
Jack gồng mình cố giữ đầu trên cao, đỉnh của cái gai chỉ cách mắt phải của nó chừng vài phân, lồng ngực nó đau nhói vì xương sườn sắp bị ấn gãy bởi một cái gai khác. Cảm thấy cơ thể gần như đã bỏ cuộc, nó cắn chặt răng huy động toàn lực chống cự.
Độc Nhãn Long quá khỏe, Jack thật sự không thể cầm cự nổi.
Thế rồi áp lực bỗng biến mất, tay tên sát thủ cũng không còn túm tóc nó nữa. Từ phía sau vọng lại tiếng khỉ kêu, rồi tiếng người la hét giận dữ. Loạng choạng bò dậy, Jack nhận ra Saru đang ra sức cào vào mặt tên nhẫn giả. Độc Nhãn Long gầm lên, cố gắng gỡ con vật ra khỏi người. Hắn túm được đuôi Saru quăng mạnh. Cô khỉ nhỏ cuộn tròn trong không khí, đập vào mái tàu một lần rồi rơi xuống phía bên kia khuất dạng.
“Kẻ nào động đến Saru, kẻ đó sẽ phải chết!” Tatsumaki hét, khuôn mặt nữ vương hải tặc biểu thị sự giận dữ cực độ. Bà lao về phía tên nhẫn giả, hộ vệ hai bên còn có bốn tay hải tặc tinh nhuệ.
Độc Nhãn Long nhìn thấy nguy cơ và quyết định phóng mình trở lại boong chiếc seki-bune.
Hắn giơ thanh Hắc Vân về phía Jack. “Tao sẽ trở lại lấy mạng mày!”
Độc Nhãn Long tiếp tục nhảy xuống một tấm gỗ đang trôi, trước khi mọi người kịp truy đuổi. Jack nhìn tên ninja trôi dần rồi biến mất vào đám tàu bè đang hỗn chiến.
“Còn ta nhất định sẽ lấy mạng ngươi,” Tatsumaki tuyên thề, một dòng nước mắt lăn dài làm trôi đi vết lấm lem trên khuôn mặt bà.
Jack nghẹn ngào an ủi nữ vương hải tặc, “Saru là một cô khỉ dũng cảm. Nó đã cứu tôi một mạng.”
“Nếu vậy thì hãy nhớ lấy mà báo thù!” Tatsumaki đáp rồi buồn bã nhìn về hướng Saru bị quăng đi.
Thế rồi, bất thình lình một khuôn mặt nhỏ nhắn màu đỏ hiện ra từ rìa mái. Cẩn thận quan sát tình hình đã ổn, Saru nhảy xuống, lao vào vòng tay nữ vương hải tặc.
“Ôi Saru! Phong Quỷ nhỏ yêu dấu của ta!” Tatsumaki nức nở. “Ta biết ngươi sẽ không bao giờ bỏ ta mà.”
Nhẹ hẳn người khi thấy Saru vẫn còn sống, Jack nhìn một lượt các Phong Quỷ khác, hầu hết mọi người đều bê bết máu.
“Li Ling vẫn ổn chứ?” Jack vội hỏi.
Một tay hải tặc gần đó gật đầu, “Nó đang dọn xác bọn võ sĩ thối tha trong ca-bin.”
“Chúng ta đã thắng ư?”
“Không,” Tatsumaki đáp giọng nghiêm trọng. “Bọn chúng hãy còn rất đông.”
Biển Seto đầy rẫy những xác tàu bốc cháy hay đang chìm dần. Xác chết lổm ngổm khắp nơi như cá mắc cạn. Thuyền nào đủ sức chiến đấu đều đang lo đối phó trong các trận giáp lá cà. Mặc dù sở hữu hỏa lực mạnh mẽ, quân Phong Quỷ vẫn bị áp đảo bởi lực lượng đông đúc và tinh nhuệ hơn của Lãnh chúa Mori. Võ sĩ tràn sang tàu hải tặc, vừa giết vừa phá. Jack ước tính quá nửa đội tàu Phong Quỷ đã bị tiêu diệt gọn.
Giữa cơn hỗn loạn ấy, pháo đài Nihon Maru được bảo vệ bởi hàng rào seki-bune bao quanh đã lừng lững tiến tới, liên tục bắn pháo ra tứ phía. Cờ và kèn hiệu sắp xếp đội hình cũng được thổi ra từ đây. Mọi điểm yếu trong hệ thống phòng ngự của quân Phong Quỷ đều nhanh chóng bị phát hiện và khai thác triệt để. Thế trận ngày càng nghiêng về phía hải quân.
Dù vậy Tatsumaki vẫn giữ được vẻ bình tĩnh như ngày thường. “Rắn mất đầu thì dù trăm cũng không thể địch được mười,” cô tuyên bố. “Chúng ta nhất định phải đánh chìm Nihon Maru.”
Chiếc Koketsu rung chuyển dữ dội. Đám thuyền viên cố nắm chặt mái chèo, các pháo thủ dùng sức ghì những khẩu pháo đã sắp bật khỏi bục. Li Ling bị quăng quật khắp nơi, Jack cũng phải cố gắng lắm mới giữ được thăng bằng.
“TIẾP TỤC ĐI!” Tatsumaki ra lệnh giữa tiếng đạn từ những chiếc seki-bune hộ tống.
Jack tự hỏi liệu con tàu này còn tiếp tục được bao lâu. Chiến thuật đánh rồi chạy này không hề có hiệu quả trước pháo đài Nihon Maru, ngược lại còn khiến cho Koketsu thêm kiệt quệ sau mỗi lần húc.
Qua cái lỗ đạn bên hông tàu, Jack nhìn thấy chiếc Nhện Đen của thuyền trưởng Kurogumo, và chiếc Cá Mập Trắng của thuyền trưởng Wanizame đang quần thảo với tàu hải quân. Nhiệm vụ của họ là giữ cho đám seki-bune hộ tống bận rộn, trong lúc Koketsu và tàu Cá Voi Sát Thủ của thuyền trưởng Kujira tìm cách đánh đắm Nihon Maru.
Tatsumaki đã huy động toàn bộ lực lượng vào canh bạc này, để rồi cuối cùng đều bị vây vào giữa, trở thành mồi cho hải quân pháo kích từ bốn phía. Tính tới thời điểm này quân Phong Quỷ đã thiệt hại thêm ba tàu, nhiều chiếc khác cũng đang trong tình trạng chuẩn bị đắm. Quân hải tặc chịu tổn thất rất nặng nề... mà chẳng thu lại được gì mấy.
Pháo đài Nihon Maru sừng sững giữa biển Seto, lớp vỏ của nó vẫn y nguyên sau những màn dội bom từ quân hải tặc. Thậm chí khẩu Ngọa Hổ của thuyền trưởng Kujira cũng không xuyên thủng nổi.
“BẮN!” Giọng Tatsumaki đã có dấu hiệu bị ảnh hưởng.
Đám pháo Thiên Địa lại cất tiếng nổ rền vang. Nhưng khi khói tan đi thì toàn bộ thủy thủ đoàn đều thở dài ngao ngán. Loạt đạn thứ tư này cũng chỉ làm văng ra thêm được một vài tấm ván.
“Không được rồi!” Đội trưởng đội pháo thủ cắm luôn con dao chuyên dùng để vạch thành tích của mình xuống sàn. “Nhất định đáy tàu đã được gia cố bằng sắt thép.”
“Chúng ta không thể bỏ cuộc,” Tatsumaki kiên trì.
“Nhưng còn biết làm gì nữa đây? Cái nào thử được đều đã thử hết rồi.”
“TIẾP TỤC húc cho ta,” nữ vương hải tặc nổi nóng. “Nhất định phải có một điểm yếu nào đó, kiểu như lỗ hổng trong bộ giáp chẳng hạn.”
Các tay chèo mệt mỏi đưa chiếc Koketsu chạy dọc theo phần thân dài thườn thượt của pháo đài Nihon Maru. Trên đường đi, hàng loạt phát đạn, tên, và cả đại bác không ngừng oanh tạc niềm tự hào của quân Phong Quỷ. Jack cùng Li Ling nấp đằng sau đống dây, tránh những mảnh gỗ hay kim loại đang bay tứ tung trong không khí. Jack nhận định cơ hội sống sót đã gần như bằng không. Tàu Nihon Maru là không thể công phá, nỗ lực húc cuối cùng này phần nhiều sẽ hoàn toàn đánh gục chiếc Koketsu. Và cho dù bằng một điều thần kì nào đó mà họ rút được về đến Đảo Hải Tặc, thì cũng đã bị bao vây. Lãnh chúa Mori sẽ không chừa bất kì đường sống nào cho quân Phong Quỷ, ông ta đã thề sẽ tiêu diệt tất cả hải tặc trên vùng biển Seto.
Trước thất bại chắc chắn, Jack chợt nghĩ đến Yori, Miyuki và Saburo vẫn đang bị cầm tù trong pháo đài. Liệu họ có may mắn hơn chăng? Phần nhiều là không. Khả năng lớn sẽ bị giết trong lúc hoảng loạn, hoặc kết tội đồng phạm giúp tử tù chạy trốn. Jack tự nguyền rủa bản thân vì đã để cho những người bạn này đi theo mình. Lẽ ra nó phải kiên quyết bỏ họ lại cảng Tomo mới đúng.
Lúc chiếc Koketsu vòng qua đuôi Nihon Maru chuẩn bị cho lần tấn công thứ năm, và cũng là cuối cùng, Jack ngẩng lên nhìn, nó chợt nhận ra dường như pháo đài trên biển này có dấu hiệu nghiêng sang phải. Lúc đầu nó còn nghĩ là do gầm bị thủng, nhưng để ý kĩ thì rõ ràng nguyên nhân nằm ở sức nặng của đám lính. Có lẽ Lãnh chúa Mori đã cho tập trung quân số để tăng cường hỏa lực.
Jack nhoẻn miệng cười, nó đã tìm thấy điểm yếu mà mình cần.