Vô Tự Thiên Thư

Lượt đọc: 5558 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64. Chương 65 Chương 66. Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82. Chương 83. Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 34
thu yêu ngoài ý muốn (thượng).

❊ ❊ ❊

" Đừng có làm bậy." Trì Định Nghiêu nóng nảy: " Các ngươi muốn giết cứ giết ta, không được làm hại con gái ta."

" Ngươi nghĩ có thể hay không?" Chu đại sư cười hì hì nhìn Trì Định Nghiêu: " Chúng ta không phải là người lương thiện, chúng ta là yêu quái, biết cái gì gọi là yêu quái hay không? Đúng là loại chuyên môn làm chuyện xấu, chuyên môn giết người, càng nhìn người khác đau khổ thì càng cao hứng, nếu không có ích lợi gì thì chúng ta tuyệt đối sẽ không bao giờ nhân từ nương tay đâu."

" Ta…ta.." Vừa rồi Trì Định Nghiêu chưa từng khuất phục, giờ nhìn thấy con gái gặp nguy hiểm, nhất thời cả đầu đầy mồ hôi hột cuồn cuộn tuôn xuống, chán nản nói: " Ta nguyện ý nói khẩu quyết cho các ngươi nghe."

" Ngươi thúi lắm!" Chu đại sư mở miệng mắng to: " Bây giờ ngươi mới nói cho chúng ta biết thì còn có tác dụng gì, Yêu Hồn Ngọc đã bị ngươi đập nát, kế hoạch chuẩn bị hoàn hảo của chúng ta hoàn toàn phá sản, nói cho ngươi, lão tử bây giờ rất tức giận, ta muốn xử lý hết toàn bộ các ngươi!"

" Đúng, nam toàn bộ giết chết, nữ toàn bộ cưỡng gian." Ngộ Minh phụ họa nói: " Vừa lúc ta suốt một trăm năm không có thưởng thức qua mùi vị của đàn bà rồi."

" Đúng, cô nàng này cũng được." Trương đạo trưởng bây giờ còn gì hình dáng của một đạo sĩ, mà là một con quỷ, bộc lộ dâm ý toát ra ngoài: " Hắc hắc, để lão đạo ta trước tiên kiểm tra căn cốt cô ta trước, nếu thiên tư cao, ta có thể thu một nữ đồ đệ."

Tiểu Khai vốn thật định chờ viện quân, nhưng trong lòng hắn Tiểu Trúc là một nữ thần, tuyệt đối không cho phép bất cứ kẻ nào ô nhục, vừa thấy tay của con yêu đang giơ đến trước ngực Tiểu Trúc định sờ, đâu còn quản được nhiều như vậy, nhất thời dấn người lên: " Không được chạm tới nàng!"

" Hừ, hừ không biết tự lượng sức mình, ta vốn nhìn ngươi không vừa mắt rồi." Trương đạo trưởng nói: " Lão tử muốn sờ, ngươi làm được gì nào?"

" Ta…ta.." Tiểu Khai mặt đỏ lên, một quyền đánh tới, nhưng Trương đạo trưởng phất tay áo một cái, Tiểu Khai nhất thời bật lui ra sau hai ba thước, lại nhìn tay của Trương lão đạo chỉ cách ngực của Tiểu Trúc còn chút xíu..

" Ta kháo, chuyện tới hôm nay, đành phải bất chấp thôi." Tiểu Khai một tay chỉ trời, một tay chỉ vào Trương lão đạo, uy phong lẫm lẫm quát: " Phong! Ma ! Khẩu ! Quyết !"

" Phong Ma Khẩu Quyết?" Ba yêu quái cũng là người có kiến thức, cùng quắc mắt nhảy dựng, ánh mắt ngưng trọng trừng tới nhìn Tiểu Khai.

Gió nhẹ, mây vờn, ánh nắng tươi sáng…chưa từng phát sinh chuyện gì.

" Ngươi là tên lừa gạt, nhưng thật ra cũng biết nhiều thứ a." Trương đạo trưởng nhẹ nhàng thở ra, lại thò tay tới. Tiểu Khai nhìn thấy trong lòng nhảy lên, khẽ cắn môi, một tay móc ra Vô Tự Thiên Thư, vỗ mạnh lên bìa sách: " Tiểu Quan, đi ra cho ta!"

Nhất thời mặt đất bằng phẳng nổi lên một đạo sương khói, một tiểu hài tử như một quả cầu nhảy ra, trên đầu không có một cọng tóc, Trì Định Nghiêu quên hết tất cả, mở to miệng nhìn qua.

" Tiểu Quan, mau cứu Tiểu Trúc!" Tiểu Khai quát to.

" Khai ca, lực lượng của ta…còn không.." Lời của Tiểu Quan còn chưa nói hết, chỉ thấy toàn thân ba yêu quái đều run rẩy lên, run rẩy vô cùng kịch liệt, ngay cả tay cua Ngộ Minh hòa thượng cũng không còn chút sức, Tiểu Trúc rơi bịch xuống mặt đất.

" Chúng nó bị phát bệnh phát điên rồi à?" Tiểu Khai kỳ quái hỏi Tiểu Quan: " Đây cũng là pháp thuật của ngươi?"

" Không có." Tiểu Quan cau mày, như đang suy nghĩ: " Ta dường như đang nhớ ra cái gì thì phải."

" Nhớ tới cái gì?" Tiểu Khai đã khẩn trương lên.

" Ta nghĩ…lực lượng của chúng ta nên đến từ chỗ ta." Tiểu Quan càng chau mày chặt hơn.

Tiểu Khai ngạc nhiên.

Ba yêu quái run rẩy ngày càng kịch liệt, xem ra đang tốt đẹp là thế mà bỗng nhiên giống như sanh ra tật bệnh siêu cấp, làm cho Tiểu Trúc nhìn thấy kinh tâm động phách, thực sự sợ chúng nó không cẩn thận da thịt trên người cũng phải run cho đến rơi xuống. Nàng cẩn thận nhìn vẻ mặt ba yêu quái, như khóc như cười, nhìn chừng vài giây thì Tiểu Trúc đột nhiên tỉnh ngộ: nguyên lai chúng nó là quá kích động mà thôi.

Vừa mới nghĩ ra nguyên nhân, chỉ thấy ba yêu quái đang quỳ sụp xuống, khóc hô: " Vạn Yêu Vương, Thái Tổ gia gia đại nhân, không nghĩ tới lúc chúng ta còn sống còn có vinh hạnh nhìn thấy lão nhân gia ngài nha!"

" Ách…" Tiểu Khai hoàn toàn hồ đồ rồi.

Biểu hiện của Tiểu Quan tốt hơn, hắn trừng đôi mắt làm ra vẻ vô cùng áp bức quét một vòng trên người ba yêu quái, sau đó lạnh lùng hừ một tiếng: " Các ngươi quả có lá gan lớn, cả Khai ca của ta mà cũng dám đắc tội!"

" Khai…Khai ca?" Chu đại sư thất thanh nói: " Hắn…hắn..hắn là ca ca của thái tổ gia gia?"

" Không sai." Tiểu Quan dùng một tư thế thật xinh đẹp tại chỗ xoay một trăm tám mươi độ bay lên, đặt mông ngồi trên bàn, nói: " Hắn là đại ca kết bái của ta, ý kiến của hắn chính là ý kiến của ta, Tiểu Trúc tỷ tỷ là chị dâu của ta, ngươi lại dám có chủ ý với tỷ ấy?"

Tay của Trương đạo trưởng như chạm phải điện vội rút nhanh trở về: " Dạ, thái tổ gia gia, ta sai rồi, ta sẽ cấp cho ngài công đạo a." Hắn cũng không nói hai lời, đưa một tay nhoáng lên, trong tay đã hiện ra một cây đao, sau đó ánh đao chợt lóe, máu văng ra, đã bổ cánh tay kia xuống.

" Ti!" Trương đạo trưởng hít sâu một hơi, không kêu một tiếng, quăng cánh tay xuống, cũng không nói một câu nào dư thừa, cặp mắt vẫn nhiệt tình nhìn Tiểu Quan.

" Ân, cũng không tệ lắm." Tiểu Quan vừa lòng gật đầu: " Từ bây giờ bắt đầu, Khai ca là người nói chuyện thay ta, nếu các ngươi là tiểu đệ của ta, thì cũng là tiểu đệ của Khai ca, từ nay về sau hắn có chuyện gì thì các ngươi nhất định phải nhanh chóng thi hành, hắn có gì phân phó các ngươi cũng phải nhanh chóng làm ngay, nhất định phải làm một tiểu đệ thật sự trung thành, có nghe hay không?"

" Nghe được." Ba yêu quái thành thành thật thật trả lời.

" Vậy thì tốt, ta đi trước." Tiểu Quan liếc mắt nhìn về phía chân trời, sau đó " sưu" một tiếng bay trở vào trong Vô Tự Thiên Thư.

Trường hợp bây giờ thật có điểm cổ quái, Tiểu Trúc nhìn Tiểu Khai, vô cùng nghi vấn, Trì Định Nghiêu nhìn Tiểu Khai, ánh mắt đã có vẻ lo lắng, đại khái sợ Tiểu Khai có âm mưu đáng sợ gì đó, chỉ có Tư Mã Thính Tuyết, thật ra là hạnh phúc, vẫn đang trong trạng thái hôn mê, cái gì cũng chưa từng nhìn thấy.

"…Khai gia." Chu đại sư suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng mới tìm được một xưng hô: " Ngài có cái gì phân phó?"

" Cũng không có gì cần làm." Tiểu Khai bây giờ đã có ý: " Mặc dù các ngươi là yêu quái, nhưng cách làm người của Tiểu Khai ta, cũng rất rõ ràng, ta sẽ không bởi vì các ngươi là yêu quái mà kỳ thị các ngươi, coi thường các ngươi, ta luôn là người thích tôn trọng người khác, nhân cách tôn nghiêm, cho nên, ta đối với các ngươi có yêu cầu về việc đề cao đạo đức."

" Tốt quá, Khai gia ngài cứ nói." Ba yêu quái cảm kích nói.

" Đầu tiên, từ nay về sau không thể tiếp tục giết người nữa, ngay cả đánh thương người cũng không được, tính mạng rất là quý giá, các ngươi làm yêu quái cũng đã hiểu rõ sự tu hành, nhưng các ngươi có thể sống mấy trăm năm, ngươi xem người thường, cuộc sống ngắn ngủi, nếu còn bị yêu quái giết chết, thì đời này không phải rất tội nghiệp hay sao? Cho nên con kiến còn muốn sống chứ đừng nói chi con người, nhà phật có nói, rất có đạo lý a." Tiểu Khai chậm rãi nói: " Ta yêu cầu các ngươi từ nay về sau ăn chay niệm phật, mỗi ngày phải thắp hương, mỗi ngày tắm rửa, không cần hễ một chút là đánh đánh giết giết, nếu các ngươi thật tâm mà làm, thì hãy đi đến Định An Tự tìm chủ trì phương trượng quy y một chút, làm đệ tử phật môn đi."

" Ách…cái này…" Ba yêu quái chỉ cảm thấy vớ vẩn vô cùng, nhưng người đang nói chuyện cũng là vị ca ca của Vạn Yêu Vương mà họ vô cùng tín ngưỡng, vậy lời này hiển nhiên là khuôn vàng thước ngọc, cho nên bọn họ gật đầu: " Được rồi Khai gia, ngày mai chúng ta sẽ đi."

" Cũng được, cũng được, dễ dạy dễ dạy a." Tiểu Khai nói: " Vậy khối ngọc trên mặt đất này sao đây?"

" Khối ngọc này đã không còn ý nghĩa nữa." Ngộ Minh hòa thượng nói: " Vốn trong khối ngọc này ẩn chứa một ít bổn nguyên yêu lực của Vạn Yêu Vương thái tổ gia gia đại nhân, nhưng nếu thái tổ gia gia đã đích thân tới nhân gian, vậy điểm lực lượng trong khối ngọc này không còn ý nghĩa gì nữa, huống chi, ngọc đã nát, lực lượng trong đó đã biến mất rồi."

Tiểu Khai lúc này vô cùng sảng khoái, đắc ý thích thú, không hề chú ý tới Tiểu Trúc đang đứng ở sau lưng hắn, trong ánh mắt đã bao phủ một nỗi mất mác nhàn nhạt.

