Hạt Chiên nghe Lý Xảo kể lại quan hệ giữa bản thân và Thiết Tâm Nguyên thì vỗ đùi mừng rỡ:” Ra là thế, ra là thế, còn cho rằng y có mưu đồ gì, tặng cho ta một lễ vật lớn, chẳng trách hai tên bất tài Cáp Tang, Bình Thố cũng có thể mang một đội lạc đà lớn từ Tây Vực về.”
“ Ngươi biết đấy, Hồi Hột dựa vào núi cao đường xa đối đầu với Thanh Đường ta, cha ta cử đi chín đội lạc đà, nhưng mang được hàng hóa về chỉ có một đội mà thôi. Huynh đệ của ngươi giỏi lắm, giờ y là thế lực có tiếng nói ở Cáp Mật Y Ngô Châu rồi, chuyện làm ăn lớn nhỏ đều có thể một lời định đoạt.”
Thời gian qua bao lâu nghe được tin huynh đệ, Lý Xảo tất nhiên không kìm được kích động, thì ra y tới Y Ngô Châu rồi, lại còn có thế lực của riêng mình, không biết di di biết tin sẽ mừng ra sao, nhất thời không có tâm trạng rườm lời với Hạt Chiên nữa ...
Nhưng Hạt Chiên cũng rất phấn chấn, bất kể Lý Xảo muốn nghe hay không vẫn thao thao bất tuyệt:” Hàng hóa rất tốt, hương liệu loại nào cũng là thượng phẩm, hai loại một dược, có cả nhũ hương mà ta chuyên môn tìm kiếm chữa bệnh phong thấp cho phụ soái. Nhờ danh y kiểm tra không có chút tạp chất nào, không hề lẫn lộn hàng cũ hàng mới, thương nhân thành thật như thế đúng là hiếm có.”
Thành thật? Lý Xảo không khỏi bật cười:” Huynh đệ đó của đệ là người tuy làm ăn rất gian xảo, nhưng chuyện trộn hàng giả lửa người thì tuyệt đối không làm đâu, lấy tiền của người ta cũng lấy đàng hoàng, khiến người cam tâm tình nguyện cơ, dù sao y cũng là sĩ tử Đại Tống đấy.”
“ Ha ha ha, đúng đúng, hàng hóa thì không có vấn đề, nhưng nguồn gốc có vấn đề.”
Lý Xảo từ từ bình tĩnh lại, dù sao Cáp Mật cũng ở xa, chuyện chưa được xác thực, trước mắt có việc quan trọng cần xử lý, ngồi xuống rót nước cho Hạt Chiên:” Đại ca, có hàng tốt là được, còn nguồn gốc có vấn đề đâu làm sao, chẳng lẽ có kẻ dám tới đòi? Chỉ là y vốn một thư sinh văn nhược thích sống nhà nhã, giờ ở chốn khắc nghiệt, còn suốt ngày đối phó với đám hổ lang. Đại ca lần sau nếu muốn hàng hóa gì, kỳ thực không cần mang theo tiền tài, chỉ cần phái một đội dũng sĩ tới chỗ huynh đệ của đệ, khi họ về, nhất định mang theo kết quả không ngờ.”
“ Đúng thế, Tây Vực là nơi vô pháp vô thiên, chỉ xem nắm đấm ai lớn hơn, huynh đệ ngươi thông minh tới mấy mà không đủ võ lực thì cũng sẽ thua thiệt ...”
Hạt Chiên trầm mặc một lúc nói:” Huynh đệ của ngươi còn muốn nhờ ta một việc, sau này nếu liên hệ được với người nhà thì muốn mượn đường của Thanh Đường ta, để gia quyến tới Cáp Mật, y còn phái tới một người trong tộc theo, ta còn có chút băn khoăn.”
Lý Xảo vốn lo lắng không biết an bài đoàn người Vương Nhu Hoa ra sao, chưa kể Lan Châu không nuôi được người, mà địa vị của hắn ở Thanh Đường cũng rất bấp bênh, nghe thế thì thở phào, chứng tỏ Nguyên ca nhi thực sự đã lập nên cơ nghiệp ở đó, mong đợi mọi người tới, hắn cũng rất nóng lòng:” Đại ca, dù nhìn góc đó người ngoài, chuyện này trăm lợi mà không hại gì, Tây Vực là nơi khó lường, chỉ một thân một mình khó làm gì lớn, chỉ có dựa vào gia tộc mới có thể khống chế đất đai trong tay, khi đó đại ca mới có thể yên tâm làm ăn với y mà không sợ biến cố.”
“ Quan trọng nhất cho dù y làm gì ở Tây Vực thì cũng không ảnh hưởng tới Thanh Đường ta, tốt nhất là y có thể lập quốc ở đó, đại ca chẳng làm gì cũng có một tuyến đường kinh thương ổn định, có ngoại viện tốt ở ngoài, tội gì mà không bán cho y cái ân tình này.”
Hạt Chiên nhìn Lý Xảo chằm chằm:” Vậy ngươi có định bỏ đi theo huynh đệ không?”
Lý Xảo cười khổ:” Đại ca, đệ tới Thanh Đường thế nào, đại ca quá rõ, dũng sĩ Thanh Đường xưa nay cao ngạo coi thường người ngoài, nhất là người Tống, đệ có năm nghìn binh tốt già yếu mà đã có vô số kẻ suốt ngày bên thủ lĩnh gièm pha, nếu không có Trác Mã thì hẳn nguy rồi.”
“ Thủ lĩnh không thể không để ý thái độ của mọi người, Thanh Đường ta cần ổn định, vì thế đoán chừng sớm muộn gì cũng gọi đệ về thành Mạc Xuyên. So với ở đó chịu ấm ức cả đời, không bằng theo huynh đệ, nói không chừng còn làm được chút sự nghiệp.”
Những lời này thẳng thắn chân thành, có tình có lý, Hạt Chiên nghe xong cũng thở dài vỗ vai Lý Xảo:” Ngươi nói đúng, phụ soái đang thu lại binh quyền, hôm trước ta cũng nhận được lệnh về Tông Ca thành, không được dẫn quân chinh phát bốn phương nữa.”
“ Thành Lan Châu với Thanh Đường ta là cái gân gà, thu hoạch không nhiều mà hi sinh lớn, nơi này gần cả Tống lẫn Tây Hạ, bất cẩn một chút là sinh chiến sự.”
Lý Xảo cùng Hạt Chiên than thở một hồi, nói:” Người Thiết gia vốn đang lên đường tới Lan Châu lánh nạn, giờ có tin của Thiết Tâm Nguyên thì tốt rồi, đợi họ tới Lan Châu nghỉ ngơi chỉnh đốn, đệ sẽ dẫn họ xuyên qua Thanh Đường, số binh tốt tinh nhuệ ở Lan Châu giao lại cho đại ca, số già yếu trả về cho thủ lĩnh, được không?”
Hạt Chiên mừng lắm, vẫn còn chút băn khoăn cuối cùng: “ Nếu phụ soái nổi giận?”
Lý Xảo vỗ ngực, chỉ muốn sớm kết thúc cuộc đàm thoại này đi gặp người Thiết Tâm Nguyên phái tới. “ Tội là ở đệ, khi đó đệ trốn vào hoang mạc, gạo nấu thành cơm.”
“ Được rồi đi gặp người của huynh đệ người đi, tìm hiểu cẩn thận rồi hẵng quyết định, nếu không đi chẳng được về không xong.” Hạt Chiên cùng nhìn ra sự sốt ruột của Lý Xảo, đứng dậy:” Ta phải đi thôi, ở lâu e xảy ra chuyện ...”
Theo quân pháp thì đại tướng lãnh binh không được phép gặp riêng với nhau, Hạt Chiên dù lấy lý do thăm muội muội mang thai cũng chẳng thể ở qua đêm, vì thế trước khi trời tối, hắn rời Lan Châu.
Úy Trì Lôi đưa cho Lý Xảo một chồng thư dày, Lý Xảo cũng không vội hỏi han, sai người bố trí chỗ nghỉ ngơi cho ông ta, rồi lấy thư ra đọc. Thư rất nhiều, không phải viết cùng lúc mà nhiều thời điểm khác nhau, nhưng không gửi đi được.
Thì ra y bị người ta dùng xích xuyên qua bả vai, mới đọc tới đó Lý Xảo đã vung đao chém tan tành cái bàn, thì ra do mình tự ý hành động mới tạo thành một loạt các sự việc sau này.
Đọc hết thư, Lý Xảo một mình ngồi bên Hoàng Hà tối đen đến khi mặt trời mọc.
Lý Dụng đã dùng khoái mã tới Kinh Triệu phủ mang theo thư tín của Thiết Tâm Nguyên, nếu nhanh một chút có thể gặp được Vương Nhu Hoa, năm nghìn người là một mục tiêu quá rõ ràng.