A Sử Na, nghe một cái là biết họ tộc cực kỳ cổ xưa, Thiết Tâm Nguyên còn nhớ tên rất nhiều nhân vật thuộc gia tộc A Sử Na, ví như A Sử Na Tư Ma, bọn họ là tộc người lâu đời, sẽ không đồng lòng với mình.
Sự thanh tẩy ở Cáp Mật phải tiếp tục, cho dù đám A Sử Na Triết Bạng tỏ ra chính nghĩa ra sao, bi tráng ra sao, Thiết Tâm Nguyên cũng khoanh tay ngồi nhìn.
Dưới đại thế này, A Sử Na Triết Bạng cho dù tổ chức được một hai nghìn quân ô hợp cũng sẽ bị những kẻ thoát khỏi chiến trường giết sạch.
Vẫn chưa có tin tức của Thiết Tam Bách truyền về, Thiết Tâm Nguyên đã nhìn về phía sa mạc liên tục sáu ngày. Liên tục bắt được đào binh từ sa mạc, nhưng những kẻ này cũng chẳng biết điều gì hết, bọn chúng bỏ trốn trên đường hành quân.
Tiếp tục đợi thêm năm ngày vẫn không có tin tức gì, Thiết Tâm Nguyên quyết định không đợi nữa, dẫn nhân thủ ở Cáp Mật về Thanh Hương cốc, đồng thời chính thức phát ra cảnh cáo cho những thương cổ tới Cáp Mật, trong vòng ba ngày mau chóng hoàn thành giao dịch sau đó rời đi, đợi năm sau hẵng tới.
Hiệu bánh canh Thất ca làm rất triệt để, hạ biển, thu dọn bàn ghế, tháo rỡ món đồ trang trí trọng yếu, những đội lạc đà nhìn thấy cảnh này, vội vàng kết thúc giao dịch rời đi.
Khi Trạch Mã từ Tuyết Sơn tới Cáp Mật thì thấy Hiệu bánh canh Thất ca như vừa bị đánh cướp, còn Thiết Tâm Nguyên một mình ngồi bên bờ sông câu cá.
Chiến mã của y buộc ở cây liễu bên cạnh, những ba con.
Y muốn đợi Thiết Tam Bách tới cùng, cùng là người một nhà, không thể để hắn bên ngoài.
Không ngờ Thiết Tam Bách chưa về, Trạch Mã lại tới.
“ Này, bộ hạ của ngươi giết rất nhiều quý tộc.” Trạch Mã nhảy xuống ngựa một cái là hùng hùng hổ tới rống lên, thái độ tới hỏi tội rõ ràng:
Thiết Tâm Nguyên giật nảy mình, tiếc nuối nhìn con cá thoát khỏi lưỡi câu:” Cô không phát hiện ra bọn họ giết những kẻ thường ngày đối đầu với cha cô à?”
Trạch Mã hét càng to:” Ngươi có biết cha ta là hôn quân không? Những người phản đối đều muốn Đại Tuyết Sơn hưng thịnh lại, giờ bị tên thái giám câm giết mất rồi.”
Thiết Tâm Nguyên nhíu mày không vui:” Nơi này chỉ có hai ta, ta có thể vờ không nghe thấy lời cô nói, nếu có người thứ ba ở đây nghe thấy cô nói Thiết Nhất như thế, ta sẽ chặt đầu cô ngay.”
Trạch Mã tức thì nín thở, dù giận thì nàng cũng không dám xem thường lời nói của Thiết Tâm Nguyên, hạ giọng xuống:” Dung Quỳnh chỉ nói cha ta không nên chấp nhận điều kiện của ngươi là đã bị chém đầu rồi, Vượng Đan chỉ trách bộ hạ của ngươi giết người bừa bãi bị giết luôn.”
“ Cát Luân mới rút đao ra chưa nói gì cả đã bị loạn tiễn bắn chết, còn Cống Mã, ông ấy là vị trưởng giả hiền tử, chỉ trích phụ thân ta mấy câu bị ném thẳng xuống núi ...”
Thiết Tâm Nguyên lạnh lùng nói:” Thiết Nhất làm thế không đúng rồi, đáng lẽ phải chặt đầu lão già Cống Mã đó ngay trước mặt, chẳng may lão ta còn sống sẽ thành tử địch.”
“ Ngươi thật tàn nhẫn!” Trạch Mã ngồi bịch xuống thảm cỏ khóc nức nở:
“ Trạch Mã, hãy nhớ ở Cáp Mật này, ta mới là vương duy nhất, cô vẫn chưa biết vì sao mình bị A Tát Lan đem đi làm lễ vật phải không? Vì cô không hiểu tính duy nhất của vương, nếu cô còn bất kỳ hậu thủ nào thì hãy bỏ đi, đừng mắc lại sai lầm cũ của mình, ta là vương duy nhất của cô, chớ hai lòng ba ý.” Thiết Tâm Nguyên tiếp tục thả câu:” Nói ra thì ta chưa đủ tàn nhẫn, nếu không lúc này cô cùng thân nhân của cô đang quỳ gối trước mặt ta van xin được sống chứ không phải chất vấn ta.”
Trạch Mã vừa nghe thế thì một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, cuống lên xua tay: “ Ta, ta không có ý gì khác, phụ thân ta cũng thế, ông ấy rất vô dụng ...”
Thấy dọa cho Trạch Mã sợ phát khóc, nói không ra lời, Thiết Tâm Nguyên thở dài, thu lại cần câu đứng dậy:” Xem ra người ta đợi không tới nữa, theo ta, cô nên thấy Thiết tộc ta sống thế nào, thấy rồi cô sẽ hiểu phải làm gì. Đại Tuyết Sơn không dễ xuất hiện một nhân tài như cô, sau này ta còn nhiệm vụ trọng yếu hơn giao cô làm, đừng để ta thất vọng.”
Trạch Mã tức thì thu lại bộ mặt khóc lóc đáng thương, nhảy tót lên lưng chiến mã của mình, đợi đi tới nơi tụ cư của Thiết tộc thần bí.
Quả nhiên là đừng tin vào nước mắt nữ nhân mà, Thiết Tâm Nguyên lắc đầu, nhìn về phía sa mạc lần cuối cùng, dẫn hai con ngựa rời ba trát, hai mươi kỵ sĩ mặc áo choàng nhanh chóng tạo thành tiểu đội bảo vệ quanh Thiết Tâm Nguyên.
Trạch Mã dọc đường nỗ lực ghi nhớ bất kỳ dấu hiệu đặc biệt nào, nói không chừng sau này hữu dụng.
Men theo tiểu lộ ngoằn ngoèo vào Thiên Sơn, vách núi hai bên cứ cao dần, đường đi hoang vu đầy bụi đất, trông giống như lâu rồi không ai đi qua.
Khi Trạch Mã quay đầu lại nhìn thấy hai kỵ sĩ đi sau kéo theo một cành cây liền hiểu ra con đường đáng lẽ phải từng có rất nhiều người đi qua lại không có dấu vết gì.
Bụi đất bị cành cây cuốn lên nhanh chóng bị gió núi thổi rơi xuống, con đường khôi phục vẻ hoang vu bụi bặm.
Đi qua rất nhiều ngã rẽ, ở Đại Tuyết Sơn của nàng cũng có những con đường quanh co như vậy, chỉ cần rẽ nhầm một nơi là đi xa mục đích tới ngàn dặm.
Thấy Trạch Mã cứ lề mà lề mề, sao không hiểu ý đồ của nàng, Thiết Tâm Nguyên nhẹ nhàng nói một câu:” Cô nghe tới truyền thuyết về người tuyết ở Thiên Sơn chưa?”
Trạch Mã tức thì thúc ngựa đi sát bên Thiết Tâm Nguyên, truyền thuyết nói trong Thiên Sơn có người tuyết cao lớn bắt người bị lạc đường về giao phối sinh con, nàng không muốn sinh con cho người tuyết toàn thân lông lá.
Chặng đường không dài, nửa ngày là tới.
Lúa mạch trong Thanh Hương cốc đã thu hoạch hết, chỉ có một vài mảnh ruộng ngoài rìa còn trống ít hồ ma, Thiết Tâm Nguyên luôn thích dầu hồ ma, thứ này đem rán bánh thì ăn không biết chán luôn.
Bí đao ở Tây Vực khó mà to được, có điều cũng tạm, nay đã mọc ra không ít quả xanh to bằng nắm đấm, thứ này vốn trồng bên bờ ruộng, nay lúa mạch đã thu hoạch hết thế là thỏa sức xâm lấn.
Sau khi về cốc, thân vệ sau lưng Thiết Tâm Nguyên tự động tản đi, ba con ngựa cũng được Cạc Cạc dẫn đi tắm rửa.