Trăng đã lên giữa trời, từ màu lam nhạt ma quái khôi phục lại màu vàng nhạt, tuyết không còn rơi nữa, nhưng trời lạnh kinh người, chẳng mấy chốc râu tóc của Lý Xảo đều kết sương trắng.
Hắn cho hai tay vào ống làm bằng lông thú, đại chiến sắp diễn ra, giữ cho hai tay linh hoạt là giữ mạng sống.
Trong sơn cốc từ tiếng đám mã tặc nô đùa, thi thoảng có tiếng chiến mã hí vài tiếng, chẳng khiến rừng núi náo nhiệt hơn, âm thanh đơn lẻ đó chỉ khiến người ta cảm thấy sự hoang vu tĩnh mịch nơi này.
Mã tặc phụ trách trực đêm đều tụ tập bên đống lửa nướng thịt, hâm mộ nhìn cái lều lớn bằng da trâu trắng, ở đó loáng thoáng truyền ra tiếng nữ nhân rên rỉ.
Mỗi năm về Thiên Sơn tránh rét là thời gian nghỉ ngơi của mã tặc, bọn chúng vứt bỏ sự cảnh giác, hoàn toàn thả lỏng ăn uống hưởng thụ, đến cả đám gác đêm cũng chẳng có mấy tinh thần, hơi ấm làm chúng gật gà gật gù.
Khi Lý Xảo sắp hết kiên nhẫn định hạ lệnh rút lui thì Thiết Tam Bách và Lạp Hách Mạn mỗi người mang một tên mã tặc về.
Nhìn hai tên mã tặc hôn mê, Lý Xảo lạnh lùng nói:” Nhanh, nếu không bọn chúng sẽ phát hiện.”
Thiết Tam Bách không nhiều lời, trực tiếp rút dao săn đâm vào đùi mỗi tên mã tặc một cái, mã tặc tức thì tỉnh lại, đau tới cứng người, rồi giãy dụa như cá ném vào chảo dầu, nhưng mồm bịt chặt, không kêu ra tiếng nào.
Chập tối là lúc Thanh Hương cốc náo nhiệt nhất.
Mọi người làm việc chăm chỉ cả ngày cuối cùng cũng nghỉ ngơi, kiếm ít rượu, từ chỗ đầu bếp béo lấy thức ăn, hưởng thụ thời gian nhàn nhã hiếm có.
Rượu không có nhiều, dù là rượu sữa ngựa hay là rượu chua tự ủ thì mỗi người chỉ có một chén, đa phần dùng hết vào lần trước, rượu mới chưa ủ, vì thế đám nam nhân chỉ nhấp một ngụm nho nhỏ, sau đó ăn miếng cơm thật lớn.
Bên phía suối nước nóng có rau xanh, cũng không có nhiều, vì thế cơ bản không liên quan gì tới đám nam nhân, ai cũng hiểu là nó thuộc về phụ nhân và trẻ nhỏ.
Nam nhân chỉ khi nào mắc bệnh mới ăn một chút.
Đám trẻ con không biết tốt xấu, miệng gian nan ăn rau, mắt nhìn chằm chằm vào miếng thịt khô khốc trong bát cha mình, thế là nam nhân bới thịt cho con, sau đó cầm củ cải rửa sạch nhai rau ráu, nhấm ngụm rượu nho nhỏ, sảng khoái lắm.
Mùa thu năm ngoái sau khi thu hoạch lúa mạch xong tộc trưởng trồng rất nhiều củ cải, trước khi tuyết đổ xuống thu hoạch cả đống, toàn bộ tích trữ ở hang sâu bên trong núi, đủ tộc nhân ăn cả mùa đông.
Thiết Tâm Nguyên đang ăn củ cải, hồ ly bên cạnh cũng rất thích ăn củ cải, nhưng nó chỉ ăn phần non ngọt bên ngoài, phần lõi cứng hơn một chút nó không căn, gian như quỷ.
Mạnh Nguyên Trực ngửa cổ uống cạn bát canh, nhìn hồ ly rất hứng thú, con linh thú này là truyền kỳ ở hoàng cung Đại Tống:” Không phải nó nên ăn thịt à?”
Thiết Tâm Nguyên vuốt ve bộ lồng mềm của hồ ly:” Nó sinh ra không lâu đã ở bên cạnh ta, từ nhỏ ta ăn gì nó ăn nấy, cho nên khẩu vị rất giống nhau.”
A Đại ngó nghiêng một hồi. phán luôn một câu:” Già, sắp chết rồi.”
A Nhị húc đầu đại ca, cuống quít bổ xung:” Hồ ly bình thường sống tới mười bảy hiếm có, nhưng vẫn chạy nhảy được xem ra khỏe lắm, hôm qua còn tha về một con ban cưu đông cứng.”
“ Hồ ly vào núi à?”
Thiết Tâm Nguyên cúi xuống, hồ ly lập tức nhìn chăm chăm ra sức gặm củ cải say sưa, làm như không biết gì hết.
Đông Kinh không giống mấy ngọn đồi nhỏ ở Đông Kinh, mãnh thú khắp nơi, dù là hồ ly hoang cũng không phải cái thứ lớn lên trong nhà ấm này có thể đối phó được.
Hồ ly vốn là thiên địch của nhím, chỉ có cái con này bị nhím đâm mồm thủng lỗ chỗ, vì chuyện lên núi đã nghiêm khắc giáo huấn nó rồi, vậy mà chết không chừa.
Mạnh Nguyên Trực than thở:” Tây Vực cái gì cũng hay, chỉ mỗi tội mùa đông dài quá, Thiên Sơn lộ bị tuyết lớn phong bế, chẳng ai làm được gì hết, học dã thú chui vào hang sâu cuộn mình nằm chờ băng tan là tốt nhất.”
“ Nếu không như thế chúng ta đã chẳng có cơ hội đụng tới Nhất Phiến Vân.”
“ Bọn chúng đến rất đúng lúc, giải quyết chúng rồi càng yên tâm ăn Tết, mọi người đều rất hào hứng, đây là cái Tết đầu tiên ai cũng muốn thật tươm tất, chuẩn bị tưng bừng đến nỗi người Tây Vực cũng tò mò lắm.” A Nhị phấn chấn nói:” Nói xa hơn, nếu như chúng ta có thể thu phục được cả ba vạn lang sói của Nhất Phiến Vân, cho dù quân vương trướng của Hồi Hột tới, chúng ta cũng có vốn đối kháng, ít nhất có thể đấu một trận, khiến chúng biết khó mà quay về. Còn phía Khiết Đan thì Cáp Mật có hay không cũng không sao, chỉ cần chúng ta biểu thị thần phục là được, tất nhiên vẫn cần sứ giả khéo léo xử lý.”
Thiết Nhất đưa tay ra hiệu một hồi.
“ Hắn nói Nhất Phiến Vân là đám đạo phí thần bí lợi hại nhất Tây Vực, không dễ đối phó.” Thiết Tâm Nguyên phiên dịch lại cho mọi người:” Thậm chí Thanh Hương cốc rất có khả năng không dấu được chúng, hơn nữa phát triển một đám cường đạo lên tới ba vạn người dứt khoát không đơn thuần là muốn cướp bóc thật nhiều, e chúng cũng đồ mưu gây dựng quốc gia của mình.”
Mùa đông ở Thiên Sơn rất nhanh tối, mặt trời vừa khuất sau núi là màn đêm đã bao phủ mặt đất, một nhóm người ngồi tụ tập với nhau, bên nói tiếng Tống ngọng nghịu, bên thì ấp a áp úng nói tiếng Đột Quyết khó phát âm, giao lưu gian nan, phải dùng cả chân tay múa may minh họa lẫn lấy cành cây vẽ lên mặt đất mới hiểu.
Bọn họ đang sôi nổi thảo luận với nhau chuẩn bị đón Tết.
Đó là nỗ lực của Vương Nhu Hoa, nàng triệu tập những nhân vật có tiếng nói của hai bên nói chuyện, giải thích những hiểu lầm giữa họ, đề nghị mọi người giao lưu nhiều hơn để tránh xung đột không đáng.
Nam nhân cứng đầu, nhưng một đám phụ nhân làm gương dễ dàng hơn nhiều, trong chuyện này không thể không tính công Trác Mã, Trạch Mã, lời nói của các nàng luôn có sức thuyết phục cao.
Hồ ly thích nhất quãng thời gian nhàn rồi này, nó chạy vào giữa một đống người nằm xuống là có ba bốn bàn tay gãi ngứa cho, rất là hưởng thụ.
Trẻ con là nắm bắt cách giao lưu nhanh nhất, trò trốn tìm thì gần như chủng tộc nào cũng có, thế là cả bọn tụ tập chơi tưng bừng, được tộc trưởng danh chính ngôn thuận cho thức khuya, đứa nào cũng hăng hái.
Mạnh Hổ từ sau khi biết Trạch Mã là nữ nhân của Thiết Tâm Nguyên thì dứt khoát đeo bám Úy Trì Chước Chước, nhưng Úy Trì Chước Chước bây giờ cả ngày chỉ nói tiếng Đột Quyết, làm hắn gãi đầu gãi tai chịu chết không biết người ta khen hay chửi mình.