Buồn chán nhìn mã tặc như ruồi không đầu chẳng biết chạy đâu, nhìn tráng hán mù mắt cầu xin huynh đệ cho mình một đao, Thiết Tâm Nguyên chẳng thấy vui sướng hay bi tráng, chỉ thấy lửa giận trào lên trong lòng.
Thiết Tâm Nguyên tức giận đấm tường thành, vươn cổ ra gào lớn:” Con mẹ nó, các ngươi trêu lão tử à?”
Cuộc chiến thắng lợi với tổn thất nhỏ nhất, chẳng ai hiểu vì sao Thiết Tâm Nguyên lại lồng lộn lên cơn điên, A Nhị cẩn thận né tránh y, ánh mắt không rời khỏi người mặc giáp sắt vàng trên chiến trường.
Niềm vui trên tường thành nhanh chóng lan đi, người trong cốc hò reo vui mừng, Úy Trì Văn thậm chí còn dẫn một đám trẻ con nhân lúc không ai để ý leo lên tường trại, bọn chúng nhìn trận chiến phía dưới càng la hét tợn, Thiết Nhất định sai người đuổi đi, A Nhị cản lại.
Đại ma vương ăn thịt trẻ con trong truyền thuyết, vậy mà tới Thanh Hương cốc không chịu nổi một đòn, để bọn chúng chứng kiến cảnh này rất có lợi, chuyện này khiến chúng thêm tự tin, dù trong nghịch cảnh vẫn có thể kiêu ngạo nói với bản thân, mình là người Thanh Hương cốc đánh bại cả ác ma.
Lang nha bổng nặng nề nện xuống tháp thuẫn, võ sĩ cầm thuẫn lùi lại hai bước, thuẫn còn nguyên, nhưng kẻ địch bị trường mâu đâm xuyên lồng ngực.
Cuộc chiến đã vào thời khắc cuối cùng, hai bên là vách núi cao vòi vọi, không còn đường để đi, mã tặc chen chúc trong sơn đạo chật hẹp, lùi thì bị tên bắn, tiến thị bị tường sắt ngăn cản.
Trong chiến đấu kịch liệt, một con sơn tiêu lông xanh lặng lẽ trèo lên vách đá, còn Nhất Phiến Vân từ đầu tới cuối không vung lấy một đao cởi giáp trụ màu vàng trên người, nắm vào dây thừng, dưới sự yểm hộ của bóng tối, lặng lẽ leo lên vách.
Nhất Phiến Vân chẳng bận tâm bộ hạ có chết sạch, thương vong một nghìn người với lão ta mà nói không là gì hết, chỉ cần trở về, lão ta sẽ nhanh chóng huy động một vạn, thậm chí hai vạn cường đạo tới nơi này.
Bao năm qua lão ta luôn tìm kiếm một địa điểm dừng chân, không ngờ nơi đó lại ở ngay dưới vành mắt của mình, nếu như phát hiện vài năm trước, có khi đã lập nên quốc gia.
Trèo lên vách núi, gió lạnh thổi lên người mồ hôi nóng thành băng lạnh thấu xương.
“ Rốt cuộc vẫn già rồi.” Nhất Phiến Vân thở dài, chuẩn bị rời đi, cuộc chiến kết thúc mà đám người kia không tìm dược thi thể của mình sẽ lùng sục khắp nơi:
“ Này, nghỉ đủ chưa?” Một gióng nói còn rất trẻ pha lẫn chút bực tức hỏi:
Bên cạnh có người.
Nhất Phiến Vân không đáp, rùn vai xuống lăn ngay vào chỗ ánh trăng không chiếu tới, tay rút đao nhìn về phía phát ra âm thanh.
Một thiếu niên ăn mặc kỳ lạ, trường sam của người Tống, cách quấn bao tay, chân của Thổ Phồn, mũ của người Đột Quyết, áo choàng lông thú dầy của các bộ tộc phương bắc, đai lưng bản lớn gài đủ thứ vũ khí kiểu thợ săn, trông không giống phối hợp lộn xộn mà như đều làm riêng cho y, rất vừa mắt.
Con sơn tiêu của lão ta bị trói chặt ném trên mặt đất, con thú nhỏ giống như hồ ly vui vẻ nhảy trên người sơn têu.
Một thân thể hùng tráng chắn trước thiếu niên, hùng tráng tới mức phải hai cái đầu mới chỉ huy được.
“ Ngươi là ai?”
Nhất Phiến Vân có chút thất kinh nhìn quái nhân hai đầu, phát hiện ra không biết từ lúc nào có thêm hai mươi người đầu đội mũ trụ tinh cương, thân mặc tỏa tử giáp, lưng đeo trường cung, tay cầm trường mâu, hông gài một thanh loan đao đại mã sĩ của kỵ sĩ Mã Mộc Lưu Khắc làm lão ta chấn động bội phần.
Làm sao Mã Mộc Lưu Khắc lại liền một lúc xuất hiện mười mấy người ở cái sơn cốc nhỏ bé này.
“ Thiết Tâm Nguyên, tộc trưởng Thanh Hương tộc.” Cứ tưởng tới gây phiền phức với mình là một người khổng lồ, ai ngờ là đứa nhóc con, bực tức muốn hộc máu, tính khí Thiết Tâm Nguyên rất tệ:
“ Ra là người Tống, nơi này là Tây Vực, không phải chỗ để các ngươi xưng hùng xưng bá ...”
“ Không biết thân biết phận, Đại ca, giết đi, phiền quá ...”
A Đại cười ha hả, vung trảm mã đao to lớn bổ xuống, từ khi tới sơn cốc bình an này, đa phần do A Nhị chủ sự, hắn buồn chán lắm rồi, nên đao như sấm sét không chút dung tình.
Nhất Phiến Vân như quả bóng da, lăn mình tránh trảm mã đao, tới sau lưng A Đại, từ góc chết chuẩn bị đâm lên, không ngờ đôi mắt như chuông đồng chiếu vào, thầm hô không xong, vừa lui lại thì trúng cú đá bay vèo đi.
A Đại nhìn xuống chân, lão già đã kịp chém mình một cái chảy máu, hừ một tiếng, dẫm mạnh chân xuống đất, thâm hình như Thái Sơn bổ xuống Nhất Phiến Vân vừa hộc máu bò dậy.
Người chưa tới trảm mã đao tới trước, uy thế dời non lấp bể, Nhất Phiến Vân dùng đoản đao chắn trước ngực.
Vũ khí chạm nhau, tiếng va chạm không lớn, trảm mã đao chém sâu vào đoản đao tới một tấc, lực phản chấn lần nữa hất văng Nhất Phiến Vân đi.
Đơn đả độc đấu là chuyện chỉ Mạnh Nguyên Trực thích, những người khác của Thanh Hương tộc không hứng thú, cả Thiết Nhất bây giờ cũng nhiều sở thích ngoài luyện võ. Mọi người còn nhiều việc phải làm vào ngày mai vì bắt đầu chuẩn bị đón Tết mà chủ nhân lên kế hoạch từ lâu, hắn thấy cần kết thúc còn về ngủ sớm, tự giác phất tay.
Nhất Phiến Vân còn đang cựa mình đứng lên thì mười mấy bàn chân dẫm lên người, dẫm cả lên mũi lão ta, làm muốn hộc máu cũng không được.
Chùy thủ đâm xuyên xương tỳ bà, đâm xuyên cự cốt ở gót chân, đó là thủ đoạn đặc trưng của Mã Mộc Lưu Khắc, sau đó trói ngược tứ chi, hai tráng hán xuyên gậy qua khiêng đi luôn.
Thiết Tâm Nguyên nhún vai với A Đại đang hậm hực vì mất mồi, Thiết Nhất thực thi chức trách của hắn, chẳng thể nói gì.
“ Ngươi, ngươi .. nếu ngươi là anh hùng hảo hán thì giết ta đi, cho ta chút tôn nghiêm ...”
Tôn nghiêm cái con khỉ, lão tử đây còn có một cái lỗ ở vai, oán khí không chỗ phát tiết, việc quái gì phải khoan dung với người khác.
Suốt dọc đường đi Nhất Phiến Vân lải nhải mình tích lũy được bao nhiêu tài phú, phát hiện ra bao nhiêu con đường bí mật, biết được bao nhiêu cơ mật của vương tộc Tây Vực.
Lão ta nói những lời đó chẳng qua là muốn sống mà thôi.
Sơn tiêu ngoại trừ không bị đục lỗ trên người thì đãi ngộ cũng giống như chủ nhân, hồ ly lười biếng không chịu đi, đứng trên người sơn tiêu, cái đuôi lớn quét qua quét lại làm con sơn tiêu tức giận la hét chói tai.
Cuộc chiến phía dưới đã kết thúc hoàn toàn, các võ sĩ bồi thêm mỗi cái xác một đao, sau đó đốt lửa sưởi ấm, đợi mai mới đi dọn dẹp chiến trường.
Vương Nhu Hoa suốt đêm không ngủ, đến khi được Cạc Cạc chạy tới báo bình an, sai một đám phụ nhân mang thức ăn nóng vào phòng hội nghị, sau đó mới bảo mọi người đi nghỉ.