A Tát Lan đứng lại, lớn tiếng nói với đám bại binh của mình:” Chúng ta đã chiến bại, thực sự là thua rồi, nhưng các ngươi có thấy không, chúng ta đã khiến người Khiết Đan đổ máu ở sa mạc, cho bọn chúng thấy dũng sĩ Hồi Hột không hề khiếp nhược.”
“ Giờ chúng ta quay về Cáp Mật, nơi đó có chiến mã, có lương thực, chúng ta ăn no nghỉ khỏe lại có thể quyết chiến, còn người Khiết Đan còn cái gì? Lương thảo của bọn chúng bị chúng ta thiêu hủy, chiến mã của chúng không còn thức ăn và nước uống, thoát khỏi được sa mạc không còn khó nói, tới khi đó chúng ta giết sạch người Khiết Đan.”
“ Giờ chúng ta thất bại, nhưng rời sa mạc chúng ta sẽ chiến thắng, khi đó các ngươi sẽ là anh hùng của Hồi Hột, các ngươi trở về sẽ được chào đón vinh quang nhất.”
Những hùng hồn của A Tát Lan có ý nghĩa khích lệ không nhỏ, đám tàn binh bất giác ưỡn ngực lên, tạm quên mệt mỏi đói khát, bước chân càng thêm nhanh.
Khi mặt trời ngả bóng, A Tát Lan khát khô cổ, cố dốc túi da dê cũng chẳng được giọt nào, nhiều binh sĩ ra sức đào hố sau đồi cát, mong kiếm chút nước, chỉ tiếc rằng đây là nơi khô hạn nhất sa mạc, cố lắm chỉ tìm thấy ít cát ướt.
Nhìn binh sĩ dùng áo gói cát ướt vắt lấy nước, mãi mới được một hai giọt, A Tát Lan vung đao cắt đùi lạc đà, tức thì cả đám người như quỷ đói lao tới hút máu.
Nhưng máu lạc đà tanh tanh vào miệng, càng làm người ta khát hơn.
Thương binh trẻ bắt được con bọ cạp, tràn trề hi vọng đưa cho A Tát Lan, A Tát Lan bẻ đuôi ném vào miệng, nhai rốp một cái, chút nước ngọt chảy ra làm hắn sung sướng tột độ, lấy trong lòng ra một lá vàng đưa cho thương binh trẻ ...
Thân vệ của A Tát Lan đã chết hết, lưng hắn cũng bị trúng một chùy nát cả giáp hộ tâm, còn chưa có thời gian kiểm tra thương tích, đi tới khi trăng lên, hắn không chịu được nữa, nằm xuống cát.
Trong biển cỏ xanh có có cừu non
Sói xám ở ngay bên cạnh
Mục dương nữ đội mũ da
Nàng không thấy gì cả
Trong biển cỏ xanh có cừu non
Hùng ưng bên cạnh núi
Mục dương nữ đội mũ da
Nàng không thấy gì cả ...
Võ sĩ Hồi Hột trẻ khàn khàn giọng hát, hắn khao khát về quê hương, thà trở về nơi cỏ cây tươi tốt chiến đấu với dã lang chứ không muốn ở cái nơi cỏ cũng không mọc nổi này.
Giọng hát khơi lên nỗi nhớ quê nhà của mọi người, bọn họ đều hát theo, tiếng hát phát ra từ cái cổ khô khốc tuy khó nghe nhưng đi vào lòng người.
A Tát Lan nghe thấy tiếng hát đau đớn mở mắt ra, cũng hòa cùng tiếng ca với mọi người, hát được hai lượt Mục dương nữ đội mũ da thì mệt mỏi thiếp dần đi.
Hắn rất hài lòng với kết quả này, sĩ khí vẫn còn, chỉ cần rời sa mạc, lúc đó tử chiến với đám người Khiết Đan sức cùng lực kiệt, khó mà nói thắng thua.
