Thiết Tâm Nguyên dưới sự bảo vệ của Thiết Ngũ cũng hai mươi thân vệ rời tường cao, đứng dưới vách núi nhìn lão tộc trưởng leo núi, còn đám võ sĩ lưu lãng ném đao thương đầu hàng không thèm để ý.
Thiết Tâm Nguyên mượn cung của Thiết Ngũ, lắp tên nhắp chuẩn, bắn viu một phát, trúng ngay mông lão tộc trưởng.
Tiếng vượn rú vang vọng cả sơn cốc.
Thiết Ngũ giơ ngón tay cái, khen ngợi tiễn thuật của Thiết Tâm Nguyên tiến bộ, một đám nô lệ xung quanh càng tung hô chủ nhân oai hùng tới tận mây xanh.
Lão tộc trưởng trúng tên chẳng những không ngã xuống mà còn leo lên càng cấp tốc.
Thiết Tâm Nguyên lại lần nữa bắn tên, tiếp tục trúng mông, lần này thì lão già hết leo nổi rồi, nhưng không chịu xuống, kệ lão, Thiết Tâm Nguyên quay sang đám Thiết Nhị từ cửa sơn cốc trở về.
Một đoàn tù binh dài được áp giải vào, Thiết Nhị là tên thích máu nhất, đục lỗ ở bả vai chúng, dùng gân trâu xuyên qua rồi buộc lấy hai tay, bọn họ vừa tìm ra cái hang sói, đang rất cần nhân lực để cải tạo nơi đó, đám người này nạp mạng rất đúng lúc.
Thiết Nhất tìm tám tên trước kia theo lão già rời đi, chém đầu tại chỗ không cho chúng chút cơ hội nào.
Lùa đám tù binh vào trại đóng cổng lại, kệ lão tộc trưởng vẫn lơ lửng trên núi.
Tối nay Thiết Tâm Nguyên có nhiều việc cần làm, sẽ tuyên bố giải trừ thân phận nô lệ của một số người lập công, phân phối cho bọn họ chỗ ở, còn đám tù binh này sẽ thành nguồn nô lệ mới.
Đại môn đóng vào không lâu, lão già cuối cùng hao lên sức lực, tuyệt vọng hét lớn, ngã từ vách núi xuống.
---❊ ❖ ❊---
Trên hoang nguyên truyền tới tiếng vó ngựa giòn tan, không lâu sau bóng dáng Mạnh Nguyên Trực xuất hiện trước mặt Úy Trì Lôi và Úy Trì Chước Chước.
Tay đang ôm vò rượu nho, thấy hai người đợi mình, không ngờ Mạnh Nguyên Trực nổi giận:” Bảo các ngươi đi cho nhanh, ở lại đây làm cái gì?”
“ Đợi ngươi!” Úy Trì Chước Chước có chút khó chịu:
“ Không cần đợi, các ngươi chết một người là lão tử mất một phần thể diện, chỉ khi nào đưa toàn bộ các ngươi tới Cáp Mật, lão tử mới có thể đàm phán điều kiện với y.” Mạnh Nguyên Trực nói xong ném cái vò rượu trống đi, hai chân kẹp bụng ngựa, hãn huyết bảo mã phóng đi như làn gió đuổi theo đội ngũ.
Úy Trì Chước Chước hậm hực quất mông ngựa một cái, phóng đi dưới ánh trăng.
Những lời ngang ngược cứng rắn đó vào tai Úy Trì Lôi lại ra mùi vị khác, đến Mạnh Nguyên Trực còn phải làm việc cho Thiết Tâm Nguyên để đạt được mục đích của mình, vậy thì người tên Thiết Tâm Nguyên đó chẳng phải đáng sợ hơn ma thần?
Cả đêm hành quân gấp rút, cho tới khi trời sáng thì rặng Tuyết Sơn liên miên đã ở trước mắt, chỉ cần vượt qua ngọn núi này là Cáp Mật ở trước mắt.
Mạnh Nguyên Trực nhìn thảo nguyên bao la trước mắt mà sững sờ tưởng mình đi nhầm về phương nam, có xanh đã rậm rạp tới che kín móng ngựa, hoa bồ công anh nở tưng bừng khắp nơi, sắc hoa vàng xen lẫn lá xanh đẹp vô ngần.
Suốt dọc đường đi vội đi vàng chẳng để ý cái khác, mùa xuân tựa hồ đến sau một đêm.
Dòng suối trong vắt chảy ngang qua vó ngựa, hội tụ thành hồ nước như tấm gương lớn phản chiếu mây trắng trên tuyết sơn, một cặp thương ưng giang cánh chao liệng trên trời, trái tim hắn tựa hồ bay theo.
Thúc ngựa lên núi cao, muốn thu hết cảnh đẹp này vào mắt.
Là Thiên Sơn, đúng rồi!
“ Tướng quân, đi suốt cả một đêm, đám trẻ nhỏ đã không chịu nổi nửa rồi, có thể cắm trại nấu cơm không?”
Mạnh Nguyên Trực chỉ muốn phóng ngựa một lèo về Thiên Sơn, nhưng nhìn bộ dạng Úy Trì Lôi nếu làm thế ông già này chắc là chết trên lưng lạc đà mất liền gật đầu, còn sự cung kính quá mức của ông ta thì thấy bình thường, vì sau những điều bản thân làm, hắn thấy mình xứng đáng hưởng thụ sự tôn kính ấy.
Úy Trì Lôi chắp tay xoay người đi an bài tộc nhân cắm trại, mấy đứa bé đã ngủ tới ngã khỏi lưng ngựa rồi.
Đỉnh đồi có một cây thông cao tới tận trời xanh.
Mạnh Nguyên Trực lựa chọn chỗ nghỉ ngơi dưới tán cây, cởi áo giáp, hộ oản, giày, toàn thân nhẹ đi mấy chục cân, thư thái nằm giang rộng chân tay.
Tinh thần thả lỏng, gân cốt toàn thân đồng loạt lên tiếng biểu tình, trên đầu có con sóc chạy qua chạy lại trên cành cây không dám xuống, Mạnh Nguyên Trực cười lớn, thân thể lười nhác chẳng có chút tinh thần nào.
Khép mắt điều chỉnh hô hấp, nắm tay lại, tiếng kêu răng rắc như ngô rang truyền từ bàn tay tới vai, chỉ vài nhịp hô hấp, đau đớn trên người bị giải trừ.
Hài lòng xòe bàn tay ra, Mạnh Nguyên Trực nghĩ tới Thiết Sư Tử Lục Chiến, nếu tên đó ở nơi này, hắn tử tin trong mười hiệp đánh thành đầu heo luôn.
Trở về Cáp Mật nhất định phải kiếm một nơi không người bế quan, đem tâm tư tán loạn chỉnh đốn lại, như thế mới không uổng phí một phen khổ công huyết chiến.
Không biết tên tiểu tử đó chỉnh lý ổn thỏa Thanh Hương cốc hay chưa, nếu như lần này chút việc nhỏ đấy cũng không làm được thì đừng trách mình.
Thiết Tâm Nguyên đang cười rất vui, bê cho Thiết Tâm một bát mỳ trắng, quả trứng gà to, vài cọng rau xanh trông cực kỳ bắt mắt.
Thiết Tam ngồi trước bàn, nhận lấy bát mỳ, đũa khua một cái là cả mỳ lẫn quả trứng đều vào miệng, ăn ngon lành. Đang tận tình ăn mỳ còn có Thiết Tứ, Thiết Ngũ, Thiết Lục, ai nấy đều cầm bát mỳ bằng gốm to quá khổ, ăn sùm sụp.
Đây là phần thưởng cho họ, lần này bọn họ mang về thuốc, trà, muối, gia vị đều là thứ mà sơn trại đang cực kỳ thiếu, toàn là hàng tốt.
Thấy Thiết Tam hơi cúi đầu, Thiết Tâm Nguyên vỗ vai hắn:” Tổn thất hai mươi sáu người, nghe có vẻ lớn, nhưng sau lần luyện binh này, ta tin chúng ta còn có thu hoạch lớn hơn.”
“ Những người trở về đã có bóng dáng của chiến sĩ, ra ngoài thêm vài lần nữa, nhất định sẽ có kỵ binh vô địch, lần này ta quyết định sẽ mở rộng đội ngũ lên năm trăm người. Vừa rồi bắt được một đám nô lệ, công việc trong sơn trại do họ làm, còn những người ở sơn trại từ trước đều vào doanh kỵ binh.”
Nghe Thiết Tâm Nguyên nói thế, sắc mặt Thiết Tam mới tốt hơn, đưa bát cho Cạc Cạc, bảo nó lấy cho bát nữa.
Lần này đám Thiết Tam lập công lớn, phát hiện ra một sơn cốc có hơn hai trăm tên mã tặc, đám người này lại vừa đánh cướp thành công một thương đội.
Hai trăm tên mã tặc đối phó với một trăm năm mươi kỵ binh được huấn luyện kỹ càng, lại được chỉ huy bởi bốn mãnh tướng, khác nào như hổ thêm cánh, chẳng những giết sạch địch còn mang toàn bộ hàng hóa về.
Đừng nói là cướp của mã tặc, dù là cướp của thương đội thì y cũng không có áy náy gì hết, tích lũy nguyên thủy mà muốn sạch sẽ thì hoang đường, chưa có quốc gia hay một gia tộc nào lúc quật khởi là vô tội hết.
Mình còn quá nhược tiểu, nếu khảng khái thiện lương thì khi người Khiết Đan quay lại, Mục Tân quay lại mình chỉ có chết.
Vì thế để lớn mạnh, y sẽ không từ thủ đoạn.