
Leo lên dốc núi Unzen-dake, Jack và nhóm bạn tiếp tục di chuyển theo hướng tây. Rừng thông Nhật mọc hai bên thưa thớt dần để lộ ra lớp đất đá. Càng lên cao, không khí càng nồng nặc mùi như trứng ung. Từ đây có thể nhìn rõ đỉnh núi lửa, và Jack thật sự mừng là lần này nó sẽ chỉ phải đi vòng, chứ không phải băng xuyên qua. Jack vẫn cứ có một cảm giác gì đó rất bất an đối với ngọn núi khổng lồ này.
Cách xa bến cảng, độ ẩm giảm dần, nhiệt độ cũng mát hơn hẳn, thế nên nhóm di chuyển khá nhanh. Với việc rất có thể Kazuki đã chiêu mộ ronin khắp nơi truy lùng Jack, tập trung cao độ là điều kiện bắt buộc phải có. Benkei đi trước dẫn đường, Akiko cưỡi ngựa làm trinh sát, Yori đi cạnh Jack, còn Miyuki và Saburo bọc hậu. Nhưng ngoại trừ lần ở phòng trà thì cả bọn vẫn chưa đụng độ thêm kẻ địch.
“Cậu sẽ làm gì sau khi về Anh Quốc?” Yori hỏi, nhà sư nhí phải đi hai bước mới bằng một bước của Jack.
“Tìm em gái,” Jack đáp.
“Đương nhiên rồi, nhưng sau đó thì sao?”
Một nụ cười thoáng hiện trên môi Jack khi nó nhớ đến quê nhà tưởng như đã chìm vào quên lãng.
“Tớ sẽ ăn bánh đúc thịt này... uống sữa bò này... nghe tiếng chuông giáo đường Thánh Paul này... đi bộ trên cầu London này... tham quan chợ dành cho dân lao động này...”
Nhưng sau đó nét mặt nó lại lộ nét ưu tư. “Đến thăm mộ của mẹ... rồi có lẽ sẽ chôn kỉ vật của cha bên cạnh nữa.” Nó thở dài thườn thượt. “Cuối cùng là trở về nhà ở khu Limehouse, nếu chưa bị người ta cướp mất.”
“Không sao đâu mà,” Yori cắn môi như thể sắp khóc. “Nhưng chắc là tớ sẽ nhớ cậu lắm,” nhà sư nhí thừa nhận.
Jack quay lại nhìn cậu bạn nhỏ, hoàn toàn bất ngờ trước màn thể hiện cảm xúc này.
“Lúc ở trường cậu đã luôn ở bên cạnh tớ,” Yori tiếp tục. “Tin tưởng vào tớ, vào thời điểm mọi người đều quay lưng.”
“Thầy Yamada có quay lưng với cậu đâu?” Jack nhắc nhở.
“Ừm, nhưng thầy ấy là thầy. Còn cậu là bạn. Và phải đến khi mất cậu... sau trận bão ấy, tớ mới nhận ra cậu quan trọng đến nhường nào. Dẫu biết nói ra là ích kỉ... nhưng tớ thực sự không muốn phải mất cậu.”
“Cậu có thể đi cùng với tớ mà,” Jack nói nửa đùa nửa thật.
“Thật chứ?” Yori hào hứng hơn hẳn.
“Nhưng sẽ phải lênh đênh trên biển suốt hai năm trong ca bin chật hẹp với chỉ một cái võng để ngủ!”
“Hai năm?” Yori không hề thấy nản chí. “Để thiền định thì tuyệt vời!”
Jack bật cười. Dường như trong bất kì tình huống nào Yori cũng đều có thể tìm ra được mặt tốt.
Họ đi vào con đường cắt ngang cao nguyên, nơi có khá nhiều ruộng bậc thang. Một ngôi làng nhỏ lưa thưa mái nhà, nằm ngay bên cạnh.
Lúc đến gần, nhóm Jack bỗng nghe thấy tiếng nức nở.
Họ vào trong thì phát hiện một đống hoang tàn đổ nát. Dường như nơi này đã xảy ra một vụ đụng độ, vẫn còn vết lửa cháy, cũng như vũng máu khô trên đất.
Một ông cụ ăn mặc rách rưới đang ngồi khóc cạnh phần còn lại của ngôi nhà. Lúc nhóm Jack lại gần, ông ngẩng đầu sợ hãi, thân hình ông chỉ còn da bọc xương run cả lên. Mắt ông đỏ hoe, trũng sâu vì đau buồn.
Yori khuỵu gối bên cạnh hỏi, “Chuyện gì đã xảy ra vậy?”
Nhận thấy trang phục nhà sư, ông cụ bình tĩnh hơn đôi chút, nuốt nước bọt rồi căm hờn nói ra một cái tên, “Lãnh chúa Matsukura!”
“Lãnh chúa?” Akiko xuống ngựa hỏi. “Nhưng nhiệm vụ của ông ta là bảo an dân chúng cơ mà.”
Ông cụ lắc đầu. “Lãnh chúa trước đây, Arima, đúng là người như vậy. Nhưng ông ấy đã bị lưu đày biệt xứ vì dám theo đạo Ki-tô. Còn Matsukura đúng là một con quái vật... chỉ chăm chăm hành hạ dân xứ đạo chúng tôi...” Nói đến đây thì ông lão im bặt, nhận ra mình đã để lộ quá nhiều thông tin. “Các cậu là ai?”
Tin những gì ông lão nói, Jack đánh liều cởi mũ. Mắt ông trợn tròn hết cỡ khi nhìn thấy khuôn mặt nó.
“Một người ngoại quốc! Con chiên... của Chúa?” Ông ấp úng.
Jack gật đầu. “Cháu tên Jack. Xin cụ đừng sợ.”
“Tôi là... Takumi,” ông lão ngập ngừng nói rồi cúi đầu thi lễ.
“Mọi người đã thấy tòa lâu đài mới ở Shimabara rồi chứ?” Ông lau mũi bắt đầu kể. “Lãnh chúa Matsukura đã phá hủy toàn bộ dãy phố Ki-tô giáo để xây nó. Hắn bắt dân làm phu như nô lệ, và mặc dù thuế đã tăng lên gấp đôi... vẫn cứ liên tục đòi thêm nữa!”
“Thế chuyện ở đây là do võ sĩ đến thu gạo gây nên?” Saburo hỏi.
“Không, chúng tôi làm gì còn,” cụ Takumi sụt sùi. “Bóc lột chưa đã, lãnh chúa Matsukura phái người xuống làng bắt phải làm fumi-e.”
“Fumi-e?” Jack lặp lại.
Cụ Takumi gật đầu. “Họ bắt chúng tôi... giẫm lên... hình Chúa Jesus,” ông giải thích, khuôn mặt khổ sở nhăn nhúm khi phải nhớ lại sự việc kinh hoàng.
“Tại sao lại thế?” Saburo thắc mắc.
“Để chứng minh không phải là người theo đạo Ki-tô. Bất kì ai - đàn ông, đàn bà, hay trẻ em - dám từ chối đều sẽ bị đem đi xử tử ở núi Unzen-dake.”
“Thế tại sao ông lại thoát được?”
Biển cảm trên mặt ông lão chuyển thành tột cùng tội lỗi. “Tôi... Tôi đã fumi-e.”
Ông liền khuỵu gối chắp tay cầu nguyện.
“Lạy Chúa, xin Người hãy tha thứ cho tội lỗi của con. Con chỉ muốn cứu lấy gia đình mình...” Rồi ông quay sang Jack, nói như thể van xin. “Nhưng con gái tôi nhất quyết không chịu... cả nó, và cháu ngoại tôi đều đã...” Đến đây thì ông nức lên từng hồi.
“Tôi tin vị thần linh ấy sẽ tha thứ cho ông,” Yori cố an ủi. Cụ Takumi lại ngước lên nhìn Jack, ánh mắt đau buồn đến tột độ.
“Hãy mau đi đi!” Ông kêu lên. “Rời khỏi chốn địa ngục này, khi cậu còn có thể.”
“Ý kiến hay đó,” Benkei đã định quay lại đường.
“Tớ không thể,” Jack nói. “Nhất là khi nhìn thấy người đồng đạo chịu uất ức như thế này.”
“Cậu định cứu họ? Nguy hiểm lắm!” Miyuki phản đối. “Võ sĩ của lãnh chúa Matsukura hẳn đã phát hiện ra dấu vết của chúng ta. Mà hắn chính là kẻ căm thù người ngoại quốc như cậu nhất trên đời. Shogun và Kazuki ngày đêm rình rập cũng là đủ vất vả rồi!”
Jack chỉ đỉnh ngọn núi lửa đã gây cho nó cảm giác bất an kể từ lần đầu tiên nhìn thấy. “Nhưng ở đó đang có hàng chục phụ nữ và trẻ em bị hành hạ, giết chóc, tất cả chỉ vì đức tin của mình!”
Akiko không biết phải quyết định thế nào, trái tim và khối óc của cô tranh đấu kịch liệt với nhau. “Chúng ta không thể cứu toàn bộ dân đạo trên Nhật Bản này. Jack à,” cuối cùng cô quyết định lên tiếng, “ưu tiên cao nhất là đưa cậu đến Nagasaki, bắt tàu trở về nhà. Cậu là người Ki-tô duy nhất bọn tớ có thể giúp.”
“Nhưng đây chính là điều một võ sĩ nên làm. Cậu đã quên nhân, lễ, nghĩa rồi hay sao?”
“Đây không phải vấn đề danh dự, mà là vấn đề cái gì được, cái gì không được. Chúng ta chỉ có sáu người, chống lại quân đội của một vị lãnh chúa. Khác biệt sẽ là gì?”
Nghe thì có vẽ nhẫn tâm, nhưng cả Saburo lẫn Miyuki đều gật đầu đồng tình với Akiko. Đúng lúc đó thì Yori đứng lên. “Trước đây có một cơn sóng thần đánh hàng vạn con cá trôi dạt vào bờ biển Nhật Bản. Một nhà sư đi xuống hướng bãi biển, thấy cá giãy trên cát, liền nhặt từng con một đem thả. Võ sĩ đứng gần đó thấy nhà sư làm vậy liền phì cười. ‘Đồ điên! Bãi biển thì rộng lớn, cá có đến nghìn con. Khác biệt sẽ là gì?’
Đáp lại, nhà sư nhặt một con cá khác tiếp tục thả rồi mỉm cười nói. ‘Khác biệt đối với con cá đó.’”