Vô Tự Thiên Thư

Lượt đọc: 5541 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64. Chương 65 Chương 66. Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82. Chương 83. Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 45
hoàng sơn lai khách (hạ).

❊ ❊ ❊

Cuộc sống như vậy, bất tri bất giác đã nhiều ngày như nước chảy qua, thẳng đến ngày Tụ Linh đại hội của Hoàng Sơn.

Tiểu Khai từ sớm đã thu dọn giường, đem Vô Tự Thiên Thư đặt vào trong túi tiền trong người, mở cửa thì đã thấy một đạo kiếm quang màu trắng từ xa xôi bắn tới, đảo mắt đã thấy đứng ngay cửa.

" Ách...sao lại là con gái chứ?" Lời này Tiểu Khai cũng không nói ra, chỉ nghĩ trong lòng, lập tức mặt mày hớn hở nói: " Chào cô, mỹ nữ làm sao xưng hô?"

Người ngự kiếm mà đến đúng thật là một cô gái, nhưng lại là một tiểu cô nương, thoạt nhìn bất quá chỉ mười lăm, mười sáu tuổi, da thịt trắng như tuyết, ánh mắt thật to, trong ánh mắt cất giấu vài phần tò mò, vài phần hưng phấn, còn có vài phần sợ hãi, mặc một bộ váy màu xanh biếc, lộ ra hai đôi chân thon dài, giờ phút này đối diện Tiểu Khai khiếp khiếp nói: " Xin..xin hỏi ngài chính là môn chủ Nhị Bách Ngũ của Thiên Tuyển Môn phải không?"

Gương mặt của Tiểu Khai đỏ hồng lên, ngượng ngùng nói: " Gọi ta là Tiểu Khai là được rồi...Đừng gọi ta là cái gì môn chủ."

" Hì hì.." Tiểu cô nương nở nụ cười: " Ngươi thật là lợi hại nga, tuổi còn trẻ như vậy mà đã là môn chủ, ân, ngươi gọi ta là Hiểu Lâm là được, người ta vâng lệnh thầy tới đón ngươi đó." Con mắt đen nhánh của nàng xoay chuyển, bỗng nhiên cười nói: " Nghe nói ngươi còn chưa biết bay?"

" Ách...đúng vậy." Tiểu Khai rất là xấu hổ, ấp úng nói: " Chủ yếu là...thời gian của ta đều dùng để tu luyện nội công..."

Hiểu Lâm hì hì cười, cũng không nhiều lời, tay giơ lên, một tiếng quát trong trẻo vang lên: " Khởi", thanh trường kiếm màu trắng lăng không bay lên, vừa nhìn thấy Tiểu Khai cảm thấy đẹp không thôi.

Hiểu Lâm liếc mắt nhìn Tiểu Khai, đôi mày như đang giãn ra như cười, nhẹ nhàng thả người lên, phiêu phiêu dừng trên thân kiếm, một cái chân nhỏ điểm trên chuôi kiếm, thoạt nhìn như sắp bay lên, nói: " Đi lên đi, Tiểu Khai ca ca."

Tiểu Khai bị cái liếc mắt của nàng làm cho trong lòng nhảy dựng, thầm nghĩ: " Nha đầu này lớn lên khẳng định lại là một tiểu yêu tinh hại nước hại dân." Hắn học theo hình dáng của Hiểu Lâm cũng là nhảy dựng lên, nhưng hai chân lại đặt trên thân kiếm, nhưng động tác lại mười phần nặng nề, ép trường kiếm trầm xuống, Hiểu Lâm lại càng hoảng sợ, phát ra một tiếng kinh hãi nhẹ nhàng, vội vàng tăng thêm lực lượng, cuối cùng thanh trường kiếm cũng ổn định, nàng hận hận quay lại liếc mắt nhìn Tiểu Khai, sẵng giọng: " Tiểu Khai ca ca, sao anh không dùng Khinh Thân Thuật chứ a."

" Ta...ta không biết." Tiểu Khai buồn bực nói: " Nếu ta biết thì đã không nhờ cô tới tiếp ta."

" Nhưng...nhưng..." Gương mặt Hiểu Lâm đỏ lên, phảng phất như gặp chuyện gì khó khăn, suy nghĩ hồi lâu mới cắn răng: " Không quan hệ, chúng ta xuất phát thôi."

Lại nói, Hiểu Lâm cũng gặp khó khăn, ngự kiếm thuật của nàng vốn luyện thành không bao lâu, lần này nhờ vào sự sủng ái của sư phụ, trăm phương ngàn kế đòi đến đây tiếp người, vốn định biểu hiện một phen cho sư phụ biết mình cũng hữu dụng, ai biết tiếp phải vị môn chủ gì mà ngay cả khinh thân thuật cũng không biết, bằng điểm ngự kiếm thuật mình mới luyện thành, chính mình khi bay còn có thể, muốn dẫn một người hơn một trăm cân bay lên trời, vậy thật là quá miễn cưỡng.

Đương nhiên, tiểu nha đầu không cam lòng chịu thua, nàng quyết định vô luận thế nào cũng phải mang Tiểu Khai về, không thể để cho sư phụ xem thường mình.

" Tốt đấy" Tiểu Khai vừa gật đầu, liền nghĩ thấy dưới chân chợt động, nhất thời còn chưa đứng vững, hai tay ở trên không trung quơ lên loạn xạ rồi từ trên không trung ngã xuống.

" Ngươi lại làm sao vậy?" Hiểu Lâm đã thấy phiền: " Như thế nào ngay cả đứng cũng đứng không xong?" Tiểu nha đầu vốn rất tôn kính người tuổi trẻ như Tiểu Khai đồng chí mà đã lên làm môn chủ, nhưng dù sao tuổi còn nhỏ thì vẫn nhỏ, liên tiếp gặp hai ba vấn đề, đã bắt đầu đại phát tính tình.

" Ta kháo, ta có biện pháp gì đây." Tiểu Khai ủy khuất nói: " Ngồi trên xe bus còn có chỗ cầm tay, phi kiếm của ngươi trống trơn, chỗ để nắm còn không có, ta chỉ là một người thường thì làm sao đứng được?"

" Nhưng...nhưng ngươi là người tu chân a." Hiểu Lâm trợn tròn mắt.

" Vừa rồi ta không phải đã nói sao?" Tiểu Khai nói từng lời: " Thời gian của ta chỉ dùng để tu luyện nội công thôi."

" Nhưng...nhưng...." Gương mặt Hiểu Lâm ngày càng hồng lên, cắn môi suy nghĩ nửa ngày, rốt cuộc hận hận trừng mắt nhìn Tiểu Khai: " Được rồi, ngươi có thể ôm ta.." Lời này vừa nói xong, khuôn mặt đỏ ửng đã tràn lên tới lỗ tai, một đôi mắt to gắt gao nhìn xuống mặt đất, rốt cuộc không ngẩng đầu nhìn Tiểu Khai một cái nào.

" Chuyện này...không hay lắm đâu." Tiểu Khai hắc hắc cười, lần này đã học ngoan, chậm rãi nhảy lên phi kiếm, sau đó hai tay ôm lấy vai Hiểu Lâm, nói: " Ta chuẩn bị tốt lắm rồi, xuất phát thôi!"

Trường kiếm dừng lại chừng mười giây, sau đó phảng phất như lão ngưu kéo xe thong thả bay lên, một đường bay tới cách mặt đất đại khái khoảng hơn ba mươi thước độ cao, từ nơi này nhìn xuống thì người và xe trên mặt đất phảng phất như một hộp que diêm, Tiểu Khai cúi đầu nhìn thoáng qua, sợ tới mức vội vàng nhắm mắt ại, chợt nghe Hiểu Lâm dùng khí lực thật khó khăn nói ra ba chữ: " Chú ý đi." Sau đó " sưu" một chút, phi kiếm liền bắn ra ngoài như mũi tên.

" Má ơi!" Trong tích tắc này, Tiểu Khai phảng phất như ngồi trong xe, quán tính cường đại đã làm cho thân thể hắn tựa hồ muốn văng ra khỏi thân kiếm, nhất thời hồn phi phách tán, kêu thảm thiết một tiếng, đã bất chấp kiêng kỵ, hai tay căng thẳng, ôm cứng lấy Hiểu Lâm ở phía trước, phảng phất như ôm lấy cành cây cứu mạng, không hề buông ra.

" Ân, mềm mềm, mượt mượt, mịn mịn, mặc dù không lớn, nhưng cảm thụ nơi tay cũng được." Trong lúc tiếp xúc đó, Tiểu Khai mơ hồ có ấn tượng, nên vô thức siết mạnh vài cái.

Thanh phi kiếm kia đột nhiên dừng lại ở không trung, sau đó có chút run rẩy, run rẩy hồi lâu, sau đó phảng phất như một vận động viên nhảy cầu lao xuống trên mặt đất, khoảng chừng hơn mười thước mới ổn định lại, sau đó lại như con trâu kéo xe thong thả bay lên, xem ra đã thật sự dùng hết sức đến cực điểm.

Tiểu Khai nghe gió rít bên tai, toàn thân giữa không trung lúc lên lúc xuống, lúc trước lúc sau, ánh mắt càng nhắm càng chặt, khí lực nơi tay càng lúc càng mạnh, đáng thương cho tiểu nha đầu chúng ta, khuôn mặt nhỏ nhắn đã đỏ bừng, miệng đã sớm bị tức giận đến mấp máy, nhưng bây giờ đang ở giữa không trung, động tác đang sống chết trước mắt, năng lực của nàng có hạn, căn bảng không dám mở miệng làm tổn hao nguyên khí, chỉ có thể căng thẳng cắn chặt răng, cố nén cảm giác hai cánh tay Tiểu Khai đang ôm chặt, liều mạng thúc dục nguyên khí điều khiển phi kiếm bay cao, trong lúc này, tiểu nha đầu vô cùng hối hận nhớ tới trong lòng ngực mình đang có hai vé máy bay.

Tùng Phong đạo trưởng coi như là một vị sư phụ rất tốt, hắn đã mua sẵn hai vé máy bay cho tiểu nha đầu, chỉ chờ nàng tìm được Tiểu Khai, sau đó có thể ngồi máy bay bay thẳng tới Hoàng Sơn, việc của Hiểu Lâm là chỉ cần đưa Tiểu Khai lên núi mà thôi, nhưng Hiểu Lâm lại không nghĩ như vậy, nàng từ nhỏ ở trong núi học đạo, đã sớm ước mơ đi ra ngoài du ngoạn, làm sao lại chịu ngồi máy bay? Cho nên nàng trực tiếp ngự kiếm bay tới chỗ Tiểu Khai, sau đó lại định mang theo Tiểu Khai đi tới Hoàng Sơn, cho nên chuyện khi phi hành trên đường có kiệt lực hay không thì nàng không hề lo lắng qua.

Đương nhiên có thể kinh động người thường trong thế tục hay không, nàng cũng không hề lo lắng vấn đề này.

Cho nên bây giờ, Trung Hành địa sản tiểu công chúa Trữ Tình đang đứng cách nhà Tiểu Khai không xa, ngẩng đầu lên há to miệng tò mò đánh giá kỳ cảnh trong không trung, càng xem càng thấy không rõ, trong lúc đang mơ hồ, chợt nghe " sưu" một tiếng, phi kiếm dùng tốc độ mà mắt thường không thể thấy được thoát ra khỏi tầm mắt của nàng.

Không hề nghi ngờ, Hiểu Lâm đã làm hoảng, cho nên nàng không để ý tới hậu quả mà bắt đầu dùng nguyên khí mạnh mẽ thúc dục phi kiếm, ý đồ đưa vị môn chủ Nhị Bách Ngũ đáng chết này lên Hoàng Sơn.

Lần phát lực này quả nhiên không giống bình thường, phi kiếm nhất thời bay cao hơn mười thước, toàn lực hướng Hoàng Sơn bay đi, càng lên cao độ ấm không khí lại càng thấp, vốn đang là mùa hè mà Tiểu Khai cảm thấy gió lạnh rít quanh, thổi đến hắn toàn thân phát lạnh, thân thể càng ôm sát vào người Hiểu Lâm.

Hai người bay chừng hơn mười phút, cuối cùng sự sợ hãi của Tiểu Khai cũng hạ xuống, đôi mắt đã mở, đầu đã bắt đầu nhìn ngó qua lại.

" Ai, ta nói Hiểu Lâm a, đường dài cứ từ từ, thật là nhàm chán. Chúng ta nói chuyện phiếm đi." Tiểu Khai lắc đầu nói: " Cô nói trước cho ta biết, đại hội này rốt cuộc là làm cái gì vậy, ta chưa từng nghe nói qua."

Hiểu Lâm không đáp. Truyện FULL

" Uy, đừng có lạnh nhạt như thế mà, ta thừa nhận vừa rồi biểu hiện của ta quá thất bại, lá gan quá nhỏ, phỏng chừng nàng đang khinh bỉ ta, nhưng khinh bỉ thì cứ khinh bỉ, ta cuối cùng vẫn xem như là khách nhân của phái Hoàng Sơn các ngươi a, nói chuyện với ta đi." Tiểu Khai nói: " Dù sao ta cũng là đường đường môn chủ của Thiên Tuyển Môn mà."

Hiểu Lâm không đáp.

" Ân, nàng không đúng nghe, con gái nên ôn nhu một chút, khoan dung một chút, như vậy mới có con trai thích đó, chắc chắn thế, ta thừa nhận sai lầm với nàng, ta có lá gan nhỏ, không ôm nàng thì ta sẽ té xuống đó, mặc dù ta biết thế này xem bất nhã nhưng chỉ đành xin nàng tha thứ thôi." Tiểu Khai chân thành nói: " Dù sao, tính mạng quý giá lắm a."

Hiểu Lâm run nhè nhẹ, trong lòng quả thật có ngàn lời muốn nói, nhưng hôm nay trời gió rất lớn, nguyên khí đại thương, một câu cũng nói không nên lời, chợt thấy lỗ tai có chút nóng lên, nguyên lai Tiểu Khai đã kề sát tai nàng nói chuyện: " Như vậy đi, nàng đã giận như vậy, ta sẽ nói chuyện cười cho nàng nghe nha."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64. Chương 65 Chương 66. Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82. Chương 83. Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »