Người Tây Vực không thích hoạt động đánh bắt cá, hơn trăm người mang cung tiến rầm rộ vào núi, giăng lưới, thế là tức thì khắp nơi vang lên tiếng hú hét, vô số thỏ hoang, gà rừng, hươu, lợn rừng cháy náo loạn, rơi vào lưới vây, thành lương thực mùa đông.
Thu hoạch mặc dù không ít, nhưng thương vong rất lớn, trừ Bao Tử một mình đánh con gấu lớn tấy gãy xương nhiều chỗ, còn mấy người tội nghiệp bị báo tuyết cắn đứt cổ.
Gấu thì nếu không chắc đánh được nó thì thả nó chạy đi là được, báo tuyết thì khác cái thứ này ý thức lãnh địa cực cao, chỉ cần có người đi vào lãnh địa là nó tập kích.
Thực ra tổn thất lớn nhất là do đám dê sừng cong gây ra, thứ này đầu cổ to, thân sau nhỏ, tứ chi ngắn chắc, chân trước rất thẳng, hợp leo núi. Bọn chúng trí tuệ không cao, cứng đầu, gặp nguy hiểm là xông về phía trước, đôi sừng như chùy công thành, ở sườn dốc mà gặp phải chúng dù xoay người chạy cũng bị chúng đuổi theo húc ngã xuống núi ...
Thế là có thêm hơn bốn chục người ngã gãy chân và gãy tay.
Trước kia thợ săn trên hoang mạc đều một chọi một, thu hoạch ít, nay tham gia vào tộc người lớn, bắt được rất nhiều mồi, dù gãy chân gãy tay cũng không sao, nằm qua mùa đông là khỏe, chẳng lo chết đói.
Vì thế người đi săn đều rất hào hùng dù bị thương cũng cố kiếm được đủ thức ăn qua mùa đông.
Những người sức yếu hơn như nữ nhân và trẻ nhỏ thì đi hái nấm và cỏ khô, mỗi mùa thu hạch đào, thông, dẻ rụng đầy đất, chỉ cần dám đi sâu vào trong núi là sẽ có thu hoạch lớn.
Đây cũng là hoạt động chỉ tập thể mới làm được, một mình vào núi khả năng quay về không cao, nhân loại tích trữ lương thực, dã thú cũng thế, với chúng, nhân loại là thức ăn.
Con gấu mà Bao Tử đánh chết là do theo Vương Nhu Hoa vào rừng hái nấm gặp được.
Một đám nữ nhân đang vui vẻ nhặt hạch đào đầy giỏ, con gấu không biết tốt xấu xông ra, Bao Tử ở bên hộ vệ không kịp rút đao dũng mãnh dùng một thân khải giáp húc vào người gấu.
Khi Thiết Tâm Nguyên tới nơi thì con gấu tội nghiệp bị Bao Tử dùng nắm đấm to như cái bát nện tới tấp vào mặt, khải giáp trên người hắn cũng bị gấu cào nát, bên cạnh có mấy nữ nhân hâm hấp khóc lóc bảo đừng đánh nữa.
Con gấu mang về sơn cốc, nằm bẹp hai ngày rồi chết.
Vương Nhu Hoa vì thế thương cảm mấy ngày, đến khi Thiết Tâm Nguyên mang tấm da gấu nguyên vẹn tới tặng mẹ, nàng biến bi thương thành yêu thích tấm da gấu này. Bí ẩn về nữ nhân thực sự là muôn đời không có lời giải.
Thiết Nhị dọn dẹp hai gian nhà kho cực lớn trong hang sói dùng để đặt cá muối và thịt khô, cả tộc tốn mất một tháng mới lấp đầy được, lúc đó đã là tháng chín, trừ thông tuyết và bách ra thì rừng cây đã rụng hết lá.
Khi chiếc lá vàng cuối cùng của hồ dương trên hoang mạc rụng xuống đất, bông tuyết lác đác rơi, đám trẻ con người Hán chẳng kịp vui mừng vì tuyết đầu mùa thì chẳng mấy chốc tuyết lớn đã lấp kín giao thông nam bắc.
Thanh Hương cốc huyên náo yên tĩnh lại, sông Cáp Mật sắp đóng băng, linh dương phân tán khắp hoang nguyên ăn nốt miếng cỏ cuối cùng bắt đầu về Thiên Sơn sống qua mùa đông.
Thế là mọi người lại lần nữa chuẩn bị đi săn, ngoài tường trại ngày càng nhiều linh dương, bọn chúng giống lúc rời núi, hoang mang và bất an.
Nhiều con thăm dò nhảy lên vách núi để vượt tường trại, kết quả là gãy chân ngã dưới chân tường kêu be be, giờ tường tại cao lắm rồi, không như lúc chúng rời núi nữa.
Linh dương đực, con nhỏ và linh dương mẹ đều không bắt, bắt được cũng sẽ thả đi, nếu bắt theo kiểu hủy diệt đó, sau này sẽ không còn linh dương chạy qua cửa nhà mình nữa.
Người Hán mới tới con đây là thần tích, ở Đại Tống trừ chim én và nhạn, chưa bao giờ thấy loài động vật nào tự động chạy vào nhà như vậy, cứ hiện tượng gì nằm ngoài sự lý giải là họ quy vào thần thánh, không biết bao người sợ hãi chổng mông khấn bái.
Quan điểm của người Tây Vực cũng không khác nhau, cũng coi đây là ân điển của thần thánh, chỉ khác đã là thứ thần ban cho thì họ tiếp nhận một cách chân thành nhất.
Có kinh nghiệm một lần rồi, những cái hàng rào nhanh chóng được bố trí hai bên đường, sau đó nam nhân canh ở bên, chuẩn bị bắt những con già yếu.
Cửa trại mở ra, một đám linh dương đực khỏe nhất lao vào trước tiên, bọn chúng men theo con đường quen thuộc chạy rầm rập vào Thiên Sơn.
Đứng trên tường thành mà Thiết Tâm Nguyên vẫn cảm thụ được mặt đất rung chuyển, đây là lần thứ hai chứng kiến cảnh này, vẫn cảm thán không thôi:” Đúng là dòng chảy sinh mệnh hùng tráng.”
“ Đây là thần tích.” A Nhị nhìn tới há hốc, A Đại nửa sợ hãi nửa muốn tham gia bắt linh dương.
“ Không liên quan tới thần thánh, đơn giản là do sinh mệnh thôi, sinh mệnh là thứ thần kỳ nhất ở mảnh đất này.”
Chẳng ai thèm để ý tới lời Thiết Tâm Nguyên, Tát Già chắp tay:” Đây là thần tích, thần sáng tạo ra sinh mạng con người, cũng sáng tạo ra muôn thú.”
---❊ ❖ ❊---
“ Châu Nhi, lần sau đừng lấy tính mạng ra yêu cầu những thứ có thể mua bằng tiền.” Triệu Uyển dựa vào giường, lần nữa cảnh cáo Tiểu Châu Nhi:
“ Nếu là trước kia nô tỳ cũng không đi tranh, lần này là bổng lộc của công chúa, bọn chúng bằng cái gì mà không cho?”
Triệu Uyển nhìn khuôn mặt ngấn lệ của Tiểu Châu Nhi thì phì cười:” Nha đầu ngốc, ta là công chúa đương triều, ngoài phụ hoàng ai có thể cắt bổng lộc của ta, Quý phi tuy nhờ nhi tử mà vinh diệu, nhưng muốn cắt xén bổng lộc của ta thì không làm nổi đâu.”
Trong hoàng cung có công chúa mười bảy tuổi nhưng không chịu nhận bất kỳ lời cầu thân nào, bị không ít người nói ra nói vào rồi, hoàng đế cũng phải dùng chiêu cắt bổng lộc để uy hiếp.
“ Lại đây, lau nước mắt đi, lại chẳng phải là không có cơm ăn.” Triệu Uyển vừa nói vừa kéo Tiểu Châu Nhi tới, đưa cho nó đĩa quả khô dỗ dành:
Tiểu Châu Nhi vừa ăn vừa làu bàu:” Trong cung nô tỳ là nữ quan ít thể diện nhất.”
Triệu Uyển đánh một cái:” Ngươi là nữ quan lợi hại nhất thì có, công chúa nào phải đi dỗ nô tỳ không?”
Tiểu Châu Nhi thấy công chúa nãy giờ vui vẻ thì tỉnh ngộ ngay:” Công chúa, kẻ xấu có thư về à?”
“ Đúng thế, hôm nay ta đi quét dọn phát hiện ra nhiều thứ lắm, Trương thị vệ giúp ta mang lên tường thành.” Triệu Uyển nói tới đó có chút ảm đạm:” Y và di di đều an gia ở Tây Vực rồi.”
Tiểu Châu Nhi phải bịt chặt mồm mới không hét ra, thì thào kịch tính:” Nơi đó xa lắm ...”
“ Đúng là hơi xa, thương đội Đông Kinh tới đó mất bốn tháng, nhưng dùng khoái mã chỉ nửa tháng có thể đi một chuyến, từ mai trở đi chúng ta học cưỡi ngựa.”
“ Công chúa đã học tiếng Tây Vực rồi, giờ lại học cưỡi ngựa, thế nào nương nương cũng biết, huống hồ nương nương không cho ..”
“ Không sao, Vương Tiệm nhận nhiều lợi ích của Nguyên ca nhi như thế, không thể không làm gì, hắn có cách che dấu cho ta.” Triệu Uyển lấy ra một cuộn giao tử đưa Tiểu Châu Nhi:” Cất cho kỹ, khi chúng ta đi cần mua rất nhiều thứ, nơi đó rất thiếu thốn, tới lúc đó chúng ta mang món hồi môn thật lớn đi cho phụ hoàng đau lòng chết thôi.”
Thế là Tiểu Châu Nhi như con chuột chạy qua chạy lại, mồm lẩm bẩm gì không rõ, mãi một lúc sau khi mồ hôi đầm đìa mới thở phào đứng lên, chợt gọi:” Công chúa, tuyết rơi rồi.”
“ Thế à?” Triệu Uyển vội vàng đi hài vào chạy ra cửa sổ, quả nhiên tuyết rơi rất lớn, phóng mắt tới thấy bốn phía là bông tuyết như lông ngỗng, chỉ là mặt đất còn ấm, nên tuyết chỉ đọng lên trên cành cây và giả sơn. Nàng vươn cánh tay ra đón lấy:” Tuyết ở đây lớn như thế, không biết tuyết Tây Vực còn lớn cỡ nào, có như bài Niệm nô kiều mà Nguyên ca nhi làm không, nếu thế thì đám sợ lắm.”
“ Hừm, có khi vì bài thơ đó làm bệ hạ tức giận, khiến công chúa mất bổng lộc.”
Triệu Uyển xỉa tay vào trán Tiểu Châu Nhi:” Nha đầu này, bây giờ nói xấu y, cẩn thận tương lai Nguyên ca nhi không cần ngươi.”
“ Hừm, y cần nô tỳ chưa chắc đã đồng ý, chỉ có công chúa mới coi y là bảo bối, từ nhỏ y làm bao nhiêu chuyện xấu, nô tỳ biết hết, nô tỳ chỉ hầu hạ công chúa thôi, không hầu hạ y đâu.”
Triệu Uyển tức giận đánh mạnh Tiểu Châu Nhi một cái:” Đề cao ngươi mà ngươi không biết, sau này ngươi muốn gả cho Nguyên ca nhi, người ta còn chẳng thèm.”
“ Nô tỳ cũng chẳng thèm ...” Tiểu Châu Nhi giận dỗi quay vào phòng:
Triệu Uyển không kích thích nha đầu quật cường bị chiều hư nữa.
Tuyết lớn cứ tiếp tục rơi, hoàng cung chẳng bao lâu đã bạc đầu.