

" Ta kháo, đừng có kéo ta, đang bận rối đây, ai yêu, thua rồi, thua rồi." Người tuổi trẻ cũng không ngẩng đầu lên, dùng đầu cụng vào cánh tay Tùng Phong đạo trưởng: " Muốn ăn thịt gà thì đi bên trái, muốn xem tiểu thuyết thì qua bên phải, đừng lại đây đảo loạn, đi, đi, đi!"

Tùng Phong đạo trưởng hung hăng cười lạnh một tiếng, đoạt lấy máy game trong tay người tuổi trẻ, giơ lên đập mạnh xuống mặt đất, nhất thời " ba" một tiếng, đã vỡ thành bốn năm mảnh.

Người tuổi trẻ ngẩng phắt đầu, sau đó vẻ mặt kinh ngạc há to miệng, không thể tin quát to một tiếng: " Sư phó, sao lại đến đây?"

" Hừ, hừ, vì sao ta không thể đến?" Giờ phút này chưởng môn phái Hoàng Sơn khuôn mặt dữ tợn, làm gì còn phong phạm của một tu chân cao thủ: " Ngươi thành thật nói cho ta biết, thịt gà này làm sao tới, máy chơi game làm sao tới, còn có tiểu thuyết nữa, ngươi rốt cuộc đã làm gì trong Địch Trần động của ta?"

" Hắc hắc, sư phó, kỳ thật con không có làm cái gì." Con mắt của người tuổi trẻ vừa chuyển, lập tức mặt mày hớn hở: " Sư phó, kỳ thật con rất có thành ý đi vào diện bích, nhưng ngài xem, thời gian thật rất dài, ngài nói muốn nhốt con một năm, nhưng bây giờ một tháng cũng chưa tới, cho nên..cho nên đệ tử...đệ tử ngẫu nhiên nghiên cưu một chút tạp học, cũng là có tình có lý phải không."

Tùng Phong đạo trưởng cả cái mũi như nở to lên: " Tạp học, cái này gọi là tạp học? Là y thuật chế thuốc, lễ nhạc thi thư, hay là máy chơi game và thịt gà? Hôm nay ngươi không thành thật khai báo, ta nhất định phải đem ngươi trục xuất sư môn!"

Lão đạo sĩ thật sự là giận dữ đến hôn mê, hắn cũng không ngẫm lại, nếu đem đệ tử này trục xuất sư môn, thì Hoàng Sơn còn có thể tìm ai kế thừa bộ mạt chược kia?

Những lời này nói ra, quả thật là có lực sát thương rất lớn, người tuổi trẻ lập tức thành thật ngay, thành thành thật thật bắt đầu khai báo: " Sư phó, là như thế này, lần trước ngài nói muốn con đến Địch Trần động để diện bích sám hối một năm, con nghĩ một năm này thật sự là khó qua a, vì vậy..ân, con bỗng nhiên nghĩ đến, ngài từng đưa cho con một cái nhẫn trữ vật làm quà, vì vậy con xuống dưới chân núi mua không ít đồ ăn đồ uống, còn có máy chơi game và tiểu thuyết, đều bỏ vào trong trữ vật, sau đó...con đã bị nhốt lại đây."

Người tuổi trẻ thành thành thật thật đem chiếc nhẫn trữ vật ra: " Nha, ngài xem, con mua một ngàn con gà, nơi này còn có chín trăm tám mươi sáu con, con..con ăn thật sự không nhiều lắm đâu."

Tùng Phong xanh mặt cầm lấy chiếc nhẫn, xuất ý niệm bắt đầu xem xét, vừa xem vừa hít thở thật sâu, cả thân thể trở nên run rẩy, cắn răng nói: " Ân, cũng được, quả nhiên rất giỏi, chẳng những có thịt gà, còn có đồ biển, và đồ nướng, có cả bếp gas và cả bình gas, chậc chậc...còn có bài tây, mạt chược, truyện tranh, đầu DVD...còn có cả tivi, lại còn có cả mười bình điện..."

Vẻ mặt mọi người đều cổ quái, không ngờ thiên hạ còn có một đệ tử tu chân hư hỏng như vậy, lại thêm một điều là không ngờ Tùng Phong đạo trưởng đối với vật trong trần thế lại hiểu biết được nhiều như vậy.

Tùng Phong đạo trưởng xem xét chừng năm phút mới xem hết mọi thứ trong nhẫn trữ vật, mạnh mẽ quay đầu lại, một tay rút ra trường kiếm, cao giọng nói: " Hoàng Sơn liệt vị tiền bối trên cao, ta Hoàng Sơn Tùng Phong thu tên đồ đệ này, thật sự là làm cho thiên hạ chê cười, hôm nay tại Địch Trần động này tuyên bố, từ ngày hôm nay đem đệ tử Diêu Viễn trục xuất sư...."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64. Chương 65 Chương 66. Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82. Chương 83. Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »