Đánh người xong, Thiết Tâm Nguyên chuyển hướng sang nhìn Thiết Nhất.
Thiết Nhất dùng nắm tay đấm ngực.
Tất cả mọi người đều hiểu ý của tộc trưởng.
Tộc trưởng từng nói, kẻ nào đánh chúng ta, chúng ta đánh lại, kẻ nào cắn chúng ta, chúng ta cắn trả, giờ sói Thiên Sơn họa hại hai mạng người, vậy chúng phải trả giá.
Toàn bộ nam nhân trưởng thành trong sơn cốc kích động chạy ùa về nhà, cầm lấy vũ khí, cả tên quản sự bị đánh lưng nát bét cũng nghiến răng nghiến lợi thề báo thù cho thuộc hạ.
Tức thì trong sơn cốc hô vang khẩu hiệu giết sói.
Thiết Tâm Nguyên cực kỳ thích không khí huyên náo này.
Vì sao tổ tiên chúng ta lại tụ tập lại với nhau thành bầy đàn? Đó là để đối phó với những kẻ thù mà từng người đơn lẻ không thể đối phó.
Công dụng của tộc người là bảo vệ cá nhân khỏi nguy cơ, cái tộc của Thiết Tâm Nguyên tụ lại với nhau do cưỡng ép do bất đắc dĩ vì miếng ăn, mọi người thiếu tính gắn kết với nhau. Bây giờ có hai tên nô lệ bị chết, lại có kẻ thù chung, là cơ hội gắn kết mọi người, là cơ hội mọi người thấy bọn họ tập trung ở đây là bảo vệ lẫn nhau, để thấy được che chở bảo vệ.
Lần này đối phó với đàn sói, lần sau sẽ đối phó với những kẻ gây hại cho cả tộc.
Từ đơn giản tới phức tạp.
Chỉ có thế mới tạo ra được một bộ tộc gắn kết, nương tựa vào nhau lúc sinh tử, bất kể tương lai Thiết Tâm Nguyên muốn làm gì đều không thể thiếu một bộ tộc đoàn kết.
Vì thế Thiết Tâm Nguyên được Cạc Cạc giúp đỡ mặc khải giáp lên, cầm nỏ cung, đeo đoản kiểm, cưỡi lên lưng Tiểu Hoa, theo tộc nhân cùng dẫn quân đánh vào Thiên Sơn.
Cánh cổng lớn phía sau vừa mới mở ra, mười mấy tộc chân đã quen đi chân đất ném giày đi, xõa tung tóc, hú hét như dã thú chạy băng băng trên ngọn núi vách đá lởm chởm, đi tìm tung tích đàn sói.
Những người này không lâu trước đó còn sống như dã nhân, cuộc sống ở Thiên Sơn là chiến đấu với sói, cướp thức ăn, khi đó sức đơn lực mỏng, chỉ lén lút ra tay với cói hoang lạc đàn, đâu như hôm nay đội ngũ ba trăm người tuyên chiến với chúng.
Nhìn lá cờ lớn thêu chữ Thiết to tung bay phía sau, họ như được tiếp thêm sức mạnh vô hạn.
Người dẫn đầu được xếp hạng trên ba trăm trong sơn cốc, nghe nói có tài phi đà, trong vòng trăm bước không bao giờ thất bại, phi đà chính là đục lỗ hai cục đá, xuyên dây thừng qua, sau đó chuyên trị ném đi buộc chân con mồi.
Bình thường đều dùng làm công cụ chăn cừu, bắt những con lạc đàn, có chút tài lớn dùng việc nhỏ, nay nhìn hắn hăm hở đi đầu, Thiết Tâm Nguyên thấy về phải thưởng một chút.
Mặc dù tên này dựa vào nếm phân sói xác định địa điểm bầy sói có hơi buồn nôn, nhưng hiệu quả không tệ.
Thiết Tâm Nguyên lần đầu tiên đi sâu vào phía sau sơn cốc thế này, vì trong đó thường có tiếng sói tru truyền ra, ngay trong cốc cũng chỉ có thợ săn giỏi nhất dám đi vào đó. Đoạn đường đầu còn bằng phẳng, càng đi sâu càng ghệp ghềnh, vách đánh dựng đứng chắn ngang, động đá, khe núi khắp nơi, xung quanh chỉ có một màu xám xịt u ám, gió núi thồi ù ù càng làm bầu không khí thêm phần nguy hiểm.
Vào trong núi hai mươi dặm, dựa vào cái lưỡi nhạy bén của mình, Thiết Tam Bách tìm được hang ổ của đàn sói, chạy lại liếng thoắng:” Tộc trưởng, đàn sói đi rồi, ở lại trong động là sói mẹ có thai và sói con.”
Mấy tháng ở trong sơn cốc, trình độ ngoại ngữ của Thiết Tâm Nguyên tiến bộ vượt bậc, giờ bất kể là tiếng Khiết Đan, Hồi Hột, Đột Quyết, tiếng dã nhân không biết gọi là gì thì y đều có thể nghe nói một chút. Vừa đoán vừa nghe Cạc Cạc phiên dịch lại, Thiết Tâm Nguyên hiểu ý tứ hắn là vậy, tò mò nhìn hang động đen xì xì:” Sao ngươi biết? Ta thấy nhiều dấu chân lắm ...”
“ Phân sói mẹ hơi chua.”
Mặc dù tên này người nhỏ thó, tay dài lõng thõng, di chuyển giống vượn hơn giống người, đôi mắt nhỏ đảo liên hồi không khác gì trộm, nhưng hắn chuyên nghiệp như thế, Thiết Tâm Nguyên quyết định nghe lời chuyên gia.
Theo như tên này trình bày, sói Thiên Sơn có tính báo thù cực lớn, nếu như cho mồi lửa đốt hang sói, đàn sói ở ngoài kiếm ăn sẽ nổi điên, sau này một sống một chết với trại.
Trong Thiên Sơn không ít tộc người vì bị đàn sói tập kích mà tan rã, vì thế giết sói là phải giết cả bầy.
“ Nhưng chúng ta tới đây đông như vậy, đàn sói nhất định ngửi được mùi của chúng ta, bọn chúng liệu có đâm đầu vào lưới không?”
Thiết Tam Bách lập tức quả quyết:” Chưa thấy lang vương bỏ mặc sói con.”
So với người, Thiết Tâm Nguyên thấy tình thân của dã thú còn nồng đậm hơn, vì thế tạm thời trao quyền chỉ huy đội ngũ cho Thiết Tam Bách.
Mặc dù vinh diệu cực kỳ này khiến Thiết Tam Bách mặt đỏ rực, nhưng hắn vẫn thể hiện ra phong phạm của thợ săn lâu năm, bố trí lượng lớn nhân thủ cuối chiều gió, tự mình dẫn đám đồng bọn dã nhân canh ở đầu gió. Theo hắn nói, nếu đàn sói trở về, bọn họ có thể bắt trọn ổ, nếu lang vương không về, hắn đích thân dẫn đàn sói vào vòng bao vây.
Hắn nói mình có bảo bối che dấu mùi toàn thân.
Không biết bảo bối của hắn là cái gì, cơ mà dựa vào kinh nghiệm mà đoán, chắc là liên quan tới phân sói rồi, rùng mình.
Chiến mã được Thiết Nhị dẫn người đưa đi, Thiết Tâm Nguyên và Thiết Nhất nằm sấp trên tảng đá hoa cương nhìn chằm chằm hang sói đằng xa, cửa hang rất rộng, ít nhất cũng cao hai trượng.
Một con sói cái lông màu trắng tuyệt đẹp mang cái bụng lớn tựa hồ cảm thụ được nguy hiểm, đi ra cửa hang ngửa cổ phá ra tiếng kêu kỳ lạ, đám sói con đang nô đùa bên ngoài chạy cả vào hang, con nào không nghe bị nó gừ một cái liền ngoan ngoãn ngay.
Con sói trắng cành giác vươn cổ vừa nhìn vừa hít bốn xung quanh, rồi ngửa đầu hú một tràng lớn.
Không bao lâu sau ở rất xa truyền tới tiếng sói hú càng lớn hơn, dù là Thiết Tâm Nguyên cũng nghe ra sự phẫn nộ và lo lắng trong đó, người bên cạnh đều nắm chặt vũ khí.
Cạc Cạc nhỏ giọng thì thầm:” Lang vương tới rồi.”
Thiết Tâm Nguyên vẫn nhìn con sói cái đẹp đẽ kia:” Vậy đó là vương hậu của đàn sói à?”
“ Biết còn hỏi.” Cạc Cạc chịu đựng đủ sự vô tri của Thiết Tâm Nguyên rồi, làu bàu:
Cái thằng này bị chủ nhân chiều tới không còn biết phép tắc nữa, Thiết Nhất vung tay đeo găng tay sắt tát cho nó nổ đóm đóm mắt, say xẩm mặt mày mới thôi.
(*) Gửi lời tới độc giả thích thử nghiệm nào đó, đừng thử xem phân sói mẹ có chua ko nhé, chó cũng đừng.