
Tàu Cá Voi Sát Thủ tiếp tục oanh tạc đảo Hải Tặc. Jack phán đoán nhiều khả năng tàu đã bị bọn hải quân giành quyền kiểm soát, rồi tương kế tựu kế lợi dụng để đánh lừa chốt canh. Đạn pháo tàn phá khắp làng, còn tên daejon thì thiêu rụi toàn bộ nhà cửa. Hải tặc vừa la vừa chạy loạn, một số thoát được đến tàu, số còn lại xấu số bị bao vây trong lửa thì đành phải nhảy xuống vực cầu may.
Jack ném cặp kiếm lên trước rồi phóng người theo, sau đó nó vội vàng lao tới pháo đài không dám chậm trễ dù chỉ một giây. Cửa đã được mở sẵn, Jack nhìn thấy hai tay chèo của tàu Koketsu đang kéo vàng bạc ra chỗ thang kéo, nhưng họ không phản ứng gì trước sự hiện diện của nó.
Một quả pháo bắn trúng pháo đài khiến Jack mất đà ngã xuống sàn, đèn lồng treo trên trần cũng rơi xuống lộp độp. Nhoài người bật dậy, nó chạy như bay đến căn phòng quen thuộc. Lính canh đã rời hết, nhưng cửa vẫn bị khóa, bên trong còn có tiếng người liên tục đập cửa.
“Yori! Miyuki! Saburo!” Jack vừa la vừa giật tung chốt cài. Nhìn những khuôn mặt thân quen hiện ra mà cứ tưởng như đã vài tháng rồi chưa gặp. Bốn đứa vui mừng ôm chầm lấy nhau.
“Gặp cậu tớ mừng quá,” Saburo mỉm cười với Jack.
Yori quá xúc động để có thể lên tiếng, còn Miyuki ghé sát tai thì thầm, “Tớ cứ tưởng đã mất cậu thật rồi.” Nhưng rất nhanh sau đó đã khôi phục thái độ nam nữ thụ thụ bất thân của phụ nữ Á Đông, cũng như chuyển sự chú ý sang tình hình trước mắt. “Mau rời khỏi đây thôi. Bị cầm tù như vậy là quá đủ rồi.”
“Cậu còn giữ bản đồ chứ?” Jack hỏi.
Nữ sát thủ gật đầu giơ ra cuộn giấy tròn.
“Tuyệt vời. Tớ cũng đã tìm được chỗ cất tàu, nhưng trước hết cần phải có chìa khóa,” nó giải thích. “Và nếu may mắn thì sẽ tìm được cả vũ khí của các cậu, cũng như bản hải đồ.”
Cả bọn quay người định đi thì Yori chợt nhớ ra: “Cơm nắm!”
Nhà sư nhí vừa quay lại phòng thì một cơn nổ lay động pháo đài khiến sàn nhà ngay dưới chân cậu đổ sập.
“KHÔNG!” Jack la thất thanh khi nhìn thấy cậu bạn của mình biến mất.
Nó vội vàng chạy vào thì thấy một lỗ hổng khổng lồ thông thẳng xuống đáy vực. Các mảnh gỗ và chiếu rách văng tung tóe khắp nơi. Kho thuốc súng ngay phía dưới vẫn đang bốc cháy dữ dội, có lẽ vừa trúng phải một mũi tên daejon.
“YORI!” Jack cố tìm kiếm nhà sư nhí.
“Tớ ở đây!” Một giọng nói run run vang lên.
Jack nhìn theo thì thấy cậu bạn của mình đang bám vào rìa xà nhà bên dưới, hai chân lơ lửng trong không trung.
Nó vội vàng khuỵu gối với tay ra. “Nắm lấy tay tớ!”
“Không được, xa quá.”
Căn phòng lại rung chuyển khiến Yori bắt đầu khóc vì sợ hãi.
“Mau nắm chặt gót chân tớ,” Jack hướng dẫn Miyuki và Saburo.
Hai người dùng cánh cửa làm điểm tựa rồi thả Jack xuống sâu hơn. Nó cố rướn người nắm tay Yori... và trượt.
Jack lại thử lần nữa. “Cố lên!”
Cột xà đứt gãy rơi xuống vực vừa kịp lúc Yori nắm được tay Jack, nhưng chỉ ở phần ngón. Miyuki và Saburo tung hết sức cố kéo cả hai đứa lên.
“Nhanh nữa lên!” Jack cảm nhận tay Yori đang tuột dần.
Lúc gần đến nơi thì chuyện xấu nhất cũng xảy ra... nhưng may thay Saburo đã kịp túm áo nhà sư nhí kéo cậu lên chỗ an toàn. Cả bọn nằm gục xuống sàn thở dốc vì kiệt sức.
“Tớ xin lỗi,” Yori thều thào. “Cơm nắm... rơi mất rồi.”
Jack phì cười trước lời xin lỗi hoàn toàn không cần thiết này, “Chỉ cần cậu không rơi là được.”
Pháo đài lại một lần nữa rung chuyển.
“Mau đi thôi!” Saburo bật phắt dậy. “Chỗ này chẳng khác gì một cái bẫy khổng lồ.”
“Nhưng tụi mình còn phải lấy chìa khóa,” Jack nhắc nhở.
Nó dẫn ba người chạy vào hành lang dẫn đến phòng Tatsumaki. Dọc theo đường đi vương vãi không biết bao nhiêu châu báu, chỉ những thứ tốt nhất mới được đội chèo Koketsu mang đi.
“Hành lí của tụi mình kìa!” Saburo reo lên khi cả bọn chạy qua một căn phòng chứa đầy những túi.
Chúng nhanh chóng thu gom hành lí, đồng thời thở phào nhẹ nhõm khi nhìn thấy đống vũ khí của mình cũng được dựng ở một góc. Miyuki giắt thanh ninjatō lên lưng, đeo túi dụng cụ vào hông. Saburo thì cầm cặp daisho, còn Yori không giấu được hạnh phúc khi được tái ngộ với cây quyền trượng quen thuộc.
Đúng lúc đó có tiếng Tatsumaki vang lên từ phòng bên cạnh. “Nhanh nhẹn lên!”, bà ra lệnh. “Đám hải quân đã đuổi đến tận chân rồi.”
Bò dọc theo hành lang, Jack nhìn vào thì thấy Tatsumaki đứng quay lưng về phía nó, đang điều động thuộc hạ bốc dỡ kho tàng. Saru ngồi trên một cái rương mở sẵn, miệng nhâm nhi món hoa quả yêu thích.
“Kia chính là chìa khóa,” Jack thì thầm khi thấy vật bằng kim loại treo trên vòng cổ con khỉ.
“Làm sao lấy bây giờ?” Saburo chán nản. “Hay cậu nhẹ giọng xin thử ả vài câu xem.”
“Tớ có ý này,” Miyuki lên tiếng.
Cô thò tay lấy ống thổi ám khí ra khỏi túi dụng cụ.