" Nguyên lai, hắn là cùng một đường với việc tu chân và yêu quái, ta chỉ nghĩ hắn là một người bình thường, ai ngờ hắn lại là một đại nhân vật…" Tiểu Trúc lặng lẽ thở dài: " Ta vốn muốn cùng hắn tương tu yêu thương, nhưng trên trời là một ngày, nhân gian lại trăm năm, chờ cho đến khi ta đã già, hắn vẫn còn hình dáng tuấn tú như hôm nay, cho đến khi ta về với đất, hắn lại có thể có người yêu khác, vậy thì ta và hắn có khoảng trống lớn như thế nào, nguyên lai hết thảy những gì trước kia, chỉ là ta theo ý mình mà thôi." Nàng càng nghĩ, lại càng cảm thấy ảm đạm thương tâm.

Lúc này, Tiểu Khai bừng bừng hưng phấn quay đầu lại, kêu lên: " Tiểu Trúc."

Đúng lúc này, đột ngột có dị biến phát sinh!

Một đạo hào quang chói mắt làm cho người ta không thể mở mắt ra được theo phía chân trời xa xôi phóng tới như điện, chỉ trong một giây đã đảo qua hiện trường một vòng, đạo ánh sáng kia phảng phất như có thể xuyên qua tất cả, nhất thời những vách tường trong phòng biến thành bột phấn, mà ba yêu quái kia vẫn như cũ không hề nhúc nhích đứng ở đó, nhưng nơi ngực của bọn họ lại cùng xuất hiện một lỗ hổng.

" Bồng." Tuôn ra một luồng mưa máu.

Ba yêu quái, vừa rồi còn sống sờ sờ, nhưng bây giờ đã chết rồi sao?

Đạo hào quang kinh thiên động địa trong nháy mắt biến mất, mọi người cùng ngẩng đầu lên, chỉ thấy có một trung niên nhân đeo mũ đạo sĩ đang hư không giữa không trung, đôi mắt như trăng sáng chiếu rọi, đang nhìn xuống, cất giọng nói: " Yêu ma phương nào, dám can đảm giết môn hạ Nga Mi ta?"

Trên mặt đất, thi thể Tuyết Mi lẳng lặng nằm, ở một nơi không xa, là thi thể Chu đại sư, Trương đạo trưởng và Ngộ Minh hòa thượng ba người, Tiểu Khai, Tiểu Trúc, Trì Định Nghiêu ngơ ngác nhìn lên bầu trời, trong vòng nửa giờ này, động tác thật sự là mau lẹ, tình thế thay đổi liên tục, đến giờ phút này đầu óc mọi người cũng không suy nghĩ được gì nữa. Đọc Truyện Online Tại Truyện FULL

Bên người trung niên nhân là một cô gái phi thường xinh đẹp, gương mặt hoàn mỹ không chê vào đâu được, trên đầu vai đeo một cái áo choàng màu vàng, mặc dù thoạt nhìn phảng phất như bằng tơ vàng, nhưng áo choàng lại màu sắc lưu động, ẩn ẩn có loại cảm giác thâm sâu không lường được, hiển nhiên không phải là phàm vật.

Cô gái này vẻ mặt thập phần cao ngạo, trong cao ngạo mang theo lạnh lùng, có chút băng giá quét mắt nhìn mọi người dưới mặt đất, vẻ rất khinh thường biểu hiện rõ ràng ra ngoài, có thể xưng bằng tám chữ: " Đẹp như đào lý, lạnh tựa băng sương."

Người trung niên nói xong, liền dò xét chung quanh, nhất thời thần sắc có chút ngoài ý muốn, nói: " Di, không ngờ lại là Thiên Tuyển môn chủ đương kim, tại hạ Nga Mi Tuyết Phong, xin thứ cho tội bất kính."

Hắn mặc dù ra vẻ khách khí, nhưng trong ngữ khí cũng có ý khinh miệt, dị thường rõ ràng Tiểu Khai vừa bị một kiếm kinh thiên động địa của hắn làm hoảng sợ, cũng không thèm so đo thái độ của hắn, ha ha cười hỏi: " Sao ngươi biết?"

Tuyết Phong cười ngạo nghễ: " Tại hạ đứng đầu Nga Mi, chuyện của tu chân giới có gì mà ta không biết?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64. Chương 65 Chương 66. Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82. Chương 83. Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »