Vô Tự Thiên Thư

Lượt đọc: 5766 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64. Chương 65 Chương 66. Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82. Chương 83. Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 2
vô tự thiên thư (hạ).

❊ ❊ ❊

Đến lúc này Tiểu Khai mới có thời gian chú ý tới người đang đứng ven đường, vừa rồi người kêu lên nhắc nhở hắn né tránh chiếc xe chính là người này.

Đó là một cô gái còn rất trẻ, phỏng chừng mới học tới năm ba cao trung, gương mặt trắng bệch, có thể là vừa rồi bị trường hợp xe đụng làm sợ hãi, Tiểu Khai cảm khái vạn phần, nghĩ thầm: " Không ngờ trên thế giới này vẫn còn người tốt a…cô gái này thật là thiện lương, một cô gái thật xinh đẹp." Hắn một bên vừa nghĩ, một bên đi tới, đang muốn nói tiếng cảm ơn thì đột nhiên vẻ mặt cô gái lộ ra vẻ giống như đang nhìn thấy quỷ, quát to một tiếng: " Quỷ a!" Rồi quay phắt người xô mạnh hắn một cái, vội vàng bỏ chạy.

Cái mông của Tiểu Khai còn đang đau nhức, bị cô gái đẩy mạnh một cái, thân thể liền mất đi thăng bằng, cái mông lại rơi bịch xuống đất " ai yêu", hắn hét thảm một tiếng, lần này nước mắt cũng đã chảy ra.

" Trời ạ, thật là không còn thiên lý a !" Tiểu Khai bi phẫn thầm nghĩ: " Chẳng lẽ không đúng lúc như vậy, thật là uổng phí nước miếng phải không chứ?"

" Đúng vậy, thời điểm đúng là không chút may mắn, quả thật là uống phải nước đắng rồi nha." Không biết từ khi nào thì lão nhân dơ bẩn rách rưới kia lại chui ra, cười hì hì đứng ở trước mặt Tiểu Khai: " Thế nào, ta nói đúng chứ, ngươi hãy xem ngươi đi, chỉ ngắn ngủi trong vòng mười phút thì đầu tiên ngươi đạp phải phân chó, sau đó rình coi thì bị phát hiện, tiếp theo thì bị xe đụng, hắc hắc, nếu ngươi còn chưa tin ta, vậy cứ tiếp tục không may mắn như vậy đi."

" Ngươi thúi lắm." Tiểu Khai tức giận điên lên, đã không còn nghĩ đến việc dùng những từ ngữ văn minh nữa, nắm lấy vạt áo lão nhân: " Hay oa lão bất tử, ngươi cư nhiên còn theo dõi ta, thành thật nói đi, hết thảy những việc này có phải là ngươi an bài không?"

" Hắc hắc, a a, không phải vậy đâu." Lão nhân không có chút gì sợ hắn, dùng những ngón tay dơ bẩn đen đúa chỉ vào tay Tiểu Khai đang nắm lấy quần áo mình: " Nha, ngươi xem, tay ngươi đang cầm lấy quần áo của ta, sắt tử trên người ta sẽ nhảy lên người ngươi, hắn sẽ cắn ngươi, ngươi có nhiều thịt như vậy, không giống như lão nhân ta xương thịt ốm nhom, cho nên nó sẽ cắn ngươi, ngươi sẽ bị lở loét, và nơi bị đầu tiên sẽ là…" Lão nhân dùng ngón tay chỉ vào eo của Tiểu Khai: " Nơi này !"

Vừa dứt lời, Tiểu Khai liền cảm thấy phần eo bị đau thốn một cái, phảng phất như bị cắn một ngụm, nhịn không được " ai yêu" kêu lên một tiếng. Lão nhân vẫn không ngừng, ngón tay chỉ liên tục lên ngực hắn, cánh tay, trên lưng, trên đùi, chân…cứ như vậy lão nhân cứ kêu lên liên tục, mỗi khi kêu một vị trí, thì Tiểu Khai liền bị cắn một cái đau nhói. Đau, cuối cùng không chỗ nào không đau, quả thật cả người đều đau đến không chịu nổi.

" Hắc hắc, còn không buông tay?"

Lão nhân nhẹ nhàng đẩy cánh tay của Tiểu Khai, tay Tiểu Khai đang nắm lấy quần áo lão cũng rất nghe lời liền buông lỏng ra. Nói ra thật kỳ quái, khi hắn vừa buông tay thì tất cả đau đớn trên người hoàn toàn biến mất.

" Ngươi, ngươi đến tột cùng là ai?" Tiểu Khai kinh nghi hỏi: " Rốt cuộc ngươi muốn làm gì?"

Lão nhân chậm rãi nhướng mắt: " Ta không phải đã nói qua rồi sao? Ta phải giúp ngươi tiêu tai giải nạn."

Lão vừa nói lại vừa xuất ra vài quyển sách: " Tiểu tử, ngươi nói xem, ngươi có nguyện ý bảo hộ hòa bình thế giới? Mấy bí tịch này mười đồng một quyển, nếu ngươi mua ba quyển, còn có thể tặng một quyển, nắm chặt cơ hội đi."

" Làm nháo nửa ngày, thì ra là một tên lừa gạt." Tiểu Khai vốn đã có tám phần tin tưởng lời lão nhân nói, nhưng khi mấy quyển sách vừa được đem ra, hắn lại phản ứng: " Chuyện vừa rồi chỉ là trùng hợp, cho nên những cái đau vừa rồi chắc chắn là loại thuốc hóa học gì đó của lão nhân ngươi, may là ta không ngu ngốc."

" Đừng có lo lắng suy nghĩ nữa, cứ mua đi." Lão nhân tiếp tục nói: " Mỗi một quyển sách này, đều có thể giúp ngươi trở thành cao thủ tuyệt thế, đây là cơ hội hiếm có khó gặp, nếu ngươi bỏ qua, tuyệt không có lần thứ hai nữa !"

" Như vậy đi." Con mắt Tiểu Khai vừa chuyển, đã nảy ra chủ ý: " Mấy quyển công phu này của ngươi quá thường tục rồi, nếu thật muốn ta mua, thì hãy lấy quyển cao cấp ra đi."

" Cao cấp?" Con mắt lão nhân suýt chút đã lọt ra: " Đây là tu chân giới..nga, không đúng, ý ta nói, những quyển này đã là thiên hạ đệ nhất công phu, bao nhiêu người đánh vỡ đầu cũng khó nhìn thấy một quyển, bây giờ bán cho ngươi ba mươi đồng tiền mà ngươi cũng không cần, ngươi cư nhiên còn muốn quyển cao cấp hơn?"

" Phải." Tiểu Khai vốn cũng là một người linh lợi, ra vẻ nói: " Ngươi đừng có gạt ta nữa, ai chẳng biết trong ngực ngươi còn một quyển sách a."

" Cái gì!" Thanh âm của lão nhân nhất thời cao hơn, chụp lấy cánh tay hắn: " Sao ngươi biết trong ngực ta còn một quyển sách?"

Đừng xem lão lớn tuổi, khí lực lại không nhỏ, chỉ bị lão nắm một cái thì đã cảm thấy cánh tay giống như bị cùm sắt chộp trúng, một trận đau đớn tê tâm liệt phế, hắn vội vàng kêu lên: " Nhẹ chút nhẹ chút, ngài mau buông tay, cánh tay ta gãy bây giờ. Kháo, muốn giết người đoạt của hay sao a?"

" Nói mau, ngươi làm sao mà biết?" Lão nhân đột nhiên trở nên nghiêm túc, hai tay vẫn không buông ra, vẫn đang như gọng kìm nắm chặt cánh tay Tiểu Khai, xem giống như đang dùng lực bức cung.

" Trực giác, trực giác a…" Tiểu Khai kêu lên: " Ta thề, chỉ là trùng hợp thôi !"

Lão nhân nhất thời sửng sốt, cứ đứng ngây ra suốt ba phút.

