Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17
MIỆNG NÚI LỬA

❊ ❊ ❊

logo

Bầu trời trải rộng như một quốc gia không biên giới, núi lửa mọc lên san sát như thể đang tranh giành nhau phần thưởng. Nhờ thời tiết tốt mà hành trình của Jack và Benkei diễn ra khá thuận lợi. Mỗi ngày qua Jack lại càng cảm thấy khỏe mạnh và sung sức hơn, dường như việc được hít thở bầu không khí ở trên cao đã vô tình trợ giúp cho quá trình hồi phục của nó. Sang đến ngày thứ ba thì cổ họng nó không còn sưng to, mắt cũng chuyển từ màu đen sang tím. Jack rất chú trọng đến vấn đề vệ sinh nhằm ngăn vết thương khỏi nhiễm trùng. Dù tay vẫn còn rất đau, nhưng nó vẫn tự bắt mình phải co duỗi thường xuyên nhằm giữ độ linh hoạt, cũng như sức mạnh cần có để cầm kiếm.

Trên chặng đường dài băng qua hàng loạt núi đồi, Jack và Benkei không gặp bất kì ai, hay vật gì ngoại trừ duy nhất một con nai rừng, và đại bàng săn mồi. Đứng giữa không gian trong lành rộng lớn, Jack cảm giác như nó đã thoát khỏi những kẻ bám đuổi. Nhưng có lẽ đó chỉ là một mong muốn không thể trở thành hiện thực.

Ở độ cao này đêm tối tuy lạnh lẽo, nhưng bầu trời lại lấp lánh ánh sao cực kì lộng lẫy. Ngược lại, những buổi trưa mùa hè lại vô cùng nóng nực, chỉ có nước và những cơn gió mát thoảng qua mới có thể giải bớt nhiệt.

“Bỏ mì ra đây có khi chín luôn ấy chứ!” Benkei than thở trong lúc dùng khăn tay lau mặt.

Jack vô tình nhận thấy hình một con ngựa và dòng chữ bằng tiếng Phạn trên mảnh vải đỏ. “Anh lấy cắp cờ của chùa à!”

Benkei gật đầu. “Ở đó đâu có thiếu,” anh chàng biện hộ. “Chẳng ai để ý đâu.”

Jack lắc đầu ngao ngán. “Những lá cờ này được sắp xếp theo một thứ tự nhất định. Một người giỏi quan sát sẽ tìm thấy manh mối ngay.”

Benkei hối hận vứt bỏ tấm vải. “Xin lỗi nanban, tôi... không biết.”

“Đừng!” Jack la lên thì đã quá muộn.

Lá cờ bắt gió bay ra khỏi tầm với. Và mặc dầu Benkei đã cố gắng đuổi theo nhưng không tài nào bắt được con ngựa gió.

“Lại thêm một dấu vết nữa,” Jack thở dài.

Benkei cười bẽn lẽn. “Biết đâu chừng lại khiến chúng đi lạc hướng thì sao.”

“Mong là vậy,” Jack cố tỏ ra lạc quan. Hai đứa di chuyển trong im lặng, phó mặc số phận cho cơn gió.

“Có vẻ không sao rồi, nanban ạ!” Benkei vui vẻ tuyên bố.

Đây đã là ngày thứ năm kể từ khi rời khỏi Yufuin, và vẫn chưa có bất kì dấu hiệu nào của một cuộc truy bắt.

Jack cũng nghĩ như vậy. Nếu có samurai hay doshin đuổi theo thì chắc chắn phải xảy ra đụng độ rồi. Có vẻ đã đến lúc nó được quyền thả lỏng hơn đôi chút.

“Chúng ta đã là bạn đồng hành của nhau, anh có thể gọi tôi là Jack nếu muốn.”

Miệng Benkei nở nụ cười rất tươi. “Thì là bạn nên mới gọi là nanban đấy chứ. Tuy không phải man di, nhưng chắc chắn cậu đến từ phương nam - người nước ngoài toàn xuất hiện ở đó cả.”

“Không hẳn, sau khi tàu chìm, tôi bị dạt vào bờ biển phía đông, gần Toba.”

Benkei trợn tròn mắt kinh ngạc. “Ái chà, nhưng touban nghe không có hợp tai.” Anh chàng tếu táo. “Thế cái tay ra sao rồi, nanban?”

Ngầm chấp nhận biệt danh này là không thể thay đổi, Jack bèn đáp. “Khá ổn.”

Jack liền khoe chỗ vết thương được băng bó cẩn thận và không còn vết máu nữa.

“Dù sao đi nữa thì cũng quá kinh khủng. Chẳng hiểu sao một vị võ sư lại có thể làm vậy với môn đồ của mình.”

“Tại anh chưa gặp thầy Kyuzo đấy thôi. Ông ấy thuộc kiểu: phải đau thì mới thành tài!”

Benkei phì cười. “May mà tôi không phải đi học làm võ sĩ!”

“Không phải võ sư nào cũng như vậy,” Jack nghĩ đến vị thiền sư nhân hậu Yamada. “Tôi còn mang ơn một người trong số họ. Ngày trôi dạt vào bờ trong tình trạng đuối nước, không nơi nương tựa, chính thầy Masamoto Takeshi, hiệu trưởng trường Nhị Thiên Nhất Lưu đã cưu mang tôi, đối xử với tôi như con ruột. Ông ấy còn dạy cho tôi cách dùng kiếm, phong danh hiệu samurai. Nếu không nhờ lòng tốt của thầy Masamoto thì tôi đã chết từ lâu rồi.”

“Ở đời gặp được quý nhân như vậy không phải dễ,” Benkei gật gù. Nhưng sau đó liền nhăn mặt. “Thế bây giờ ông ấy đang ở đâu, trong lúc cậu đang cần được che chở nhất?”

Jack buồn bã thở dài. “Tướng Quân Kamakura đã hạ lệnh bắt thầy Masamoto phải chịu cảnh lưu đày suốt đời trên núi Iawo.”

Benkei cảm nhận rất rõ ràng đau đớn và mất mát trong giọng nói của Jack. “Thế từ đó hai người có gặp nhau lần nào chưa?”

Jack lắc đầu. Không muốn nhắc đến chuyện cũ, nó cố tình đổi chủ đề. “Anh chưa từng đến trường à?”

Benkei được dịp phát tiết. “Mẹ nhất quyết muốn tôi đi tu, để được người ta dạy cho biết đọc biết viết.”

“Thế anh có nghe không?”

“Đương nhiên là không rồi! Đời nào Benkei Vĩ Đại này chịu cạo trọc tóc!”

Sau khi rời khỏi rặng Kuju vào ngày thứ bảy, đập vào mắt hai người là một bức tường bằng đá trải dài hun hút từ bắc tới nam.

“Chào mừng đến với núi Aso!” Benkei tuyên bố khi thấy vẻ kinh ngạc trên khuôn mặt Jack. “Từ đây có thể đi vòng, nhưng sẽ mất khá nhiều ngày.”

“Thế thì phải băng xuyên núi rồi,” Jack kết luận.

Benkei đi trước dẫn đường. Tốc độ di chuyển rất chậm. Cái nắng chói chang khiến cả hai đều mệt mỏi.

Cuối cùng, sau một buổi sáng dài đằng đẵng, hai đứa cũng tới được đỉnh núi. Đập vào mắt Jack là một cảnh tượng cực kì vĩ đại. Vùng lòng chảo bên trên miệng núi lửa vừa dài lại vừa rộng, đến mức từ đây nhìn sang sườn bên kia chỉ thấy được một vệt mờ.

Trải qua hàng trăm năm, bề mặt bên dưới đã được thiên nhiên trải lên một tấm thảm xanh mướt. Vùng trung tâm vẫn còn vài khu vực với cột khói bốc lên, mang theo kí ức về một ngọn núi lửa vĩ đại trong quá khứ.

“Người ta nói... đỉnh Aso trông... rất giống Đức Phật đang ngủ,” Benkei vừa thở dốc vừa chỉ trỏ giảng giải cho Jack.

Dù chẳng thấy giống gì cả, nhưng đứng ở nơi này Jack cảm tưởng như nó đang đứng trên đỉnh của thế giới vậy.

Trước khi leo xuống, Jack quay lại nhìn rặng Kuju một lần cuối. Bất chợt, nó thấy ánh phản chiếu của một vật bằng kim loại. Gọi Benkei đứng lại chờ, Jack nheo mắt nhìn kĩ lại. Tuy không sở hữu thị giác diều hâu như Miyuki, nhưng nó cũng thấy rõ ràng ánh phản chiếu kia đang đến gần với tốc độ chóng mặt.

Jack quay lại báo tin xấu với Benkei. “Có người.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang