Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 25
NGHỊCH CHUYỂN

❊ ❊ ❊

logo

“Thư đạo, kiếm đạo, tuy hai mà như một,” ông Shiryu vừa nhặt thanh đoản kiếm wakizashi của Jack lên vừa nói. “Cha xứ của Yuri bảo người phương Tây có câu ngòi bút sắc bén hơn lưỡi dao. Nhưng ở Nhật Bản thì chúng ta dùng câu bunbu ichi - văn vũ nhất thể.”

Rồi ông dùng một tay cầm cả bút và kiếm lên.

“Nếu xem bút như kiếm, còn giấy là đối phương thì mối liên hệ sẽ trở nên vô cùng rõ ràng. Trong thư pháp, mỗi nét bút đều được thực hiện dứt khoát như nhát chém của võ sĩ, ấy là người viết phải đạt được độ bình thản cao nhất. Nếu chiến đấu mà không có tinh thần thì tức là đã tự mình nhận thua.”

Ông bước tới trả thanh wakizashi cho Jack.

“Hãy thử cầm kiếm như cách cậu cầm bút,” ông Shiryu gợi ý.

Jack sững sờ nhìn ông lão nghệ nhân thư pháp, hoàn toàn không thể hiểu được ý tưởng điên rồ này. Phương pháp cầm bút và cầm kiếm vốn hoàn toàn trái ngược. Một vận dụng ngón giữa, ngón áp út và ngón út. Còn một vận dụng ngón cái, ngón trỏ và ngón giữa. Việc nghịch chuyển này tuy nghe thì đơn giản, nhưng lại mang tính cơ bản, thay đổi hoàn toàn kết cấu ban đầu.

Nghĩ vậy nhưng nó vẫn quyết định làm thử một phen. Nếu Kazuki có thể vượt qua vết thương cũ để trở lại mạnh mẽ hơn xưa, thì tại sao nó lại không thể.

Jack đứng dậy trở ra giữa sân. Tay phải cầm katana, tay trái cầm wakizashi theo phương pháp ông Shiryu nói. Ngay ở đường kiếm đầu tiên, Jack đã cảm thấy không thoải mái.

“Trong thư đạo, ngón út không có bất kì chức năng gì,” ông Shiryu hướng dẫn. “Đừng quá bận tâm vì nó.”

Điều chỉnh lại vị trí cầm chuôi, Jack tiếp tục tập luyện. Các động tác tiếp theo uyển chuyển đến không ngờ khiến Jack rất hưng phấn... thế rồi trong một chiêu chém quá đầu, thanh đoản kiếm trượt ra khỏi tay Jack, sượt qua vai ông Shiryu mà cắm phập vào cột mái vòm.

Jack ôm đầu, phần vì thất vọng phần vì xấu hổ. “Cháu xin lỗi, nhưng có lẽ không được rồi...”

“Muốn học đi, một đứa trẻ phải luôn đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã,” ông Shiryu động viên rồi rút thanh wakizashi đưa cho Jack.

Bị thuyết phục, Jack quyết định thử lại chậm hơn. Nhưng càng lúc nó lại càng cảm nhận rõ ràng rằng phương pháp này không tạo được cảm giác thoải mái ở tay cầm đoản kiếm.

“Cứ để kiếm trôi trong tay,” ông Shiryu tiếp tục thể hiện khả năng quan sát sắc sảo của mình. “Cũng như khi viết chữ, thả lỏng chính là chìa khóa của sự chuẩn xác.”

Phải đến lúc này Jack mới nhận ra rằng nó vẫn đang cố gắng gồng tay trái để bù lại cho mất mát của ngón út. Ngay khi điều chỉnh thả lỏng, động tác liền mượt hơn rất nhiều. Đoản kiếm trong tay Jack kết hợp hoàn hảo với trường kiếm. Đến lượt tập thứ năm thì hầu như Jack không còn phạm phải bất kì sai lầm nào nữa.

Ông Shiryu hài lòng gật gù. Jack cũng cúi đầu tỏ ý cảm ơn.

“Cậu có thể thử đảo đầu thanh wakizashi nữa,” ông đề nghị. “Nhất định kẻ địch sẽ cảm thấy bất ngờ.”

Jack nhoẻn miệng cười với vị sư phụ mới của mình. Ý tưởng này rất táo bạo, nhưng có khi lại hiệu quả.

Hai tuần tiếp theo trôi qua trong yên bình. Jack cũng tranh thủ luyện tập không ngừng nghỉ. Nó đã nhuần nhuyễn phương pháp cầm kiếm mới, trong khi ý tưởng đảo đầu kiếm cũng chứng tỏ được sự lợi hại mang tính cách mạng. Dù không mạnh mẽ bằng, phạm vi sát thương cũng hạn chế, nhưng hành động nghịch chuyển này giúp Jack có thể thực hiện các đòn tấn công bất ngờ. Hay thậm chí là chém từ trước ra sau, kết hợp với trường kiếm tạo thành đòn chữ thập liên hoàn chưa từng xuất hiện trong tuyệt kĩ Nhị Thiên.

Tuy nhiên, kĩ thuật này chỉ có thể áp dụng trong trường hợp cận chiến, và nó vẫn luyện tập đều cả hai cách cầm thuận nghịch.

Hổ khôn không để lộ nanh vuốt, tổ sư Soke từng dùng hình tượng này để ví von về chiến thuật tấn công bất ngờ của ninja. Jack biết nó cần phải giữ con át chủ bài của mình cho thời điểm quyết định.

Hằng ngày sau mỗi buổi luyện kiếm, Jack lại ra chỗ mái vòm cùng ông Shiryu tập viết thư pháp. Theo lời ông thì, “Một võ sĩ chân chính phải luôn hướng tới văn võ song toàn. Thư đạo giúp phát triển sức mạnh tinh thần, cũng như sự bình tĩnh cần có để đối phó với đòn tấn công của kẻ địch. Loại bỏ sự chần chừ trong nét bút cũng chính là loại bỏ sự chần chừ trong nhát chém.”

Quá trình “luyện tâm” theo cách ông thường gọi, kéo dài tới tận đêm... hoặc chỉ dừng khi Benkei than phiền vì bị bỏ rơi. Buổi học luôn bắt đầu bằng việc luyện chữ mới. Jack khuỵu gối bên cạnh sư phụ, bắt chước từng nét viết một, cố gắng truyền nhịp và khí vào nét chữ. Nó viết đi viết lại nhiều lần, trong lúc tập trung, tâm hòa làm một với bút, mực, và giấy. Đã quen với các bài học thiền cùng thầy Yamada nên yếu tố này không phải thứ gì quá xa lạ với nó. Cái chính là Jack thấy bị hấp dẫn bởi nguyên lí “Tĩnh mà Động” của thư pháp.

Sau tuần đầu tiên, ông Shiryu hài lòng với sự tiến bộ của Jack đến mức bắt đầu hỏi nó muốn học chữ gì. Không chút lưỡng lự, Jack liền đề cập đến năm nguyên tố Ngũ Đại:

dia
thuy
hoa
phong
khong

Ông Shiryu gật gù.

“Một bộ chữ rất uy lực,” ông nhận xét rồi chỉ tờ giấy treo ở cột phía đông của mái vòm. Nội dung trên đó vốn là một câu thơ.

Cúi mặt nhìn đất, làm sao thấy trời.

“Nghệ nhân shodo thường dùng nguyên tố Không như một phương tiện để kết nối với vũ trụ,” ông giải thích.

Jack thật sự bất ngờ khi nguyên lí nhẫn thuật này lại xuất hiện trong thư đạo.

“Nguyên tố Không truyền cảm hứng sáng tạo,” ông Shiryu tiếp tục, “nuôi dưỡng cái tôi cá nhân.”

Bằng một động tác đạt tới trình độ thượng thừa, ông viết chữ Không lên giấy. Chữ Không này sống động đến mức như thể đang muốn thoát ra ngoài.

Ông đề nghị Jack làm theo. Nó chấm mực bắt đầu viết. Thành phẩm không tồi, nhưng có một nét hơi hụt. Thấy vậy, Jack định sửa lại thì bị ông Shiryu ngăn.

“Kiếm sai người mất, bút sa gà chết, tuyệt đối không thể thay đổi.”

Ông chuyển cho Jack một tờ giấy khác.

“Hãy làm lại từ đầu. Nên nhớ, một nghệ nhân thư đạo luôn tâm niệm mình sẽ thành công từ trước khi cầm bút, cũng như võ sĩ tin vào chiến thắng từ trước khi rút kiếm vậy.”

Jack gật đầu và bắt đầu hình dung. Phải đến khi hình ảnh chữ Không hiện lên một cách rõ ràng nhất nó mới hạ bút viết. Và lần này đã thành công.

Chỉ trong vài ngày, dưới bàn tay rèn giũa của ông Shiryu, Jack đã nhuần nhuyễn tất cả năm chữ trong bộ Ngũ Đại. Kết thúc chữ Phong bằng một nét vẩy mực, Jack cầm thành quả đưa cho ông Shiryu đánh giá.

Ông cụ nhíu mày tâm đắc rồi quay sang nhìn Jack.

“Đừng bao giờ cho kẻ thù nhìn con viết chữ. Bởi vì qua đó họ sẽ nhìn thấu được kiếm ý, và dùng nó để đánh bại con. Nét vẩy mực cuối cùng ban nãy tiết lộ rất nhiều điều về cách con thực hiện một cú chém đấy.”

Jack không khỏi kinh ngạc. Nó chưa từng nhận ra nghệ thuật thư pháp lại ảo diệu đến vậy. Lượng kiến thức chứa đựng trong đó bao la rộng lớn như cả bầu trời.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang