Nghe câu trả lời của Nhân Bảo, khóe miệng Thiết Tâm Nguyên nhếch lên thành nụ cười kín đáo, sai Cạc Cạc lấy cho hai vị thượng sư hai con ngựa thuần tính, mình quất ngựa đi lên đầu đội ngũ.
Đội ngũ hơn bốn trăm người, tập kích hai nghìn quân đội, chỉ chiến tử mười một người, đây là chiến tích chói lọi.
Lợi ích cũng rất rõ ràng.
Sau một đêm, không khí trong đội ngũ đã thay đổi rất nhiều, hôm qua còn nơm nớp lo sợ, giờ ai nấy ưỡn ngực kiêu ngạo, người không có giáp nay đã mặc thiết giáp lên, người chỉ có một chiến mã nay đã có ba con, lại còn chở đầy hàng. Đao sắt sứt mẻ đã thành loan đao sắc bén, trường mâu gỗ đổi thành thiết mâu.
Thiết Tâm Nguyên không cấm chỉ bộ hạ giữ lại chút chiến lợi phẩm, thuận tiện thay đổi trang bị, tuy thế phần lớn trang bị vẫn giữ lại để kiếm một con dê thế tội khác.
Còn đám Thiết Tam, ai cũng treo một thanh trảm mã đao lưỡi dài, đó là binh khí của kỵ binh Thổ Phồn, những thứ có thể lưu truyền tới nay đều là thần binh qua vô số trui rèn chứng minh tác dụng trên chiến trường.
Bốn trăm người đánh tan hai nghìn quân đội, thu hoạch vô số, tính chất cũng thay đổi, bọn họ không thể gọi là cường đạo nữa, mà thành thương đội siêu cấp rồi, trên lưng chiến mã lạc đà đều chở vật tư nặng trĩu, cẩn thận đi trên Thiên Sơn lộ gập ghềnh, chỉ cần bất cẩn một chút là rơi xuống vực sâu muôn trượng.
Sau nửa ngày đi đường, đội ngũ chính thức bước vào Thiên Sơn, trên mặt ai nấy đều nở nụ cười, có người còn hát vang, cực kỳ khó nghe.
Kỵ binh không dám vào Thiên Sơn.
Cho dù là A Tát Lan cũng không dám, vào Thiên Sơn, bởi vì chiến mã vào núi không còn là trợ lực mà là gánh nặng.
Tất cả đều đi xuống dắt ngựa, cho dù rất cẩn thận vẫn chết mất mười mấy con chiến mã, mất ít vật tư, đội ngũ tới được con đường nhỏ bí mật của thợ săn trong núi.
Hoa Thiên Sơn nở khắp nơi, toàn là thứ hoa dại màu sắc cực kỳ sặc sỡ trải khắp sườn núi, rất ít có hoa trắng, tuyết tan tạo thành những dòng suối nhỏ chảy róc rách, nếu chịu khó tìm kiếm sẽ dễ dàng thấy vật liệu chế tác đồ ngọc đắt giá nhất.
Thiên Sơn là kho báu của trời, ngàn đời sau vẫn thế.
Thám báo canh phòng ở cửa núi tới báo, quân đội của A Tát Lan không xuất hiện.
Thiết Tâm Nguyên hạ lệnh cho đội ngũ nghỉ ngơi, trừ những người đi sau làm nhiệm vụ xóa dấu vết thì tất cả có thể tận tình làm điều mình muốn, Cạc Cạc ngay lập tức chạy tới bên dòng suối nhỏ đắp bếp, đặt hũ sứ lên, bên trong đun nước trà, bên cạnh cắm vài cái bánh nướng cháy vàng.
Hai vị thượng sư nhìn Thiết Tâm Nguyên tháo khăn che mặt ra có chút thất kinh, không ngờ là khuôn mặt thanh tú của người Tống, còn rất trẻ.
Trà cực đắng, phải đợi nguội cho mật ong vào mới uống được, bánh nướng hơ nóng mềm xốp, thêm mật ong càng là món ngon hiếm có.
Hai vị thượng sư không cho thêm mật ong, họ trừ trà ra thì từ chối mọi sự hưởng thụ của thế tục, chỉ cần những thứ đơn giản nhất mà đại tự nhiên cung cấp, là hai người tu hành chân chính.
“ Thủ lĩnh tới từ nước Tống sao?” Vẫn là Tát Già lên tiếng hỏi, có vẻ cẩn thận hơn nhiều:
“ Đúng, ta tới từ Đông Kinh.”
“ Ồ, ta có nghe nói đó là chốn địa linh nhân kiệt, bao năm có tâm nguyện thấy thắng cảnh đó, nhưng chưa thành ...”
Nhìn vị thượng sư tu vi cao thâm có vẻ sùng bái, Thiết Tâm Nguyên gãi đầu, y ở Đông Kinh bao năm, danh lam thắng cành chưa tới cái nào, ký ức chỉ toàn về một đám yêu ma quỷ quái thôi.
Khát vọng của người Tây Vực với Đông Kinh là thứ mà người như Thiết Tâm Nguyên không sao hiểu nổi, những người sống nơi đi cả ngày đường không thấy bóng người, căn bản không tưởng tượng ra một tòa thành có trăm vạn người sinh sống.
Trong mắt ma men, rượu ở Đông Kinh uống chẳng bao giờ hết, trong mắt quỷ đói, Đông Kinh ê hề sơn hào hải vị, trong mắt sắc quỷ, Đông Kinh có vô số giai nhân tuyệt sắc, trong mắt người đọc sách, Đông Kinh là kinh đô trí tuệ.
Thiết Tâm Nguyên chấm mật ăn bánh, đợi hai vị thượng sư hoàn hồn nói:” Thượng sự nếu muốn tới Đông Kinh một chuyến cũng không khó, nếu gặp thương đội đi Kinh Triệu phủ Đại Tống, ta có thể nhờ họ đưa hai vị đi, ngoài ra ta có bạn bè ở Đông Kinh làm dẫn đường cho hai vị.”
Tát Già cười từ chối:” Đường không phải do hai chân đi thì chưa tính là đã đi qua, Đông Kinh tuy đẹp, song cảnh sắc bên đường cũng không nên bỏ qua, đi một bước thấy một phong cảnh là thêm một phần phúc trạch.”
“ Chỉ bằng hai chân này có thể đi khắp thế gian.”
Hai vị này lý tưởng hóa quá rồi, Thiết Tâm Nguyên nghiêm túc nói:” Không có tiền hai vị ở Đông Kinh nửa bước khó đi, đó là nơi, muốn uống nước cũng phải bỏ tiền ra mua.”
Thiết Tâm Nguyên là người đặc biệt nhất mà hai vị thượng sư từng gặp.
Thân là thủ lĩnh, vậy là chẳng hề có đê ngăn cách địa vị giữa y và bộ hạ nô lệ, thậm chí ở phương diện hưởng thụ cá nhân, y chỉ hơn bộ hạ ở cái hũ mật ong thôi.
Lúc này ông ta còn chưa biết hang ổ của Thiết Tâm Nguyên ở đâu, nhưng Tát Già cực kỳ muốn xây một ngôi chùa ở đó.
Từ khi thượng sư Tân Nhiêu Mễ Bảo sáng lập Bổn giáo, bọn họ không lập văn tự, không có tượng phật, không có thần linh, chỉ có tư tưởng, sau khi đấu tranh thất bại bởi Phật giáo, thống khổ nhận ra sai lầm của mình.
Thần phật ở cấp độ tinh thần quá xa xôi, phải để người dân nhìn thấy tượng Phật uy nghi, người ta mới tin theo, cho dù tượng phật đó là hình ảnh phản chiếu ở nhân gian.
Tiếp đó trong thời gian bôn ba hoằng pháp, nhiều lần bị truy đuổi giết hại, bọn họ lại ngộ ra một vấn đề lớn, không có vương quyền che trở, bản giáo không thể phát triển, Tát Già tìm ra được biện pháp dung hòa, vương quyền khống chế nhục thể, linh hồn giao họ dẫn dắt.
“ Từ lâu rồi, ta và Nhân Bảo muốn tìm một mảnh đất không nhuốm bụi trần xây dựng ngôi chùa cung phụng hai vị Phổ Hiền, Phổ Minh như lai, không biết thủ lĩnh có kiến nghị gì không?” Tát Già chắp tay hỏi:
Bổn giáo ba trăm năm trước thất bại ở đại hội luận pháp, từ đó những nơi truyền kinh của họ bị Phật giáo chiếm lĩnh, rất nhiều vị thượng sư đành tới những nơi sơn cùng thủy tận truyền bá giáo nghĩa. Trải qua ba năm năm gian nạn mà vẫn đời đời truyền thừa, thậm chí nghìn năm sau Bổn giáo không diệt vong, tất nhiên có chỗ bất phàm.