Thiết Tâm Nguyên tất nhiên là động lòng với Trạch Mã, nếu luận riêng dung mạo, vóc dáng, khí chất, nàng chắc chắn là nữ nhân đẹp nhất y từng gặp. Có điều bài học làm việc theo cảm xúc y học đủ rồi, nhìn đủ hậu quả từ Xảo Nhi, Mạnh Nguyên Trực rồi, bởi thế hết sức lý trí căn dặn Trạch Mã: “ Nói thật đấy, về sau đừng đùa thế này nữa, mẹ ta không phải tùy tiện như ta đâu, cô không biết lấy lòng lão nhân gia, sau này khó sống.”
Trạch Mã chẳng bận tâm, ương bướng nói:” Ta chỉ biết lấy lòng nam nhân, không biết lấy lòng nữ nhân.”
Thiết Tâm Nguyên đau đầu:” Riêng câu này của cô dứt khoát bị mẹ ta đánh chết, theo Chước Chước học chút quy củ đi. Trạch Mã, cô là nữ nhân giỏi giang, ta cũng phải thừa điều ấy.”
“ Cô tất nhiên là xinh đẹp vô cùng, nhưng ta càng coi trọng tài năng của cô hơn. Nói bách tính Thổ Phồn trung thành với cha cô, không bằng nói bọn họ trung thành với cô.”
“ Nói cho cô biết, Y Ngô Châu không phải là mục tiêu cuối cùng của ta, cùng chung sức với ta, để ta tận dụng hết khả năng mở rộng lực lượng, nếu địa bàn của chúng ta rộng như người Khiết Đan, ta có thể cho cô đất phong lớn gấp mười Tuyết Sơn.”
Trạch Mã chạy ngay tới bóp vai Thiết Tâm Nguyên, thẽ thọt lấy lòng: “Ý ngươi là ta có thể làm nữ vương giống Đạt Oa Ương Tông à?”
“ Nằm mơ, người ta là nữ vương truyền kỳ của Đông Nữ quốc, đất phong của cô ở trong quốc gia của ta làm sao thành nữ vương được.”
Thiết Tâm Nguyên cố kháng cự lại cảm giác đàn hồi mà mềm mại tuyệt vời mà bầu ngực Trạch Mã đem lại, tuy tim đang đập thình thịch vẫn làm mặt nghiêm túc nói:” Hồ ma dưới chân Đại Tuyết Sơn hẳn là có thể thu hoạch được rồi, thu hoạch năm nay vẫn thuộc về cha cô và bách tính Thổ Phồn. Sau khi thu hoạch hồ ma xong, cô dẫn người dùng cày để cày đất, trước khi tuyết xuống, cố gắng cày càng nhiều đất càng tốt, chúng ta phải nhân lúc không ai chú ý tới Cáp Mật, dự trữ thật nhiều lương thực, một khi tiếng tăm giàu có của nó nổi lên, sẽ có vô số sói đói tới.”
Trạch Mã gật đầu.
Thiết Tâm Nguyên lấy trên giá sách xuống một cuốn sách da dê dày:” Trên này ghi chép lịch sử của Thanh Hương cốc từ ngày đầu ta tới nơi này, cùng nhiều sự kiện trọng đại trong cốc ... Tên này có tên Mạnh Nguyên Trực, đám Thiết Nhất, Thiết Nhị, còn có Thiết Tam Bách và ngày hắn dẫn mọi người tìm ra hang sói, có cả ngày hai vị thượng sư Tát Già, Nhân Bảo tới Thanh Hương cốc truyền giáo ... Còn rất nhiều người nữa, nhưng dù là Úy Trì Chước Chước cũng chưa có bất kỳ ghi chép nào.”
Trạch Mã nhận lấy cuốn sách, nàng mới học tiếng Hán thôi, chưa đọc được chữ trên đó, nhưng cảm giác được mỗi dòng chữ trên này đáng trân trọng vô cùng.
“ Trạch Mã, cô không cần là một nữ nhân xinh đẹp cũng vẫn được mọi người tôn kính, rồi một ngày ta viết tên cô vào cuốn sách này ...”
Trạch Mã trả cuốn sách lại cho Thiết Tâm Nguyên, gật đầu một cái chuẩn bị rời đi, ra cửa bắt gặp đám nam nhân kia, nhíu mày quay lại lấy cái khoác của Thiết Tâm Nguyên mặc lên người mới ngẩng cầu đầu bước ra ngoài cửa.
Nhìn theo bóng lưng mỹ diệu Trạch Mã một lúc, Thiết Tâm Nguyên đau khổ gục đầu xuống bàn, mình thực sự quá ít nhân tài để dùng, ngay cả nữ nhân trình độ gà mờ như Trạch Mã cũng phải trân trọng như bảo bối, chỉ mong nàng đừng có phấn khích quá mức làm bậy.
Lúc nãy đang nghĩ tới đâu nhỉ? À phải rồi ...
Thế là công tác tổng vệ sinh của Thanh Hương cốc ngày một trở nên tàn khốc, ngay cả tường trại cũng được dùng nước sạch rửa qua, những tảng đá đen được tưới nước bóng cả lên.
Đường xá được quét sạch tới không có cái lá rụng nào, toàn bộ gà bị nhốt vào chuồng, những đứa bé thích cởi truồng chạy khắp nơi giờ đều ngoan ngoãn mặc quần cộc và áo yếm, chỉ có cái bụng tròn vẫn lộ ra ngoài.
Trong sự lo lắng ngày một cao của Thiết Tâm Nguyên, thám báo truyền tin, mẹ chỉ còn cách năm mươi dặm nữa thôi.
Trác Mã, Mạnh Nguyên Trực và Lý Xảo, quan hệ ba người này rất phức tạp và nhạy cảm.
Thiết Tâm Nguyên không biết cổ nhân thảo luận chuyện làm người ta lúng túng này ra sao, nhưng mẹ đã tới cửa rồi, cái thứ mầm họa Trác Mã cũng tới cửa rồi, nếu không làm rõ chuyện này, gặp nhau rồi mà xung đột thì luận thân sơ, y phải giúp Xảo Nhi giết Mạch Nguyên Trực thôi.
Ba phải sẽ là cách ngu xuẩn nhất, gác mâu thuẫn qua một bên cũng không được, tương lai sẽ bùng phát, để hai tướng lĩnh cầm quân đánh nhau thì không phải chuyện chết một hai người.
Chém chết Trác Mã là cách hay, trên lịch sử nhiều quân vương làm như thế, hai người bọn họ hoàn toàn không có mâu thuẫn, vì nữ nhân đó mới có vấn đề.
Thiết Tâm Nguyên thở dài, vào bếp đích thân làm cả một bàn ăn, sau đó cho người mời Mạnh Nguyên Trực tới.
Mặc dù chỉ có vài món thôi, nhưng ở Cáp Mật bây giờ thế là phong phú lắm rồi.
Mạnh Nguyên Trực vừa tới, thấy bữa ăn thịnh soạn là sắn tay áo lên đánh chén nhiệt tình luôn, Thiết Tâm Nguyên liên tục gặp thức ăn, hai người chén qua chén lại, nhưng từ đầu tới cuối không ai nói một lời.
Thức ăn vốn không nhiều, Mạnh Nguyên Trực lại ăn khỏe, nên chẳng mấy chốc đã chui cả vào bụng, hắn lầm lũi cầm vò rượu nho lên, uống hết rồi lên tiếng:” Tiểu nữ e làm phiền lão phu nhân giáo dưỡng rồi.”
Thiết Tâm Nguyên không ngờ Mạnh Nguyên Trực lại nói tới Nữu Nữu trước tiên, quyết định ngậm mồm nghe hết rồi tính.
“ Bao năm qua ta sống sung sướng ở Đông Kinh , gia quyến thì vẫn ở quê nhà phủ Tế Nam, nay họ vì ta bị liên quỵ, suýt nữa bị đày đi Lĩnh Nam cả đời không được về, là ta có lỗi với họ.”
“ Chuyết kinh xuất thân nhà giáo đầu thương bổng, mặc dù trước mặt Mạnh mỗ nghe lời nhu thuận, nhưng mà là nữ tử cương liệt. Lần này Mạnh mỗ mất quan chức, thành nghịch tặc ai ai cũng biết, chuyết kinh nhất định oán khí rất nặng. Ta xa nhà, thi thoảng phong lưu một chút thì không sao, nhưng dẫn về một nữ nhi, e không phải phúc của nó.”
Thiết Tâm Nguyên nhón đậu tằm ném vào mồm, nhai một lúc dứt khoát nói:” Còn Trác Mã ...”
Còn chưa nói hết thì Mạnh Nguyên Trực cắt lời luôn:” Chuyện này chớ nhắc nữa, Trác Mã đã là thê thất của Lý Xảo, làm sao ta có thể nhung nhớ được.”
“ Lão Mạnh, đừng trách ta nói thằng, chuyện tình cảm không phải dễ dàng cắt đứt như thế, Trác Mã lại ...” Thiết Tâm Nguyên khựng lại một chút, uyển chuyển diễn đạt:” Là nữ tử thảo nguyên lãng mạn đa tình, nếu hai người sau này có bất kỳ vương vấn nào, ta sẽ cực kỳ khó xử.”
“ Lý Xảo và Trác Mã là một đôi trời sinh, bọn họ tới với nhau, Mạnh mỗ chỉ có vui mừng, tuyệt đối không có suy nghĩ nào khác.” Mạnh Nguyên Trực nói chém đinh chặt sắt:
Mạnh Nguyên Trực đã nói thế, Thiết Tâm Nguyên nếu còn rườm ra thì không hay, nâng chén lên.” Vậy thì Nữu Nữu là muội tử của ta, từ nay mang họ Thiết, không liên quan gì tới Mạnh gia.”
“ Rất tốt.” Mạnh Nguyên Trực đáp xong mới phát hiện ra mình trả lời quá nhanh, mặt đỏ lên, cầm cái vò chẳng còn tí rượu nào ngửa cổ uống.