Bạt Tất Mật không quá kém, một kế không thành tức thì hét lớn:” Ông mang dao tới đại trướng, có phải muốn khống chế đại vương ta giao cho người Khiết Đan không?”
A Tát Lan tức thì gầm lên một tiếng hất bàn nhảy ra sau, đám thị vệ tức tốc vây vào giữa.
Địch Ly Phát giật lấy cái bình rượu Bạt Tất Mật vừa dùng, bẻ một cái, một đống cơ quan rơi xuống:” Đại vương chớ nghe lời tên tiểu nhân vô sỉ này, ta tuyệt đối không có ý đó, loại bình rượu này tên là trộm long tráo phụng, cùng một bình có thể rót ra hai loại rượu, một có độc một không.”
Diệp Hộ tức thì cầm chén rượu đổ vào miệng tên hỏa kế đang run lẩy bẩy ở góc tường.
Trong ánh mắt căng thăng của các phía, một lúc hỏa kế thống khổ ôm cổ họng, máu mũi tuôn ra, hắn ngước mắt nhìn Diệp Hộ khống khổ cầu xin, nhưng không có được chút thương hại nào.
"Rắc!" Địch Ly Phát phẫn nộ bẻ tay Bạt Tất Mật.
“ Á ....” Rốt cuộc Bạt Tất Mật cũng phát ra tiếng kêu đau đớn:
A Tát Lan đối xử với thuộc hạ không tệ, bình tĩnh nói:” Đích Ly Phát thúc thúc, nếu thúc thúc không muốn nhìn thấy nội chiến giữa chúng ta thì hãy dẫn bộ hạ đi đi, bản vương lấy mạng liều một phen, sống hay chết để thần linh định đoạt.”
Địch Ly Phát ném Bạt Tất Mật mồ hôi như tắm ra, chắp tay một cái.
“ Vương, không thể cho chúng đi, nếu không quân tâm sẽ dao động, chúng ta không thể thắng ... Á ..”
Diệp Hộ giơ chân đá bay Bạt Tất Mật.
Địch Ly Phát nhìn thấy A Tát Lan đổ rượu trong chén đi, rót chén rượu mới, tự lấy túi rượu ra, rót vào chén của mình, ngửa cổ uống cạn, coi như rượu tiễn biệt.
Rượu không ngon, vào cổ như dao cắt, hiện giờ ít người uống Tam lặc tương nữa rồi, chỉ có lão tướng như Địch Ly Phát vẫn giữ thói quen để lại từ thời Đường.
“ Đại vương, chúng ta thực sự không có phần thắng nào, cho dù thắng, tổn thất vẫn lớn hơn nếu hi sinh chút lợi ích cầu hòa, ta biết đại vương có hùng tâm tráng chí vực dậy Hồi Hột ta, nhưng đó không phải là chuyện có thể giải quyết bằng một hai trận thắng ...”
A Tát Lan nâng chén rượu của mình lên uống cạn:” Địch Ly Phát thúc thúc, ta đã trưởng thành, không còn là đứa trẻ năm xưa thúc thúc dạy bảo nữa, ta là Sư tư vương của sa mạc, ta tự có tính toán của mình. Nếu quyết tâm đánh một trận còn không có, lấy gì vực dậy Hồi Hột.”
Địch Ly Phát thở dài lắc đầu bước ra cửa, chân đến gần cửa rồi đột nhiên khựng lại, đưa tay ôm cổ họng quay ngoắt người nhìn Bạt Tất Mật đã lùi về phía cửa sổ.
Không ngờ tên đó có thủ đoạn dự phòng, hẳn là nhân lúc tới rót rượu đã bôi độc vào chén rượu của mình.
Diệp Hộ gầm lên lao vào Bạt Tất Mật, nhưng hắn đã tung mình lao ra ngoài cửa sổ trốn thoát.
A Tát Lan lần này phản ứng rất nhanh, rút đao của thuộc hạ chém xuống, võ công của hắn cực cao, Diệp Hộ lại không đề phòng, tức thì một đao mất mạng, chém xả tử vai xuống tận hông, suýt nữa thành hai mảnh.
“ Thúc thúc, đây không phải ý của ta, nhưng chuyện tới nước này, ta không còn cách nào khác ... Để ta giúp thúc thúc nhanh chóng giải thoát.”
Nói rồi rút tiểu đao đâm vào họng Địch Ly Phát, đợi đôi mắt bất cam kia trở nên vô hồn, thở dài vuốt mắt cho ông ta.
Ở ngoài sân Bạt Tất Mật nhịn đau đứng dậy, gọi thân vệ A Tát Lan tới, nhỏ giọng dặn dò vài câu, những kẻ đó nhanh chóng bỏ đi.
Chẳng mấy chốc có tiếng cung tên xé gió bắn ra liên tiếp, cùng tiếng la hét.
Bạt Tất Mật ôm cái tay gãy, tập tễnh chạy vào đại sảnh thấy A Lan Lan vẫn ngồi bên xác Địch Ly Phát, nói nhanh:” Vương, xin hãy lập tức hạ lệnh tuyên bố Địch Ly Phạt và Diệp Hộ phản bội Hồi Hột, chuẩn bị bắn ngài thỉnh hàng với người Khiết Đan, thuộc hạ vì bảo vệ vương mà gãy một cánh tay, thời gian gấp lắm rồi, xin vương đừng do dự.”
A Tát Lan vỗ vai Bạt Tất Mật rồi rời hiệu bánh, cưỡi ngựa phóng về doanh trại cắm ở thượng du Cáp Mập, chỉ có khống chế được tướng lĩnh vương trướng thì hắn mới nắm được cục diện.
Thiết Tâm Nguyên thở phào lau mồ hôi trên trán, không ngờ tình thế tới phút cuối rồi vẫn có biến cố. Quả thực âm mưu chỉ là phụ trợ mà thôi, trên đời này thực lực vẫn quyết định tất cả.
Uống nửa bình rượu nho cho trấn định, Thiết Tâm Nguyên xách bình, đẩy cửa nhỏ bên trái mật thất, men theo cầu thang xoáy tròn đi xuống, lại mở cánh cửa sắt, sau đó cúi người chui vào.
Y thấy mình bò rất giống rắn.
Trước kia y luôn có chút sợ hãi không tên với bóng tối, bây giờ y lại ghét ánh nến trong bóng tối, bò lặng lẽ trong bóng tối làm y thấy rất thoải mái.
Tát Già ngồi khoanh chân dưới ánh nến vàng, mặt an tường, mang một thần thái từ bi, làm người ta có cảm giác an định, thực sự rất có vốn liếng lừa người.
“ Tim thủ lĩnh đập mạnh lắm, bần tăng nơi này vẫn nghe rõ.”
“ Suýt nữa thì hỏng việc, không ngờ Hồi Hột vẫn còn nhân tài, à đã từng thì đúng hơn …” Thiết Tâm Nguyên ôm ngực ngồi dựa vào tường, uống nốt số rượu nho còn lại:” Chuyện hẳn sắp thành rồi, ta ngủ một lúc, sắp tới còn bận rộn hơn nhiều.”
Hầm ngầm đào không sâu, khi thiên quân vạn mã bắt đầu hành động , mặt đất rung chuyển.
Bụi trên trần đường hầm rơi xuống rào rào, Thiết Tâm Nguyên ngủ gật mở mắt ra, không để ý tới bụi trên đầu, nhìn Tát Già hình như chưa từng đổi tư thế:” Bao lâu rồi?”
“ Bần tăng đã đổi bốn cây nến.”
“ A Tát Lan xuất phát rồi, chiến tranh đã sắp bắt đầu, ta phải đi thôi, nhân lúc hai bên đánh nhau hạ Đại Tuyết Sơn.”
“ Đại Tuyết Sơn tuy suy bại, nhưng địa thế hiểm yếu, Bàn Đà Lộ, Nhất Tuyến Thiên, Ưng Sầu Giản đều là hiểm địa một người giữ ải, muôn người khó qua, nếu chiến đấu ở bình nguyên thì khó nói trước thắng bại, nhưng muốn đánh thành Đại Tuyết Sơn thì với lực lượng của thủ lĩnh bây giờ vẫn chưa đủ.” Tát Già hơi nhíu mày, Bổn giáo đặt cơ hội phục hưng lên người Thiết Tâm Nguyên, cho nên lúc cần lên tiếng phải lên tiếng:
“ Chiến tranh thắng lợi có ba yếu tố, giờ Đại Tuyết Sơn chỉ có địa lợi, không đáng lo.” Thiết Tâm Nguyên tự tin nói:
“ Thủ lĩnh có nhân hòa sao?” Tát Già sống ở Đại Tống gần ba mươi năm nên không lạ cách nói này:
Thiết Tâm Nguyên gặp từng ngón tay tính toán:” Có, hậu duệ tán phổ Thổ Phồn kiêu hoa dâm dật, làm xằng làm bậy, chỉ có Trạch Mã chưa làm gì đại ác, nay bách tính Đại Tuyết sơn đang ở trong dầu sôi lửa bỏng, bọn họ không dám lật nhào tán phổ, song nếu có một người nhân từ hơn lên làm chủ nhân Đại Tuyết Sơn thì bọn họ rất vui lòng.”
Tát Già vẫn lắc đầu:” Lực lượng của thủ lĩnh vẫn không đủ để chiếm Đại Tuyết Sơn.”
“ Không cần chiếm thành, ta chỉ cần vây thành là đủ.”