Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 24
VÒNG TRÒN ENSO

❊ ❊ ❊

logo

Jack khuỵu gối trước cái bàn nhỏ được che phủ bởi tòa mái vòm lợp ngói xanh ngọc. Một tấm giấy trắng đã được chuẩn bị sẵn, bên cạnh là nghiên mực trang trí họa tiết hoa sen. Jack cầm chiếc bút lông có phần thân được làm từ tre bằng ngón cái, ngón trỏ và ngón giữa như cách Akiko từng dạy. Jack có thể viết hầu hết các từ đơn giản, nhưng Hán tự có đến hàng nghìn chữ, so với bảng chữ cái vốn chỉ đạt đến con số hai mươi sáu trong tiếng Anh, cho nên trình độ như nó chỉ được tính vào hàng sơ cấp.

“Ngồi thẳng lưng, không được sát bàn quá,” ông Shiryu hướng dẫn. “Tay phải vuông góc với giấy, tay trái giữ giấy thẳng trên bàn. Cũng giống như khi thiền, cần phải chú trọng hô hấp đều. Mục tiêu của cậu là hòa vào bút, mực và giấy, như thể tất cả chỉ là một.”

Jack điều chỉnh dựa theo lời khuyên của ông Shiryu rồi nhúng đầu bút lông vào nghiên mực, sau đó bắt đầu vẽ với chỉ một đường duy nhất. Vòng enso tạo ra tuy cũng khá tròn - nhưng do Jack nhấc bút hơi sớm nên lộ ra một khe hở.

“Tuyệt vời!” ông Shiryu cảm thán khiến chính Jack cũng ngạc nhiên. “Hầu như không ai mới bắt đầu đã vẽ được vòng tròn enso theo cách dứt khoát đến như vậy. Rõ ràng đây là kết tinh cho tinh thần võ sĩ đạo của cậu.”

“Nhưng cháu có vẽ được trọn vẹn đâu?” Jack thầm nghĩ có lẽ ông Shiryu chỉ khen xã giao chứ không phải thật lòng.

“Đó cũng là một chi tiết đáng lưu ý.”

Ông Shiryu nhìn vào mắt Jack như thể đang soi thấu linh hồn nó. “Viên Tướng thể hiện tinh thần của người viết vào một thời điểm nhất định. Khe hở kia cho thấy linh hồn của cháu còn thiếu một vật, hoặc một người nào đó để hoàn thiện.”

Nghe ông Shiryu nói, Jack lập tức nghĩ tới Akiko... sau đó đến Yori, Saburo, Miyuki... và cuối cùng là Jess. Nó nhận ra thiếu đi bạn bè và gia đình thì mình cũng chẳng khác gì một vòng enso chưa hoàn thiện. Và điều đó sẽ cứ thế tiếp diễn - cho đến khi nó được trở về nhà.

“Cháu vào xem Benkei thế nào đây,” Jack không muốn để lộ cảm xúc.

Ông Shiryu hiểu ý liền gật đầu. “Cũng được. Để sau rồi tiếp tục. Ta thấy cậu rất có tiềm năng.”

“Làm ơn đừng chặt chân tôi nha,” Benkei sợ hãi nói. “Tuy thối như cá chết, nhưng nó cũng trung thành theo chủ mười mấy năm trời rồi đó.”

Jack mỉm cười trấn an anh bạn đồng hành. “Mùi thuốc đấy, không phải vết thương đâu.”

Nghe vậy Benkei liền nhẹ nhõm thở hắt. “Hú hồn, cứ tưởng xong rồi chứ!”

Jack giúp Benkei ăn súp. “Ông Shiryu nấu riêng cho cậu đấy. Nghe nói trong đó có vài vị thuốc dùng giảm đau rất tốt.”

“Shiryu!” Benkei trợn tròn mắt. “Là Shiryu... bậc thầy thư pháp đệ nhất Kyushu á?”

“Đồng thời cũng là một thầy thuốc cừ khôi,” Jack đáp rồi kề bát vào miệng Benkei. “Ông ấy nói vết thương của cậu sẽ liền lại sau một tuần, và đi lại thoải mái sau một tuần nữa.”

“Nhưng... tụi mình không thể ở đây lâu như vậy!” Benkei sặc sụa. “Quá nguy hiểm!”

“Ông Shiryu bảo khu vực này có rất nhiều lính canh đi tuần, tạm thời nên lánh mặt. Hơn nữa tôi cũng cần thời gian tập lại kiếm thuật.”

Benkei phì cười. “Tập kiếm? Cậu ấy á? Định xưng hùng xưng bá hay sao vậy?”

Jack đặt bát súp đã húp cạn xuống. “Lần trước tôi đã phải nhờ đến may mắn mới thoát chết. Trước khi mất một phần ngón tay, tôi và Kazuki có thể xem như ngang tài, nhưng giờ thì...”

Jack không nói nổi nên lời. Sự thật phũ phàng là nó đã dễ dàng bị đánh bại. Và trừ phi sớm tìm được cách giải quyết vấn đề về lực cầm kiếm, lần đụng độ tiếp theo của nó sẽ đồng nghĩa với cái chết. Cái chết thuộc về nó.

Jack dành trọn cả buổi chiều trong vườn luyện tuyệt kĩ Nhị Thiên. Tựa như lúc vẫn còn ở trường Nhị Thiên Nhất Lưu, trước hết nó khởi động để thư giãn gân cốt, rồi lần lượt diễn qua các thế kiếm đã được thầy Masamoto truyền thụ. Từ đơn giản như đâm chém, gạt đỡ, cho đến phức tạp như Thủy Động thức, Hầu Thể thức, Thu Diệp thức. Mục tiêu đề ra là biến các động tác thành bản năng, để khi cần có thể sử dụng mà không phải chần chừ hay suy nghĩ.

Jack đã tập các thế kiếm này nhiều đến mức nhuần nhuyễn... hay đúng hơn là đã từng nhuần nhuyễn.

Thay vì tự nhiên như dòng chảy thì giờ đây động tác của Jack lại gượng gạo thiếu cân bằng. Lực bên tay trái bị yếu đi đã gây tác động - dù rất nhỏ, nhưng cũng đủ để nó thất bại ở những điểm mấu chốt. Jack nhận thấy đường cắt của đoản kiếm wakizashi thường bị rung, thay vì thẳng như thường lệ. Nghiêm trọng hơn cả là nó còn đánh rơi kiếm khỏi tay mất hai lần.

Mỗi thế kiếm diễn xong, Jack lại càng thêm chán nản. Nó đã quay về thành kẻ bắt đầu, mất sạch kĩ năng điều khiển miệt mài rèn giũa suốt bốn năm - thứ có thể quyết định đến sự sống và cái chết trong một trận chiến đấu. Đến lúc đánh rơi đoản kiếm lần thứ ba, Jack chẳng buồn nhặt lên mà cứ đứng đó nhìn như thể thanh wakizashi là một con rắn cỏ đang trêu ngươi nó vậy. Thấy rìa hồ có một tảng đá, Jack quyết định ra đó ngồi xoa bóp bàn tay trái. Nó cảm thấy đầu ngón út rất ngứa, nhưng ở đó chẳng có gì để gãi.

Tại sao chỉ mất đi một mẩu thịt lại gây ra tác động lớn đến vậy?

Jack biết vấn đề nằm ở động tác cầm kiếm. Thiếu ngón tay út, Jack không thể ước định góc độ để thực hiện động tác vặn chuôi ten-uchi một cách chuẩn xác. Mà ten-uchi lại chứa hơn một nửa uy lực của đòn tấn công. Thế nhưng nó nghĩ mãi mà không ra cách giải quyết. Giá như có thầy Masamoto ở đây. Là một võ sĩ giàu kinh nghiệm, ắt hẳn ông sẽ cho nó những lời khuyên bổ ích. Nhưng với việc vị cha nuôi đáng kính ấy đã bị lưu đầy lên núi Iawo, Jack chỉ có một mình, và thật sự lạc lối.

“Đánh mất niềm tin tức là đã thua từ trước khi trận chiến bắt đầu,” ông Shiryu, người từ nãy vẫn quan sát Jack luyện kiếm lên tiếng. “Ta góp ý được không?”

“Cảm ơn ông,” Jack cúi đầu đáp. “Cháu không có ý xúc phạm, nhưng thư đạo và kiếm pháp thì liên quan gì với nhau ạ?”

Ông Shiryu mỉm cười.

“Nhiều hơn là cậu nghĩ.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang