Trong Thanh Hương cốc đã chẳng ai kỷ niệm ngày lễ thiên thần nữa, với những người quanh năm lưu lãng sa mạc, hoặc dã nhân gian nan sống ở núi, đã rất nhiều năm rồi bọn họ không chúc mừng ngày lễ thiên thần.
Ăn còn chẳng no lấy đâu quan tâm tới thiên thần.
Chẳng nói đâu xa, khi Thiết Tâm Nguyên bị bắt lên sa mạc, nếu không có lần ăn cháo Tịch Bát đó, y cũng chẳng còn nhớ ngày tháng gì nữa.
Nhưng lần này thì khác, Thiết Tâm Nguyên sớm quyết định cùng tất cả tộc nhân trải qua một Giao Thừa cả đời khó quên, vì thế y không tiếc tiền phái người tới Quy Tư mời cả ca vũ đoàn tới trợ hứng.
Chỉ có đem niềm vui Giao Thừa ăn sâu vào trong lòng tộc nhân, sau này hàng năm bọn họ mới trông mong trở về Thanh Hương cốc tham dự đại đoàn tụ.
Những ngày lễ của người Hán đại đa số lấy vui vẻ làm chủ đề, cho dù Thanh Minh là ngày cúng tế tổ tiên đa phần biến thành hoạt động cả nhà cùng nhau đi du xuân.
Khi Lý Xảo và những người khác đều trở về, Thiết Tâm Nguyên hạ lệnh đóng cửa Thanh Hương cốc.
Từ giờ cho tới mười lăm tháng Chạp, tất cả mọi công trình sẽ ngừng lại, mọi công việc đều dừng.
Cuối năm rồi, cho dù là lừa ngựa cũng phải nghỉ ngơi, càng khỏi nói tới con người vất vả cả năm.
Tát Già, Nhân Bảo cùng với hơn một trăm tôn giả Thổ Phồn đang xây dựng chùa ở hậu sơn cũng dừng tay, tới sân phơi trong cốc, dùng các thứ đồ màu sắc trang trí nơi này.
Lý Xảo vừa mới về tới nơi báo cáo qua loa chiến quả, thấy không khí náo nhiệt trong cốc cũng ngay lập tức cởi giáp tham gia, những cái ống lớn dầy một thước chôn dưới đất, suối nước nóng được dẫn chảy qua đó, thế là cả sơn cốc liền biến thành một cái giường sưởi, cho dù không mặc áo lông cũng chẳng thấy lạnh nữa.
Nam nhân bắt đầu giết bỏ dê, vừa mới lột da treo lên một cái là đã đông cứng rồi, khi nào ăn chỉ cần dùng đao chém xuống, ném vào nồi là được.
Phụ nhân lấy lương thực quý giá ra, xay thành bột, sau đó đem thứ bột trắng mịn đó làm bánh.
Còn rán bánh là công tác đòi hỏi chuyên nghiệp cao thì do đích thân Vương Nhu Hoa làm, Trác Mã và Trạch Mã chỉ biết nhào bột thì đứng bên nhìn Trương ma ma và Vương Nhu Hoa phối hợp thuần thục làm ra quẩy, bánh quai chẻo đẹp mắt.
Ăn vụng một miếng xong, cả hai kiên quyết ở lại "giúp đỡ".
Nữ nhân hoàng tộc Vu Điền càng khéo tay, chỉ cần học qua một lần là bọn họ khéo léo nặn bột thành sợi nhỏ mà dài, sau quấn lại ném vào chảo rầu sôi, vớt ra liền có thứ mà họ gọi là bánh cuộn thừng.
Những cái bánh được trộn với táo đỏ và quả khô ra khỏi nồi, hương thơm lịm của nó bao phủ khắp sơn cốc hồi lâu không tan.
Đám nam nhân đi qua hít sâu một cái, sau đó mang vẻ mặt thỏa mãn tiếp tục đi dựng rạp, bọn trẻ con thì túm đông túm đỏ nhìn các loại bánh đủ mọi hình dáng hấp dẫn, tuy chảy nước miếng nhưng nghiêm túc nhìn chằm chằm xua đuổi đám chim chóc, không cho ăn vụng món ngon của mình.
Công tác dọn vệ sinh càng diễn ra tích cực, thậm chí đến chuồng trâu chuồng ngựa cũng được cọ rửa một lượt, sau đó con nào con nấy được bọn trẻ con chải lông tới bóng mượt.
Mấy nghìn cái đèn lồng treo lên cành cây, chỉ đợi tới đêm Giao Thừa sẽ đốt toàn bộ, mặc dù làm vậy cực kỳ tốn kém nhưng Thiết Tâm Nguyên vẫn cắn răng làm.
Ở Tây Vực dùng lương thực để ủ rượu là hành vi chỉ kẻ ngu xuẩn mới làm, thế nên ở Tây Vực có sữa ngựa và vô số các loại rượu quả đếm không xuể, tất nhiên rượu làm từ nho rừng là ngon nhất.
Trước mùa đông phụ nhân trong sơn cốc thu thập rất nhiều quả dại, ở Hang Sói có một cái kho lớn chuyên làm rượu hoa quả.
Còn chưa tới Giao Thừa, nhưng bây giờ người trong sơn cốc biết cả rồi, năm ngày nữa là tới sẽ tới Giao Thừa, tức là lúc kết thúc năm cũ và bắt đầu năm mới, trong ngày hôm đó cả đêm sẽ không được ngủ đón năm mới và trông coi trẻ con không để niên thú bắt mất.
Năm nay tết người Hán và năm mới theo lịch Tạng chênh nhau những tám ngày, còn số tộc nhân tin theo thiên thần thì quên cả truyền thống không ăn uống trước khi mặt trời lặn vào tháng lễ ăn chay, bây giờ tết Thanh Hương cốc càng chuẩn bị bụng ăn một trận thỏa thuê.
Người Bổn giáo cũng cực kỳ biến thích ứng, bọn họ dự định ăn mừng tết người Hán theo cách người Thổ Phồn, hơn một trăm vị tôn giả sẽ cùng nhau tụng kinh, siêu độ cho người chết, cầu phúc vì người sống.
Thiết Tâm Nguyên đã tới Hang Sói xem bọn họ diễn tập rồi, ai nấy mặc pháp y vàng, quấn khăn đỏ, mũ liên hoa, trang nghiêm tới mức làm y bất giác chắp tay một cái.
Xem ra Tát Giả quyết tâm hoằng pháp vào đêm Giao Thừa.
Mọi người đều tưng bừng chuẩn bị cho ngày lễ chỉ có Thiết Tâm Nguyên không tham gia, y xuống một khe đá dưới Hang Sói, ở đó đục mười mấy phòng giam tối tăm dùng làm nhà giam Thanh Hương cốc.
Nay người đầu tiên hân hạnh vào đó ở là Nhất Phiến Vân.
Thiết Tâm Nguyên muốn biết mọi chuyện liên quan tới Nhất Phiến Vân, bao gồm vị trí bảo tàng, phân bố thế lực, quan trọng nhất là muốn biết ông ta điều động hơn trăm nhóm cường đạo lớn nhỏ phân bố khắp Tây Vực thế nào.
Đây là công tác vô cùng tỉ mỉ tốn thời gian có người tra hỏi và ghi chép.
Khi biết Thiết Nhị giao cho Úy Trì Văn và Cạc Cạc làm việc này, Thiết Tâm Nguyên rùng mình, tên này đúng là âm độc, nếu hắn vào hoàng cung Đại Tống, e Vương Tiệm nguy mất.
Đám thiếu niên choai choai là lũ ác ma, đầu óc bọn chúng luôn nảy ra suy nghĩ chẳng ai lường trước, ngay cả khi hành hạ người khác, bọn chúng cũng có thể coi đó như một trò chơi thú vị.
Nhất Phiến Vân có nhận thức vô cùng trực tiếp.
Khi Thiết Tâm Nguyên tới nơi thì Nhất Phiến Vân đã cười tới khản giọng, cười sắp đứt hơi.
Cạc Cạc đang cầm một cái lông gà gãi lòng bàn chân Nhất Phiến Vân, nếu dùng đòn roi, lão già này chỉ rên vài tiếng đau đớn, loại lão tặc quen với sương gió như lão ta có thể chịu được, hoặc có nói thì cũng nói linh tinh.
Nhưng đối diện với những trò oái oăm của hai thằng nhãi này, lão ta chỉ mong được chết, cuộc sống lão ta không khác gì địa ngục, cù chân chỉ là một trong số trò chơi của bọn chúng, giờ bọn chúng chơi tới mức xem ai có thể cù lão già này ngất nhanh hơn.
Cạc Cạc cù hai lần đã khiến Nhất Phiến Vân ngất xỉu nhảy nhót reo hò, nhìn cái mặt đỏ bừng bừng của Úy Trì Văn là biết lão già khiến nó thua cuộc lát tỉnh dậy không có gì tốt lành hết.
(*) Mình thích mấy chương chuẩn bị Lễ Tết này lắm, chắc vì ký ức Tết tuổi thơ.