Thượng du sông Cáp Mật là lãnh địa của người Cao Xương, bọn họ thoát được sự đồ sát của người Khiết Đan, nhưng không tránh được mưu đồ của người khác.
Nghe hỏa kế khác báo lại, Thiết Tâm Nguyên liền chạy ra lan can nhìn về phía sông, cửa hiệu vừa rồi còn huyên náo giờ vô cùng yên tĩnh, một đám đông tụ tập quanh sông nhưng không ai nói được lời nào, tạo nên cảnh tượng kỳ dị.
Nhưng không bằng thứ xảy ra trước mắt, dòng sông ngập nước cuồng bạo vẫn đang không ngừng cuốn đi đống thi thể như bùn đất.
Theo như thám báo đưa tin về, A Tát Lan đang tiễu trừ đạo phỉ ở Thiên Sơn lộ, tên này dã tâm không nhỏ, muốn khống chế toàn bộ thương lộ tới Cao Xương và Hồi Hột.
Cường đạo cướp của thương cổ, giết người hay bị giết đều là chuyện bình thường, đó là đạo sinh tồn của các chủng tộc trên sa mạc, nhưng không ai vì những cường đạo đó xuất thân từ bộ tộc nào lại đi tới giết cư dân sống ở địa bàn của bộ tộc đó.
Đó gần như là luật ngầm trên sa mạc.
Lần này có kẻ ỷ vào sức mạnh mà lờ đi luật bao đời đó.
Sự tàn bạo của A Tát Lan nằm ngoài dự liệu của Thiết Tâm Nguyên, chuyện không khó đoán, nhất định một trong số nhóm cường đạo hôm đó cướp hàng do Thiết Tâm Nguyên cố tình vứt bỏ lại có người tộc Cao Xương, bằng cách nào đó bị A Tát Lan phát hiện nên hắn tới đồ sát.
Hỏa kế trong cửa hiệu liên tục giảm thiểu, ngay cả ba trát cũng dần thưa thớt, mọi người không buôn bán nữa mà trở về nơi cắm trại của mình, nhanh chóng xếp lạc đà thành trận hình đối phó với cường đạo. Thậm chí một số thương đội liên kết với nhau thành liên minh tạm thời, một bầu không khí sợ hãi như đám mây lớn bao phủ toàn bộ ba trát, thậm chí là toàn bộ Cáp Mật.
Hiệu bánh cũng không còn khách khứa nữa, Thiết Tâm Nguyên mặt âm trầm nhìn dòng sông rất lâu rồi đi lên tầng hai, vào gian phòng có võ sĩ Thanh Hương cốc canh giữ.
Cạc Cạc nhìn thi thể trong dòng sông thì phấn khích lắm, Úy Trì Văn kém hơn nhiều, mặt không còn giọt máu, hai mắt đờ đẫn, có lẽ cảnh tượng trước mắt làm nó liên tưởng tới hồi ức không đẹp.
Tát Già im lặng nhìn Thiết Tâm Nguyên đợi quyết định của y, A Tát Lan xem ra không định bỏ qua chuyện ngày hôm đó, nếu hắn truy ra chút manh mối nào liên quan tới Thiết tộc chỉ e Thanh Hương cốc sẽ gặp thảm họa, Cao Xương tộc là tộc người lớn nhất Cáp Mật không kháng cự nổi thì bọn họ càng không có cơ hội nào.
“ A Tát Lan không những giết đệ đệ của mình, giờ muốn nhúng tay vào Thiên Sơn lộ. “ Thiết Tâm Nguyên bình thản pha trà, nhưng đôi tay hơi run run chứng tỏ nội tâm không bình tĩnh:” Hành động hôm nay của hắn mang hai mục đích, một là giết gà dọa khỉ gỡ lại thể diện, hai là cướp bóc của Cao Xương tộc để bù đắp lại tổn thất hôm đó, dù sao ta tin hắn hạ hỏa rồi, khả năng tiếp tục truy cứu nữa là không cao, vả lại Thanh Hương cốc xưa nay rất bí mật …”
Tát Già thở dài:” Nói là thế, nhưng A Tát Lan đã phá vỡ luật ngầm trên sa mạc, không ai nói chắc hắn sẽ làm gì?”
“ Xưa nay Cao Xương tộc âm thầm liên hệ với người Khiết Đan vì thế đợt bão đen kia bọn họ không có tổn thất gì, nên lần này A Tát Lan vỗ mặt người Khiết Đan rồi.” Thiết Tâm Nguyên không trả lời đột nhiên nói:
“ Người Khiết Đan có tới không?”
“ Hẳn là tới, bọn họ vừa mới đánh nhau với người Tây Hạ ở Hắc Sơn, thua thảm, ngay quốc cữu cũng bị Một Tàng Ngoa Bàng của Tây Hạ giết mất, đang bẽ mặt như vậy, A Tát Lan lại còn tát một cái.”
“ Vậy là nơi này lại sắp đánh nhau.” Tát Già mặt đau khổ:” Vậy chúng ta phải làm sao?”
Thiết Tâm Nguyên rất thích hai chữ "chúng ta " này, an ủi vị thượng sư lương thiện:” Chúng ta tất nhiên sẽ giúp A Tát Lan, nếu trận này đánh bại được người Khiết Đan, nói không chừng người Khiết Đan sẽ thu hẹp phòng tuyến, bọn họ cần quốc thổ bao la vô dụng chính là khi gặp nguy hiểm có thể lùi lại đó.”
“ A Tát Lan mà thắng được người Khiết Đan sao? Thủ lĩnh không nên đứng ngoài cuộc mới đúng.” Tát Già cho rằng A Tát Lan dù có bao nhiêu người cũng chỉ nạp mạng cho Khiết Đan, người Hồi Hột đã đi xuống lâu rồi, nhưng bọn họ vẫn sống trong quá khứ huy hoàng xưa, hành vi của A Tát Lan thể hiện tâm lý đó:
“ Người Khiết Đan tới Cáp Mật là chuyện tất nhiên, trong tình thế này phải ngả về một phía nào đó, nếu không dù bên nào thắng thì các tộc ở Cáp Mật cũng khó tránh được vận mệnh bị tiêu diệt. A Tát Lan là tên ngốc, thế nên chúng ta cần một vị trí giả giúp đỡ hắn.”
Tát Già trí tuệ rất cao, tức thì hiểu ra:” Thủ lĩnh nói ta sao?”
“ Thượng sư Bổn giáo tất nhiên là một vị trí giả, ngài lại có thiện duyên với nữ nhân của A Tát Lan.”
“ Bản lĩnh của ta là ở lý giải kinh văn, siêu độ vong linh, giải hoặc lòng người chứ không phải đạo chiến trận.”
Thiết Tâm Nguyên nghiêm túc nói:” Cho nên vừa rồi ta mới đem tình thế nói với thượng sư, chúng ta còn thời gian trước khi A Tát Lan tới, ta sẽ chỉ thượng sư cách ứng phó từng tình hướng, ngài đừng lo.”
Chuyến đi này có nguy hiểm, nhưng rất hữu ích cho việc hoằng dương đại pháp của Bổn giáo, nếu Tát Già thể hiện được trí tuệ kiệt xuất trong trận chiến trọng đại của Cáp Mật này, về sau còn ai dám xem thường lời ông ta nữa. Chưa kể Bổn giáo cũng sẽ xuất hiện trong tầm mắt xã hội thượng lưu Hồi Hột, như vậy Thiết Tâm Nguyên dù thất bại thì ông ta lại có được sự chú ý của Hồi Hột, ít ra không mất gì.
Thiết Tâm Nguyên có thể trong lúc cấp bách nghĩ ngay ra cách ứng phó như thế, chứng tỏ trí tuệ của y, suy nghĩ một lúc Tát Già trịnh trọng nói:” Để Úy Trì Văn theo ta, khi cần có thể liên hệ hai bên.”
Vân Sơ nghĩ khác:” Tiểu Văn tuy thông minh, nhưng không phải người thích hợp làm chuyện này, thượng sư hãy đưa Cạc Cạc theo, ở đạo sinh tồn nó là đứa am hiểu hơn.”
Tát Già nhìn Các Cạc cười toét miệng vì được chủ nhân khen ngợi, không yên tâm cho lắm:” Khi nào ta đi gặp A Tát Lan?”
“ Không cần đại sư đi tìm, với tính cách của A Tát Lan, nếu đã tới Cáp Mật rồi, có một chỗ hoa lệ như Hiệu bánh canh Thất ca, hắn lại chịu ở trong lều sao?”
“ Ta đi làm túi khôn của A Tát Lan, còn thủ lĩnh thì sao?”
“ Ta à, ta chẳng qua chỉ là người Tống đáng thương phiêu bạt đất khách quê người thôi ha ha ha ...” Thiết Tâm Nguyên nói xong chắp tay sau lưng thủng thẳng rời phòng: