
“Sumo chính là trạng thái nguyên sơ nhất của chiến trận.” Lãnh chúa Kano dùng quạt chỉ vào sới vật tuyên bố. “Hai phe đối đầu với nhau. Thắng thua không chỉ dựa trên sức mạnh, mà phụ thuộc phần lớn ở tinh thần. Tất cả được định đoạt chỉ trong một khoảnh khắc.”
Ông vỗ tay ra lệnh. “Gyoji !. Gọi Riku cho ta.”
Vị trọng tài mặc lễ phục cúi đầu tuân lệnh rồi nhanh chóng bước về phía rất đông tùy tùng giáp trụ đầy đủ đang đứng ở góc võ đường. Lát sau ông ta trở lại cùng với một binh sĩ trẻ cao lớn như bò mộng, chân to tựa gốc cây.
“Riku là nhà vô địch trẻ nhất trong vùng.” Lãnh chúa Kano nói. “Tuy không lực lưỡng nhất, nhưng khí chất cũng như kĩ năng đều vượt trội so với những người khác.”
Trong mắt Jack thì anh ta cũng to lớn vạm vỡ chẳng kém gì hai đấu sĩ vừa rồi, nhưng tất nhiên nó chẳng dại lên tiếng đính chính. Mà có muốn cũng chẳng được, bởi vì từ nãy miệng nó vẫn bị bịt kín bằng giẻ.
“Ta tự hỏi,” vị lãnh chúa nhếch mép nói, “liệu một tên ngoại quốc sẽ đấu vật thế nào?” Rồi phất quạt ra lệnh cho đám thuộc hạ cởi trói.
Vui mừng vì được tự do, Jack nuốt nước bọt đứng dậy xoa vết dây trói hằn trèn cổ tay, rồi liếc nhìn chiến binh khổng lồ Riku. Võ sĩ đô vật đáp lại bằng cách dộng mạnh nắm đấm vào bàn tay. Thông điệp phát đi rất rõ ràng: anh ta sẽ đánh Jack nhừ tử như đánh một con chó con.
“Tôi không phải thằng hề,” Jack đáp. “Việc gì phải diễn trò cho ông xem?”
Lãnh chúa Kano im lặng trong vài giây - rồi quay sang phía Akiko. “Đổi lấy mạng nó.”
Jack cảm giác như toàn bộ dưỡng khí vừa thoát ra khỏi lồng ngực. Nó biết tình huống lúc này là rất tệ, và câu này của vị lãnh chúa càng khẳng định thêm điều đó. Là tù binh dưới quyền cai trị của một trong những thuộc hạ trung thành nhất với Tướng Quân, nó chỉ có một con đường chết. Tuy nhiên nếu còn dù chỉ là một tia hi vọng, Jack cũng nhất định phải cứu được Akiko.
“Ông ta chỉ đang đùa giỡn với cậu thôi,” Akiko thì thầm.
“Ngươi nói đúng. Nhưng phần thưởng là thật.” Lãnh chúa Kano lên tiếng, thính lực của ông ta có lẽ còn hơn cả diều hâu. “Tuy bản án dành cho kẻ phản bội là cái chết, nhưng cũng có thể được nương tay trong một số trường hợp. Với sức ảnh hưởng của mình, chỉ cần ngươi đánh bại được Riku, thì ta sẽ đảm bảo cho tính mạng của con bé này.”
Bất chấp Akiko ra hiệu từ chối, Jack gật đầu chấp nhận lời thách thức. Tính mạng của Akiko mới là điều quan trọng. Và nó sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để đổi lại lời hứa của lãnh chúa Kano.
Đội trường vệ binh tước kiếm của Jack, trong lúc hai tùy tùng cởi áo nó đẩy lên sàn đấu vật. Đám binh sĩ hào hứng vây quanh làm khán giả. Akiko thì vẫn bị canh gác cẩn thận trong tư thế khuỵu gối. Cô mỉm cười động viên Jack, nhưng ánh mắt hiện rõ vẻ âu lo. Nhìn Riku và cơ thể đầy cơ bắp của anh ta, Jack như thể không còn cơ hội nào.
Dẫu vậy thì Jack vẫn bước vào vị trí đằng sau vạch trắng. Vị trọng tài mặc áo bào tím quay về phía nó. Dù lùn hơn thấy rõ, nhưng chẳng hiểu sao ông ta vẫn tạo được dáng vẻ bề trên khi nói chuyện với Jack. “Người thắng cuộc là người đẩy được đối phương ra khỏi vòng, hoặc ngã xuống bằng bất cứ phần nào ngoại trừ chân,” ông ta giải thích. “Trong thi đấu không được phép đấm, kéo tóc, hoặc bóp cổ đối phương. Rõ chứ?”
Jack gật đầu. Dù chưa thi đấu sumo bao giờ, nhưng nó là một samurai từng kinh qua huấn luyện thể thuật, nó chẳng xa lạ gì với các thế võ dùng trong môn vật. Hầu như ngày nào ở trường Nhị Thiên nó cũng bị thầy Kyuzo hành hạ bằng đấu vật.
Nguyên tắc đầu tiên, và quan trọng nhất chính là phá vỡ cân bằng của đối thủ.
Jack cẩn thận đánh giá Riku. về sức mạnh chắc chắn Jack không phải là đối thủ, nhưng nó nhanh hơn, và sải tay cũng dài hơn. Nếu có thể đoán trúng thời điểm Riku chuẩn bị ra đòn, thì hoàn toàn có thể lấy nhu thắng cương. Tất nhiên nó chỉ có một cơ hội duy nhất để làm được điều này. Điều chỉnh tư thế sao cho vững vàng nhất, Jack cúi xuống chuẩn bị sẵn sàng cho trận đấu.
Vừa nhìn Jack, Riku vừa giơ cao chân dộng mạnh xuống đất khiến sàn đấu rung lên bần bật. Thái độ của anh ta thật chẳng khác gì một cơn động đất đang chuẩn bị phát tiết, mà Jack chính là nạn nhân nằm ngay vùng trung tâm. Chuẩn bị xong, Riku bước ra khỏi vòng tròn súc miệng rồi quay lại, vỗ mạnh tay mở ra...
Do quá tập trung mà Jack vô tình quên mất các nghi thức bắt buộc của sumo.
Nó liền bắt chước Riku mở rộng tay cho thấy mình không mang vũ khí. Hài lòng, Riku trở về góc rải muối rồi tiếp tục nhìn trừng trừng. Jack thực sự không thích cái cảm giác này.
Đúng như lãnh chúa Kano nói, sumo quả là rất nặng về tinh thần.
Phát hiện Jack thiếu tập trung, Riku lập tức xông tới với tốc độ đáng kinh ngạc so với trọng lượng. Jack thậm chí còn không kịp giơ tay thì đã bị anh ta húc mạnh vào ngực, và bị tát vào má. Dính phải đòn này, toàn bộ kế hoạch của Jack coi như bị phá sản.
Nó trụ lại vừa kịp trước rìa vòng tròn, huy động toàn bộ sức lực ngăn cản cú húc của Riku. Thế nhưng anh ta không lấn tới, mà thay vào đó lại túm tay chân Jack giơ cao quá đầu ném thẳng xuống sàn đất. Cú va chạm cực mạnh khiến Jack cảm thấy long não và xương sọ kêu răng rắc. Đau đớn là vậy nhưng điều làm nó thất vọng nhất là đã đánh mất cơ hội cứu Akiko.
“Quá thất vọng,” lãnh chúa Kano nhận xét trước màn trình diễn kém cỏi của Jack. “Cứ tưởng tay võ sĩ ngoại quốc tiếng tăm lẫy lừng công thủ phải thế nào.”
Dù toàn thân ê ẩm như vừa bị đàn bò giẫm đạp, nhưng Jack vẫn còn sức chiến đấu.
Bằng quyết tâm đáng nể, nó đứng dậy thở dốc, “Tôi... muốn tái đấu... Ba trận thắng hai...!”
Vị lãnh chúa ngạc nhiên nhíu mày. “Tinh thần khá đấy. Chấp thuận.”
Jack lấy nước rửa mặt rồi trở lại chỗ vạch trắng. Lãnh chúa Kano phẩy quạt ra lệnh trọng tài cho trận đấu bắt đầu. Riku đã sẵn sàng ở vị trí đối diện.
“Ta sẽ bẻ gãy từng cái xương của ngươi, ngoại quốc,” Riku bẻ cổ tay răng rắc nói.
“Tôi cũng sẽ làm thế,” Jack đáp trả, “bằng mọi cách có thể!”
Trước lời thách thức, Riku giẫm mạnh chân.
Lần này Jack làm đủ mọi nghi thức: từ vỗ tay, giẫm chân, cho đến rải cát. Và nếu Riku có cảm thấy phẫn nộ vì cho rằng Jack vừa xúc phạm mình, thì anh ta cũng không hề thể hiện. Mặt của võ sĩ đô vật vẫn trơ ra như đá, điềm tĩnh đến đáng sợ. Có điều, Jack đã rút kinh nghiệm trụ rất vững. Kết quả là một màn rải muối lườm nguýt nhau lại diễn ra. Lợi dụng thái độ kiêu ngạo của Riku, Jack cố tình giả vờ phạm sơ hở. Riku không xông tới, nhưng vẻ đắc thắng đã thoáng hiện trên mặt.
Cả hai lại quay ra rải muối, và ngay khi trở về vị trí thì Riku liền lao tới. Có điều Jack đã nhanh chóng ném đống muối nó thủ sẵn trong tay vào mắt anh ta. Nhân lúc đối phương không nhìn thấy gì, Jack lẻn sang bên cạnh gạt chân. Mất đà, Riku chúi người ngã xấp mặt về phía trước khiến không chỉ anh ta, mà cả hai tên võ sĩ từng bắt giữ Akiko đứng cạnh đó cũng kêu lên đau đớn vì bị đè. Cú ngã này thậm chí còn khiến anh chàng võ sĩ đô vật bị gẫy vài cái xương sườn.
Một màn trả thù ngọt ngào!
Jack phủi tay nhìn thẳng vào mặt Riku. “Không biết là ai bẻ xương ai ấy nhỉ?”