Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 27
NGƯỜI HÙNG

❊ ❊ ❊

logo

“Chán chết đi được,” tên cướp râu xồm tuyên bố. “Chắc phải cắt chân con nhỏ này vì tội nhảy chậm quá, tụi mày thấy sao?”

Khoái trá vì được ủng hộ, hắn rút thanh gươm hoen rỉ của mình ra khỏi vỏ, bước về phía cô gái.

Trước khi kịp bỏ chạy, cô đã bị tên cướp tóc cột đuôi gà túm chặt tóc.

“Mau thả người!” Jack bước ra hô lớn.

Cả ba tên cướp cùng quay lại xem ai là kẻ vừa thách thức. Jack che kín mặt, nhưng cố tình để lộ cặp song kiếm cho đám cướp nhìn thấy.

Tên cướp râu xồm cười sặc sụa.

“Gì nữa đây? Anh hùng cứu mĩ nhân hả?” Hắn móc mỉa.

“Tôi không muốn đổ máu.” Jack vừa câu giờ vừa đánh giá thực lực đối phương. “Thả người và các ông sẽ được đi.”

Tên râu xồm cân nhắc trong vài giây.

“Ý kiến hay...” Hắn vứt cô gái xuống đất. “Nhưng bọn tao không thích.”

Hắn ra hiệu cho đồng bọn lấy vũ khí. Tên còm nhặt chiếc bổng đặt cạnh gốc cây, còn tên béo sử dụng hai chiếc lưỡi hái cán ngắn kama. Râu xồm cũng cất kiếm rồi thay bằng chigiriki. Hắn liên tục xoay dây xích tạo thành âm thanh đầy uy hiếp trong không khí.

Jack vẫn đứng yên chứ không rút kiếm. Benkei trốn trong bụi cây trợn tròn mắt trước thái độ liều mạng của nó.

Tên cướp mài hai chiếc lưỡi hái vào với nhau như kiểu chuẩn bị cắt sushi.

“Món khoái khẩu của tao là đám samurai trẻ đó,” hắn cảnh cáo.

“À, còn tôi thì bữa sáng nào cũng phải có thịt sơn tặc già.” Jack phản pháo.

Bọn cướp liếc nhìn nhau rồi cùng lao tới tấn công.

Jack muốn hạn chế dùng kiếm, trừ phi bắt buộc. Kế hoạch của nó là vô hiệu hóa đám cướp, cứu cô gái rồi nhanh chóng rời khỏi đây, thay vì để lại dấu vết của một cuộc đụng độ đẫm máu khiến lính tuần tra nghi ngờ.

Trước khi đám cướp lại gần, Jack ném mạnh hòn đá giấu sẵn trong tay phải bằng độ chuẩn xác của một người đã từng tập ném phi tiêu. Hòn đá đập trúng giữa trán tên cướp gầy gò khiến tên này bất tỉnh ngã đập mặt xuống đất. Rất nhanh, Jack tiếp tục đá tung đất cát vào mắt tên béo, tạm thời vô hiệu hóa hắn. Cuối cùng, nó cúi người tránh đòn của tên râu xồm rồi phóng về phía tên béo đang không nhìn thấy gì, gạt chân khiến hắn mất thăng bằng trước khi tung một cú đá cực mạnh vào ngực. Sau tiếng rắc của xương gãy, tên béo buông vũ khí đau đớn ôm ngực.

Jack lùi lại vừa kịp lúc đầu dây xích của tên râu xồm bay sượt qua vai nó.

“Tao sẽ đánh cho mày một trận nhừ tử, ôn con!” Hắn lớn tiếng nguyền rủa.

Chẳng nói chẳng rằng, Jack nhảy sang bên rồi bằng tốc độ chóng mặt, tung một cú đá móc vào đùi râu xồm. Tên cướp trúng đòn khá mạnh nhưng vẫn đứng vững. Nhận định đây chính là đối thủ đáng gờm nhất, Jack liền đá thêm một cú cũng vào chỗ đó nữa. Lần này thì tên cướp gầm lên đau đớn, điên loạn quật dây xích. Gỗ vụn văng ra tứ phía vì bị cắt.

Đối đầu với con thú bị thương, Jack bị buộc rơi vào thế phòng ngự. Thế rồi chuyện gì phải tới cũng đã tới, khi chiginki của Râu xồm bị mắc vào cành cây trên cao. Chớp thời cơ, Jack đấm mạnh vào dạ dày tên cướp khiến hắn lảo đảo lùi ra sau, tay buông cả vũ khí. Nó tiếp tục bằng những chiêu đấm đá liên hoàn, nhưng râu xồm vẫn không chịu ngã xuống.

Hắn đạp thẳng vào ngực Jack khiến nó văng ra chỗ bụi gai. Trong lúc Jack vùng vẫy, Râu xồm đã kịp chạy đi lấy vũ khí. Hắn say máu bước tới vung dây xích, sẵn sàng thực hiện câu rủa ban nãy. Jack vẫn chưa thể thoát ra được.

Nhưng thay vì đập vỡ sọ Jack thì tên cướp lại kêu lên đau đớn rồi ngã sấp ra đất.

Benkei đứng phía sau hắn với cành cây gãy trong tay.

“Làm gì mà lâu vậy?” Jack thở dốc hỏi.

“Chờ thời cơ thích hợp,” Benkei vui vẻ đặt một chân lên lưng tên cướp đã bất tỉnh.

Đến lúc này thì cô gái quyết định chạy ra trước mặt hai đứa.

“Arigatō gozaimasu” [12] cô cúi sát đầu cảm ơn.

Không muốn nhận lễ quá nặng, Benkei bèn lên tiếng hỏi. “Em tên gì?”

“Junjun,” cô ngước cặp mắt đỏ hoe vì khóc lên nhìn anh chàng.

“Junjun, em không việc gì phải khóc... hay cúi đầu,” Benkei trấn an, rồi bằng một động tác vặn cổ tay, anh chàng lấy ra bông hoa trao cho cô. “Nguy hiểm đã qua rồi.”

Màn ảo thuật bất ngờ này khiến Junjun chuyển từ khóc sang cười gượng. Cô nhìn Benkei bằng ánh mắt pha lẫn giữa nể phục, biết ơn, và nhẹ nhõm.

“Anh là Benkei Vĩ Đại,” Benkei tuyên bố, rõ ràng anh chàng rất thích thú khi được sắm vai người hùng.

“Ừm, đúng là rất vĩ đại,” Junjun nhìn không chớp mắt.

Không hề cảm thấy khó chịu với việc Benkei hưởng trọn công lao cũng như sự chú ý, Jack dành thời gian sửa lại mũ tránh để lộ mặt không cần thiết.

“Mà em làm gì lại vào rừng một mình vậy?” Benkei thắc mắc.

Junjun đặt hoa lên ngực đáp, “Em đang trên đường trở về sau khi đến Ozu quảng bá cho buổi trình diễn kabuki.”

“Kabuki?”

Junjun hào hứng gật đầu.

“Ca vũ kĩ, kịch kết hợp với múa, gần đây đang rất ăn khách ở Kyoto. Chủ đoàn kịch của em, Okuni, chính là người sáng lập ra loại hình nghệ thuật mới này.” Cô vừa nói vừa chỉ về phía cuối đường. “Đêm nay bọn em sẽ tổ chức biểu diễn tại làng. Nếu được thì xin các anh bớt chút thời gian ở lại xem.”

“Kịch kết hợp với múa!” Benkei thốt lên, mắt anh chàng sáng hẳn vì hào hứng.

“Tất nhiên là bọn anh....”

“Cảm ơn,” Jack cắt ngang, “Nhưng chúng tôi phải đi gấp.

Benkei quay lại nhìn Jack, khuôn mặt lộ rõ sự phản kháng.

Junjun cố kìm nén thất vọng. “Vâng, nhưng nếu đổi ý thì các anh hãy đến khu chợ trung tâm nhé. Giờ em phải quay lại ngay, kẻo Okuni nổi giận. Một lần nữa xin cảm ơn hai anh.”

Cô cúi đầu chào rồi đi khuất.

“Đi cẩn thận!” Benkei nói vọng theo, sau đó trừng mắt với Jack. “Tại sao không nhận lời xem kabuki? Trước sau gì chẳng phải nghỉ ở đó. Sống mà toàn đánh với đấm thì chán chết. Junjun lại đáng yêu...”

Jack ái ngại lắc đầu. “Mạo hiểm không cần thiết. Quá dễ bị phát hiện.”

“Thế đánh nhau với bọn cướp mà không mạo hiểm à?” Benkei phản pháo.

Jack không đáp. Nó vừa nhận ra tên cướp gầy gò cột tóc đuôi ngựa đã biến mất tự bao giờ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang