Đi qua bức tường cao, Lạp Hách Mạn tưởng mình thấy thiên quốc rồi, ở ngoài ruộng hồ ma lất phất những bông hoa nhỏ, không nhiều là vì ruộng vừa mới thu hoạch xong rồi, nhìn tro đen dầy thế kia, chắc là bọn họ thu được nhiều lương thực lắm.
Có rất đông phụ nhân giặt giũ rửa rau củ bên sông, trẻ con cởi chuồng chạy qua chạy lại, cả sọt củ to thế kia mà chúng cũng không thèm ăn vụng, chắc cái bụng phải no lắm rồi.
Thánh giáo miêu tả thiên đường có suối chảy ra mật ngọt, có vô số món ăn ngon, có bảy mươi hai xử nữ.
Người trong hoang mạc không đòi hỏi nhiều như vậy, với Lạp Hách Mạn nơi có nông điền, phụ nhân và trẻ nhỏ là thiên đường.
“ Lạp Hách Mạn, những thứ mang ở ngoài vào phải đốt hết, gồm cả hai tấm da sói của ngươi, sau đó tới ao nước nóng tắm mới được ở lại.” Tạp Sắt Nhĩ đá đít Lạp Hách Mạn đang hau háu nhìn một phụ nhân bên suối:
“ Tạp Sắt Nhĩ, hai tấm da sói này là để hiến cho tộc trưởng, để tộc trưởng lần sau đi cướp cho ta xung phong đầu tiên đấy.”
Lạp Hách Mạn không ngạc nhiên, hắn sớm biết hai tấm da sói của mình không giữ được:
Tạp Sắt Nhĩ không thèm trả lời, theo lệnh chia nam thành một đống, nữ nhân và trẻ nhỏ thành một đống.
Khi Lạp Hách Mạn bị người ta đẩy vào ao nước nóng rát, nhìn da sói đặt ở trên bờ bị mang đi, lòng đau như cắt, hai tấm da sói này là do hắn dùng mạng đổi lấy, giúp hắn vượt qua mùa đông lạnh nhất.
Không ngờ toàn bộ quần áo của mọi bị chất thành đống, sau đó ném bó đuốc vào.
“ Đừng.” Lạp Hách Mạn hét lớn trần truồng nhảy từ dưới nước lên, lao vào đồng lửa cứu hai tấm da sói của mình, nhìn lửa đã cháy xém một mảng lông, gầm rú như thú dữ:” Các ngươi làm cái gì thế hả?”
Trong những dã nhân mới tới này thì Lạp Hách Mạn giàu có nhất, vì hắn là thợ săn giỏi nhất, có thể chạy bộ đuổi theo linh dương, có thể giả xác chết để bắt sói hoang, chỉ cần giương cung thì kền kền bay trên trời cũng khó thoát khỏi tay hắn.
Hắn có hai tấm da sói, còn coi trọng hơn mạng, những kẻ khác tối đa chỉ có tấm da cừu cũ kỹ thôi, tuy tiếc, nhưng nhìn người khác gặp họa thì vui lắm.
Nhìn bộ dạng của Lạp Hách Mạn, một võ sĩ nhiều tuổi đá Tạp Sắt Nhĩ:” Đồ con lừa, ăn no mấy bữa đã quên cuộc sống trước kia rồi, dám nói ngươi chưa bao giờ hâm mộ da sói của hắn không? Mang quần áo tới đây để Lạp Hách Mạn tắm rửa xong mặc vào, nếu hắn quả thực là một chiến sĩ hắn sẽ lấy được loan đao sắc nhất, cung bắn xa nhất từ tay Thiết Tam tướng quân, hắn sẽ quên đi hai tấm da sói.”
Tạp Sắt Nhĩ đấm đầu, hối lỗi nói với Lạp Hách Mạn:” Để ta đi lấy quần áo vừa người ngươi rồi đi gặp đội trưởng.”
Lạp Hách Mạn vẫn ôm chặt lấy hai tấm da sói.
Võ sĩ nhiều tuổi vỗ vai Lạp Hách Mạn tỏ ra cảm thông:” Mau đi tắm rửa, đừng để tộc trưởng nhìn thấy ngươi bẩn thỉu, tộc trưởng là quý tộc không chịu được mùi hôi trên người chúng ta.”
“ Ta thực sự có thể kiếm được một cây cung?” Lạp Hách Mạn nắm chặt tay hỏi, trước kia hắn có một cái cung, do cha hắn để lại, nhưng mấy năm trước gãy rồi, hắn không còn là võ sĩ kiêu ngạo nữa.
Trên sa mạc không làm ra cung, thứ đó do thương đội mang từ phương xa tới, hắn đem hết tiền tới thương đội mua, người trong thương đội chẳng những không bán cung còn ý đồ bắt hắn làm nô lệ đem bán.
“ Ha ha ha, nếu tiễn thuật của ngươi thực sự tốt như Tạp Sắt Nhĩ nói thì ta đảm bảo ngươi sẽ có.”
Lạp Hạch Mạn hoan hỉ nhảy tõm xuống ao nước nóng lột da:” Tiễn thuật của ta sẽ làm ngài quý tộc kinh ngạc, ta sẽ làm ngài quý tộc thấy cho ta một cây cung là chuyện sáng suốt nhất.”
Một lát sau Tạp Sắt Nhĩ đẩy một cái xe chở toàn quần áo tới, đổ xuống đất:” Đây là quần áo của các ngươi, toàn là vải thôi đấy nhé, nhìn đi.”
Mấy chục cái đầu trồi lên khỏi mặt nước, mắt còn sáng hơn khi nhìn nữ nhân, có tên định nhảy lên vồ quần áo, bị đám võ sĩ đá lộn cổ lại, bắt tắm sạch mới cho mặc.
Lạp Hách Mạn tắm tới da đỏ rực, chạy tới nhận quần áo từ tay Tạp Sắt Nhĩ, rốt cuộc lóng ngóng không biết mặc thế nào, cả đời chỉ biết lấy da thú quấn lên người, bắt hắn mặc quần áo làm khó hắn rồi.
Nhìn cả đám người xỏ chân vào tay áo, hoặc cố luồn tay qua ống quần, tên mặc được quần vào thì cứ kéo lên lại tụt, làm đi làm lại bao lần, Tạp Sắt Nhĩ cười gần chết, bị võ sĩ lớn tuổi đá một cái mới đi lên giúp Lạp Hách Mạn:” Sau này ngươi phải học cách mặc thứ quần áo đẹp đẽ này, không được choàng da thú lên người nữa. Ài, hai chân ngươi muốn tìm được giày đi vừa thật khó ...”
Lạp Hách Mạn rất hài lòng với đôi giày đầu tiên trong đời của mình, không thoải mái lắm, nhưng mà vẫn thích, vì đó là giày, thấy mình quý tộc lắm, làm vài động tác, thấy rất khó chịu:” Quần áo này không hợp cưỡi ngựa, không hợp bắn cung.”
Tạp Sắt Nhĩ vênh váo: “ Tất nhiên, đây là quần áo mặc ở sơn cốc, nếu ngươi thành võ sĩ, sẽ được phát áo da, chỉ khi tác chiến mới mặc.”
“ Thật à, những hai bộ cơ à?”
Lạp Hách Mạn không dám tin, lúc này không chỉ hắn mà toàn bộ dã nhân mới tới đều rất khinh phục tộc trưởng chưa từng gặp.
Tắm rửa xong thì ai cũng đói, nhất là đám người quanh năm ăn rau dại, quả thì càng đói.
Đầu bếp Khuê Luân chỉ huy hai người bê một cái thùng cháo mạch tới, bàn giao xong hậm hực bỏ đi, sơn cốc ngày càng đông người, hắn phải làm càng nhiều.
Hiện giờ nhân số của Thanh Hương cốc đã lên tới gần một vạn, thế nhưng số lượng võ sĩ không tăng lên nhiều, bọn họ giờ có tổng cộng một nghìn năm trăm võ sĩ, tám trăm kỵ binh và bảy trăm bộ binh.
Trong số này chỉ có sáu trăm người từ Thiết Nhất tới Thiết Lục Bách có thể coi là quân nhân chuyên nghiệp, chỉ đảm nhận nhiệm vụ chiến đấu, chín trăm võ sĩ thì ngày luyện tập nửa ngày lao động.
Nơi luyện tập là sơn cốc toàn sỏi đá cách cổng sau chừng năm dặm mới được phát hiện gần đây khi Thiết Nhị mở một con đường nhỏ tới thẳng Hang Sói, nay được dọn dẹp hết đá lớn, trải đất nền trở thành quân giáo trường.
Hôm nay ở quân giáo trường, Thiết Tam tuyển võ sĩ từ số người người mới vào cốc thời gian qua, Thiết Tâm Nguyên cười tới híp mắt, vì phát hiện nhân tuyển thủ lĩnh cung nỏ thủ tốt nhất, không ngờ lại là dã nhân đến cả áo cũng chẳng biết mặc.