Lão chẳng những sửng sốt, hơn nữa trong miệng bắt đầu thì thào tự nói: " Ý trời…ý trời a…chẳng lẽ thật sự muốn đem sách cho hắn… Vô Tự Thiên Thư a…đại kiếp ngàn năm..bí mật phi thăng…"

Nhìn lão như đang phải làm ra một lựa chọn thật gian nan, gương mặt nhất thời âm trầm, đôi chân mày giãn ra, gương mặt toát lên vẻ quái dị, thêm thần sắc kỳ lạ, thoạt nhìn có vẻ dữ tợn vô cùng. Tiểu Khai ở một bên nhìn thấy, chỉ cảm nhận trái tim mình nhảy dựng lên bình bịch.

" Uy..uy..ta nói…" Tiểu Khai cẩn thận đẩy bàn tay đen đúa của lão, nhưng vẫn bất động: " Lão nhân ngài rốt cuộc muốn thế nào a? Ta mua…ta mua được rồi chứ?" Vẻ mặt hắn đau khổ mò vào trong túi, sờ cả nửa ngày cuối cùng lấy ra tiền mặt: " Tiền bối, lão tiền bối, lão tiền bối tôn kính a, đây là một tháng tiền sinh hoạt của ta đó, hôm nay ta đưa nó cho ngài, võ lâm bí tịch này ta cũng không cần, hòa bình thế giới ta cũng không bảo hộ gì hết, ngài để cho ta đi thôi, thêm mười phút nữa đi phải tới chỗ làm. Nếu ta tới trễ, quản lý khẳng định sẽ làm cho ta rất thê thảm đó."

" Ngươi cho ta một trăm đồng này?" Thần sắc của lão nhân cực kỳ cổ quái.

" Đúng vậy, ngài hài lòng chưa?" Tiểu Khai rầu rĩ nói. Truyện FULL

" Mỗi quyển sách này chỉ cần mười đồng, ngươi lại đưa cho ta một trăm đồng, nhưng sách của ta cộng lại cũng không đủ một trăm đồng, ngoại trừ quyển sách trong ngực của ta…chẳng lẽ đây là ý trời?"

Lão nhân phảng phất như đã làm ra quyết định gì đó, dùng sức cắn răng: " Được rồi, Tiểu Khai ! Sau hôm nay, ngươi và ta hoàng tuyền( suối vàng, ý chỉ cõi chết) tương cách, nếu có gì cũng đừng nên trách ta, đã là vận mệnh của ngươi như thế, ta phải…"

" Đừng giết ta !" Nước mắt của Tiểu Khai tuôn ra, tiếng kêu tê tâm liệt phế vang lên thảm thiết: " Lần trước thầy tướng số còn nói ta có thể sống đến chín mươi chín tuổi đó! Ta không muốn chết a !"

" Ai nói muốn giết ngươi?" Lão nhân thò tay vào trong ngực lấy một quyển sách ra: " Cầm đi."

" Đây là cái gì?" Tiểu Khai nước mắt còn đầm đìa cầm lấy quyển sách, trên bìa sách đề bốn chữ thật to: " …."

" Đây là chữ gì? Sao ta lại không biết?" Tiểu Khai đáng thương ngẩng khuôn mặt ướt đẫm nước mắt lên hỏi.

" Đây là Vô Tự Thiên Thư." Thần sắc của lão nhân bỗng nhiên trở nên vô cùng nghiêm túc: " Ngươi đã lựa chọn quyển sách này, vậy phải giữ gìn cho tốt, tuyệt đối tuyệt đối không thể có gì sơ thất."

Tiểu Khai ngậm miệng chửi mắng, tay mở tới mở lui vài lần, nhưng vẫn không mở được: " Quyển này…không mở được.."

" Ngươi bây giờ không thể mở, vì công lực không có, trong quyển sách này, bao gồm tất cả bí tịch ngàn năm của tu chân giới, là mấu chốt trọng đại để phi thăng thiên giới. Mà mấy vấn đề này sau này phải do ngươi giải quyết thôi."

Lão nhân vỗ vai hắn, trên mặt lộ ra nụ cười cổ quái: " Nghiêm Tiểu Khai, ngươi không muốn duy hộ hòa bình thế giới, vậy ngươi cũng chỉ có khả năng phải duy hộ hòa bình của tu chân giới mà thôi."

" Hòa bình…của tu chân giới…" Tiểu Khai ngơ ngác nhìn mặt lão nhân, rốt cuộc nói không ra lời.

" Ta cũng sắp chết rồi, từ nay về sau hết thảy mọi việc chỉ có thể nhờ vào ngươi, tự mình lĩnh ngộ đi thôi." Thanh âm lão nhân bỗng nhiên tràn ngập cảm khái: " Một ngàn năm trước, Thiên Tuyển Môn của ta tại tu chân giới từng được xưng là môn phái tiếp cận với chuyện phi thăng nhất, nhưng cho đến ngày nay, suốt cả mười đời vẫn không có ai có khả năng mở được Vô Tự Thiên Thư, sáng tạo kỳ tích phi thăng. Hôm nay ý trời muốn ta truyền Vô Tự Thiên Thư cho ngươi, từ đây về sau, danh dự của Thiên Tuyển Môn, tương lai của tu chân giới, tất cả ký thác vào trên người ngươi a."

Ở ba phút trước, Tiểu Khai còn nghĩ lão nhân chỉ là một tên cướp muốn giết người cướp của, chỉ ba phút sau, hắn nghĩ hết thảy mọi chuyện vừa nghe đã vượt qua sự tưởng tượng của mình, lão nhân trước mắt, trên mặt dù tràn đầy âm khí, nhưng khí thế trong lời nói, cùng với phong độ của một bá chủ nắm cả giang sơn vũ trụ, tuyệt đối một lão nhân bình thường sẽ không thể biểu lộ ra được. Dĩ nhiên Tiểu Khai bỗng nhiên cảm thấy nhiệt huyết sôi trào, hoàn toàn bị ngôn ngữ của lão nhân làm nổi lên khí khái nam nhi: " Ta biết rồi ! Sư phó, Thiên Tuyển Môn chúng ta có phải là tu chân giới siêu cấp, cường đại siêu cấp, siêu cấp địa vị và danh tiếng hay không? Không phải ta chính là một thiên địa linh thể trong truyền thuyết mấy ngàn năm mới xuất hiện một tu chân kỳ tài đó chứ? Cho nên trước khi chết ngài mới truyền y bát cho ta, để cho ta đem Thiên Tuyển Môn phát dương quang đại?"

Lão nhân không đáp, chỉ nở nụ cười: " Ta phải đi rồi, chúc ngươi may mắn." Hắn đột nhiên quay đầu, nhìn Tiểu Khai một cái, nói: " Ngươi nhớ kỹ, ta là truyền nhân thứ hai trăm bốn mươi chín của Thiên Tuyển Môn, tại tu chân giới ta là môn chủ đại danh đỉnh đỉnh Nhị Tứ Cửu. Bây giờ, ta phải đi rồi, chúng ta vĩnh biệt thôi."

" Ngất, vậy ta đây là truyền nhân thứ hai trăm năm mươi? Vậy ta là Nhị Bách Ngũ môn chủ?" Tiểu Khai vừa nghĩ tới đó đã cảm thấy không đúng, chợt thấy hoa mắt, lão nhân đã biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi, phảng phất như chưa bao giờ xuất hiện qua. Hắn lại nhìn trên tay, quyển sách vẫn còn đó, với những nét hoa văn kỳ quái, vẫn nhìn không ra đang viết cái gì. Hắn nghĩ tới nghĩ lui, cũng không cách nào nghĩ ra lối thoát.

Hắn lấy tay cẩn thận niết thử, sách này không giống tơ không giống trúc, vào tay bóng loáng mềm mại, hiển nhiên chất liệu cũng rất kỳ lạ dị thường, tất cả ngưng tụ thành một khối, căn bản không nhìn thấy được một khe hở nào.

" Chẳng lẽ đây là kỳ ngộ trong truyền thuyết?" Tiểu Khai mơ màng tưởng tượng: " Nhưng ta vẫn nghĩ không ra nó có năng lực gì chứ…phi thiên độn địa( bay lên trời chui xuống đất)? Ngự kiếm phi hành? Trữ vật thủ trạc( vòng tay giữ vật)? Ngọc đồng giản? Hay là Luyện Khí tông pháp? Trời ạ ! Ta phát hiện ra ta cũng chẳng nghĩ ra cái gì ! Quyển sách bại hoại này dường như không có tác dụng gì cả a…"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64. Chương 65 Chương 66. Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82. Chương 83. Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »