
Jack vội tìm chỗ bám khi Koketsu va vào một chiếc atake-bune, hệt như bò mộng húc vào tường vậy. Chấn động khiến chiếc tàu hình rồng đứng sững lại. Jack còn chưa kịp hoàn hồn thì Tatsumaki đã ra lệnh “Lui lại, quay đầu.” Đám thủy thủ có lẽ cũng đã quen với chiến thuật đánh rồi chạy nên hành động rất nhanh chóng.
Nhìn nước biển tràn vào khoang chính của chiếc atake-bune, Jack chợt nhớ lại đêm kinh hoàng nó cùng đám bạn tìm cách thoát thân khỏi nhà ngục của thuyền trưởng Arashi. Thật không thể tin được là chúng vẫn còn sống.
Chiếc Koketsu rút lui trong loạt đạn của hải quân khiến phần mái rung lên đôi chút, nhưng nhìn chung chưa có tổn thất gì. Ngay sau khi về đến vị trí, đội pháo thủ liền đồng loạt khai hỏa. Chiếc atake-bune vốn đã bị tràn nước nhanh chóng chìm dần xuống.
“Xong!” Đội trưởng đội pháo thủ vừa nói vừa cầm dao khắc một đường lên phần gờ gỗ đỡ súng của mình. Phần gờ này chi chít những vết rạch như vậy khiến Jack không dám nghĩ đến việc đã có bao nhiêu sinh mạng mất đi dưới bàn tay của người đàn ông này. Nhưng sau khi trận chiến này kết thúc thì khả năng con số đó bị vượt qua là rất lớn.
Xung quanh chiếc Koketsu, hải quân lẫn hải tặc đều đang kịch liệt hỗn chiến. Màn đấu súng tầm xa đã chuyển thành cận chiến. Các con tàu nằm sát cạnh nhau, bắn pháo, bắn súng, rồi đu sang boong dùng gươm đao, búa rìu.
Trận chiến tranh giành quyền thống trị này khiến cho Đảo Hải Tặc chẳng khác gì chốn địa ngục. Mặt biển Seto nhuộm đỏ máu, cá mập vây quanh tận dụng thời cơ. Khói từ các đám cháy xuyên đến tầng trời.
Một mình tàu Koketsu liên tục ra vào bãi chiến trường nhờ khả năng tăng tốc nhanh, cũng như đáy tàu hình chữ u uyển chuyển. Lại một chiếc kobaya xấu xố bị cắt thành hai mảnh. Khi tàu Rắn Xanh của thuyền trưởng Hebi bị bao vây bởi hai chiếc atake-bune, Koketsu liền xuất hiện đánh chìm một chiếc, húc thủng chiếc còn lại.
Lúc thuyền trưởng Tatsumaki và thủy thủ đoàn đang tìm kiếm mục tiêu tiếp theo thì họ chợt thấy một chiếc seki-bune trôi tới gần, toàn bộ võ sĩ trên đó đều đã chết.
“Xem chừng kèo này bị người khác giành trước rồi,” Li Ling nhận định.
“Vẫn đánh chìm chứ ạ?” Tổ trưởng tổ pháo binh hỏi Tatsumaki, con dao trên tay đã sẵn sàng để kẻ vạch.
Nữ vương hải tặc mỉm cười lắc đầu, “Cỡ anh không cần phải tập bắn thêm đâu.”
Nhưng khi đến gần. Jack liền nhận ra điều bất thường. Bánh lái đã được ai đó buộc rất chặt, nên con tàu mới có thể di chuyển thẳng được như thế. Nó chưa lên tiếng cảnh báo thì dàn mái chèo của chiếc seki-bune đã bất ngờ hoạt động trở lại, lao tới cưa đổ cột buồm chính tạo thành cầu dẫn sang tàu Koketsu.
“MẮC MƯU RỒI!” Tatsumaki vội vàng ra lệnh lùi lại.
Nhưng như vậy là quá muộn. Đám thủy thủ tưởng chừng đã chết giờ đồng loạt bật dậy tuốt vũ khí ùa sang. Một vật hình tròn được ném vào thân tàu Koketsu thông qua lỗ châu mai. Quả bom tay lăn long lóc trên sàn với phần ngòi đã được kích lửa. Hoàn toàn theo bản năng, Jack đẩy Li Ling ra phía sau chỗ chứa đạn, rồi nhào sang ôm Tatsumaki nằm xuống sàn. Ngay sau đó quả bom phát nổ khiến hàng loạt tay chèo và pháo thủ bị trọng thương.
Nhờ có sự che chắn của quả pháo Thiên mà Jack và Tatsumaki không hề bị ảnh hưởng.
“Lần này xem như là hòa nhau,” Tatsumaki thừa nhận rồi phủi áo đứng dậy.
Jack gật đầu, rõ ràng nó rất hài lòng vì đã trả được món nợ cứu mạng. Nhưng tình hình là rất xấu, khi hàng loạt quả bom khác lại được ném vào. Căn cứ vào ngoại hình, Jack biết ngay đây chính là endan - bom khói chuyên dụng của ninja. Nó đã từng được Kajiya dạy cách làm một quả tương tự, bom loại này còn có thể mang theo các mảnh sắt nhọn hoặc sành vỡ.
“Ở YÊN ĐÓ!” Jack cảnh báo Li Ling, rồi cùng lui ra sau khẩu đại bác với Tatsumaki.
Vài giây sau, quả endan phát nổ khiến khói tuôn ra khắp nơi. Và cả những mảnh sành sắt nhọn cắm sâu vào thành tàu cũng như bất kì tay hải tặc nào chưa kịp tìm chỗ ẩn náu. Cùng lúc này, từ phía trên cũng truyền xuống tiếng hô xung trận. Tàu Koketsu đã chính thức bị xâm nhập.
“TẤT CẢ CHIẾN ĐẤU!” Tasumaki cố lấy lại sĩ khí. Đám hải tặc lập tức rút vũ khí xông lên.
“Ở yên đây!” Tatsumaki ra lệnh cho Jack rồi tuốt gươm biến mất trong làn khói.
Jack lắng nghe tiếng gươm đao va vào nhau, kéo theo tiếng đàn ông lẫn phụ nữ la lên đau đớn. Dù không trực tiếp tham gia vào trận chiến, nhưng sự sống còn của Jack hoàn toàn phụ thuộc vào thắng lợi của Tatsumaki. Dẫu vậy nó vẫn cần có vũ khí để tự vệ trong trường hợp xấu nhất.
Rời khỏi chỗ ẩn nấp, Jack tiến về phía phòng Tatsumaki. Nó cúi xuống thật thấp, nơi làn khói đỡ đậm đặc hơn, nhưng vẫn đủ khiến cho người ta thấy ngộp thở. Bất thình lình hai người đàn ông đang bóp cổ nhau xuất hiện, Jack vội tránh sang bên mặc kệ họ tiếp tục chiến đấu.
Rút kinh nghiệm, nó giơ tay ra phía trước sẵn sàng đẩy lùi bất kì kẻ tấn công nào, cho đến khi sờ thấy một cái cửa gỗ. Đúng lúc này thì Jack cảm nhận được có người đang lại gần, tay còn mang theo cả vũ khí. Nó nhanh chóng mở cửa phóng vào trong rồi khép lại vừa lúc người nọ bước tới.
Và bị túm lấy từ đằng sau, tay ra sức cào mặt.
“Là tao đây, Saru,” Jack lên tiếng trấn an.
Con vật bèn ngưng kêu gào trở về chuồng, tay nắm chặt chiếc chìa khóa trước cổ, mắt dán lên tấm cửa như thể chờ đợi những kẻ đột nhập khác.
Quả là một tay lính canh lợi hại! - Jack thầm nghĩ trong lúc bước về kệ dựng vũ khí.
Nó đang cầm thanh kiếm gần nhất lên giắt vào đai lưng thì chợt nghe có tiếng một cô gái kêu la. Không để ý tới an nguy bản thân, Jack vội vàng tung cửa chạy ra ngoài.
“Li Ling?” nó la lớn giữa âm thanh chiến trận và rên rỉ chết chóc.
“Jack, CỨU TỚ VỚI!”
Chạy theo hướng giọng nói, nó tìm được Li Ling bị kẹt giữa hai khẩu pháo, trên tay có vết cắt dài, do bị thương nên không thể cầm vũ khí. Một tay võ sĩ to gấp đôi cô đang sẵn sàng tung đòn kết liễu. Hắn vung kiếm chém tới, Li Ling nhanh trí thụp người xuống nên tránh được. Tên võ sĩ tiếp tục ra đòn, lần này Jack đã lao vào can thiệp. Nó dùng kiếm gạt vũ khí của đối phương rồi đá hắn văng vào khẩu pháo Địa. Tay võ sĩ chỉ kịp kêu lên một tiếng trước khi hoàn toàn ngất xỉu.
“Lối này!” Jack nắm tay Li Ling kéo cô đi về phía phòng Tatsumaki.
Nhưng chưa được hai bước thì đã bị chặn lại bởi một khuôn mặt quen thuộc.
Độc Nhãn Long.