Đêm đó hắn có giấc mơ dài, mơ thấy mình chiến thắng người Khiết Đan, được toàn bộ người Hồi Hột tung hô, vào thành Thạch Long trong tiếng reo hò, nhìn thấy cha mình bỏ vương quan tới đội lên đầu hắn, nhìn thấy đám đệ đệ cung kính quỳ dưới đất, hai tay giang ra, nhìn thấy mình ngồi trên hãn vị, ra lệnh một tiếng, trăm vạn giáp sĩ hô vang ...
Giấc mơ đó rất dài, rất dài, tới khi trời sáng hắn cũng không tỉnh lại.
Thương binh trẻ đã thức dậy, gọi A Tát Lan mấy tiếng, A Tát Lan nằm dưới bụng lạc đà không trả lời, chỉ có con lạc đà quay đầu nhìn hắn.
Động tác của lạc đà khiến đầu A Tát Lan rơi xuống cát, thương binh trẻ phát hiện A Tát Lan nở nụ cười kỳ quái, hắn run run đưa tay sờ mũi A Tát Lan, không kìm được la lên:” Vương ... chết rồi!”
Ở sa mạc nóng nực, chỉ cần trên người có vết thương là sẽ mưng mủ rất nhanh, sau đó khiến người ta sốt cao, nếu A Tát Lan còn thức, có khi hắn chống chọi được, nhưng một khi khép mắt lại, thiên thần sẽ đón hắn đi.
Sư tử vương A Tát Lan ra đi trong hạnh phúc, vì lúc đó hắn không phân biệt được thực và mơ nữa ...
Những người còn sống thì không có hạnh phúc đó, thương binh trẻ lảo đảo đứng dậy, đột nhiên vứt vũ khi đi, lảo đảo chạy về phía Cáp Mật.
Lão binh kinh nghiệm hơn nhiều, muốn dắt lạc đà đi, không ngờ trúng một đao vào cổ, trước khi thế giới chỉ còn một màu tối, ông ta nhìn thấy huynh đệ tốt nhất của mình ...
Nhiều người không biết chuyện gì, không nghe thấy tiếng hét lúc nãy của thương binh trẻ, nhưng thấy có người bỏ chạy, cứ thế mà chạy theo.
A Tát Lan chết, đội quân của hắn cũng tan vỡ trong khoảnh khắc.
Một số người bỏ chạy, một số cũng không thể đứng lên được nữa, A Tát Lan cô độc nằm dưới cồn cát, dần dần bị gió thổi cát lấp lên.
Thiết Tam Bách từ trong đống cát chui ra, mặt trời lên khiến cát nóng dần, phủ lên người rất khó chịu.
Vung đao cắt đầu A Tát Lan, Thiết Tam Bách huýt một tiếng sáo, lập tức xung quanh có bảy tám đụn cát nhô lên, bảy tám hán tử xuất hiện, chạy vừa chạy lăn xuống cồn cát.
Bọn họ truyền tay nhau cái đầu của A Tát Lan.
“ Tam Bách đại ca, đầu của A Tát Lan có thể đổi được một lão bà từ chỗ tộc trưởng không?” Lạp Hách Mạn hơi tiếc, hắn vốn định dùng cây cung lớn của mình giết A Tát Lan:
Thiết Tam Bách đang lột áo giáp của A Tát Lan, nghe vậy cười lớn:” Lão bà không phải đổi mà có, chỉ cần ngươi có dư lương thực, có nhà, sẽ có nữ nhân chui vào chăn của ngươi.”
Lạp Hách Mạn đang ôm cái đầu người ngẩn ra:” Vậy sao?”
“ Đúng thế chỉ cần ngươi chăm chỉ làm việc, có lương thực rồi đem đi dụ nữ nhân trong cốc, may mắn kiếm được nữ nhân có con nhỏ thì chỉ vài năm nữa sẽ có người giúp ngươi cùng kiếm lương thực và xây nhà.”
Cả đám nghe vậy tinh thần phấn chấn hơn hẳn, cho đầu A Tát Lan vào một cái túi da, trở về Cáp Mật, báo với tộc trưởng, bại binh sắp xuất hiện rồi, bọn chúng rất đông, nếu tộc trưởng không sớm đề phòng sẽ có tai họa giáng xuống.
Thiết Tam Bách hít một hơi rất sâu, đi nhanh hơn, tìm chỗ cất lạc đà, tám người dốc hết tốc lực chạy về Cáp Mật.
Hôm nay Thiết Tâm Nguyên rất không khỏe, khi mặt trời lên đầu đau như búa bổ, loạng choạng rời phòng ra ao nước nóng ngâm mình cho dễ chịu.
Tên chết tiệt Mạnh Nguyên Trực đó không biết ủ rượu, rượu ủ ra chua như dấm, lại chẳng thơm như dấm, Thiết Tâm Nguyên hôm qua uống ba bát rượu đục còn cả bã, sau đó bất tỉnh nhân sự.
Chắc chắn không phải do mình say rượu, thứ rượu nặng hơn cũng đã uống rồi, ba chén đâu làm khó được y.
Ngâm trong ao nước mới nghe Thiết Nhị nói, rượu đó tuy không nặng vẫn rất dễ say, Mạnh Nguyên Trực hôm qua say ngủ luôn ở nhà ăn, nếu không được người tuần đêm phát hiện, hắn sẽ bị muỗi hút cạn máu.
Nhìn Mạnh Nguyên Trực đứng trên tường trại, Thiết Tâm Nguyên yên tâm, tên này chưa quên chức trách.
Cáp Mật đã xuất hiện từng nhóm bại binh nhỏ, bọn chúng lượn lờ ở ba trát như du hồn dã quỷ, nhưng ba trát trống không làm chúng thất vọng, xông tới những nơi có người cư trú, chẳng có thu hoạch gì.
Tin tức này làm Thiết Tâm Nguyên có chút vui mừng, ít nhất thì A Sử Na Triết Bạng biết dẫn bộ tộc trốn sâu vào Thiên Sơn, không liều lĩnh đi đánh nhau với bại binh, bớt được người vô tội chết là tốt.
Thêm người sống thì sau này làm thêm được nhiều lương thực hơn.
Thực ra Thiết Tâm Nguyên nghĩ nhầm rồi, A Sử Na Triết Bạng không quên nhi tử của mình chết thế nào, ông ta dẫn hơn nghìn kỵ binh càn quét rìa sa mạc, thế là có thêm vài trăm thi thể bỏ lại ở đó, đám bại binh vì thế không dám trốn ra theo đường Cáp Mật.
Rồi cho đến một ngày một đội ngũ Hồi Hột bị sa mạc dày vò cho không khác gì ma quỷ từ sa mạc ào ào tràn ra, chỉ một đợt va chạm, nghìn kỵ binh của A Sử Na Triết Bạng bị hơn vạn bại binh nhấn chìm.
Bạt Tất Mật chưa chết, quân đội do hắn suất lĩnh vẫn tương đối hoàn chỉnh, nhưng cái chết của A Tát Lan biến hắn thành hồn ma vô chủ.
Tổn thất năm vạn người, khả hãn sẽ cần một người chịu trách nhiệm, A Tát Lan chiến tử vì nước, thân là hoàng tộc hắn sĩ là tấm gương cho võ sĩ Hồi Hột, Bạt Tất Mật biết, nếu mình không trốn đi sẽ biến thành đống thịt nát.
Cáp Mật tĩnh mịch như nghĩa địa làm hắn vô cùng sợ hãi, sau khi kiếm được mấy trăm con ngựa, chỉ trong một đêm, không biết tung tích của hắn đâu nữa.
(*) Hôm nay dừng ở đây nhé.
A Tát Lan chết như thế xem như không phải kết cục tệ, ít nhất hắn nghĩ mộng tưởng đã thành.