Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 58
BỊ NGUYỀN RỦA

❊ ❊ ❊

logo

T hế mà bà ta còn bảo cả đời mắc nợ mình! - Jack thầm nghĩ trong lúc đi vòng quanh bãi neo đậu tìm tàu.

Nhưng những chiếc duy nhất xuất hiện ở bãi đều là tàn quân từ sau trận chiến - quá to đối với thủy thủ đoàn chỉ có bốn người, vả lại cũng đều là hàng đã có chủ. Chiếc tàu tuần tiễu cũng đã lên đường trở về chốt canh để báo tin thoái lui. Jack chỉ mong sẽ tìm được chiếc tàu nhỏ nào đó trôi dạt vào bờ, còn không thì xin đi nhờ chiếc Koketsu - nhưng chắc chắn sẽ phải trả bằng một giá không hề rẻ.

Dù sao thì ưu tiên hàng đầu vẫn là giải phóng cho Miyuki, Yori và Saburo. Nghĩ vậy, Jack trở lại làng hải tặc, và vô tình va trúng Li Ling đang đi theo chiều ngược lại.

“Xin lỗi Jack!” Nữ hải tặc vừa thở vừa thả bao gạo đeo trên lưng xuống. “Tớ vội quá. Mà cậu đang đi đâu đấy?”

“Lên pháo đài giải cứu mấy người bạn, rồi còn phải tìm tàu rời khỏi đây nữa.”

“Cậu không đi cùng mọi người à?”

Jack lắc đầu, “Làm hải tặc không phải là cuộc sống mà tớ muốn.”

Câu nói này khiến mắt Li Ling đượm buồn.

“Cậu có thể chuyển sang phe của tớ,” Jack gợi ý, nó không muốn người bạn Trung Hoa này chết trong tay hải quân... hoặc trở thành hải tặc khát máu một chút nào.

“Và bỏ lỡ tất cả những trò vui này ư?” Li Ling đảo mắt một lượt đáp. “Đây chính là ước mơ của tớ Jack à. Tớ là một Phong Quỷ, bây giờ, và mãi mãi.”

“Thế thì chúc may mắn,” Jack biết số phận của một người là do chính họ định đoạt, dù rất muốn nó cũng không thể làm người bạn này thay đổi ý định được. “Nhưng xin đừng bao giờ đánh mất trái tim nhân hậu ấy.”

Jack giúp Li Ling đeo bao gạo lên lưng rồi quay người tạm biệt. Nó bước được vài bước thì nữ hải tặc bất ngờ nói, “Tớ biết chỗ có tàu đấy.”

Cô chỉ chiếc cổng sắt nằm trong vách núi ngoài bãi neo đậu.

“Lẽ ra đây là bí mật không được phép tiết lộ, nhưng mà cánh cửa đó dẫn ra một cái hang. Chị Tatsumaki có cất giữ tàu ở đó phòng trường hợp khẩn cấp.”

“Cậu đúng là bùa hộ mạng của tớ mà, Li Ling. Mà là dạng tàu nào?”

“Tàu con. Hôm trước khi xảy ra trận chiến, nữ vương còn giao nhiệm vụ kiểm tra lương thực trên đó cho tớ. Nhưng cần phải có chìa khóa mới được.”

“Không sao,” Jack tự tin đáp. “Miyuki sẽ có cách.”

“Khóa này không móc được. Là loại hai tầng của Trung Quốc đấy.”

“Vậy chìa khóa ở đâu?” Jack vội hỏi.

“Đây mới chính là vấn đề,” Li Ling cắn môi. “Nó được gắn trên vòng cổ của Saru.”

“May mà cô khỉ này thích tớ,” Jack tếu táo, mặc dù vậy nó vẫn chưa biết làm cách nào để ra tay mà đừng đánh động đến Tatsumaki. Thôi chờ sau khi gặp lại nhóm bạn rồi tính cũng được.

“Cẩn thận nhé!” Li Ling nói vọng theo trong lúc Jack vào làng Hải Tặc.

Con đường chính đông đúc hải tặc tranh giành đường đi với nhau. Một vài tên còn tận dụng thời cơ đánh cướp các cửa tiệm, hoặc hôi của từ nhà những tên đồng đội đã tử trận.

Jack khẩn trương bỏ lại cảnh hỗn tạp này để tiếp tục đi lên. Pháo đài còn rất xa, mà cứ mỗi giây trôi qua thì hải quân lại càng thêm gần Đảo Hải Tặc.

Cuối cùng, sau khi tim đập mạnh hết cỡ, phổi cũng nở ra hết mức, Jack mới lên đến đỉnh đồi. Dọc đường đi ngang qua căn nhà của thuyền trưởng Kurogumo, nó nhớ đến cặp kiếm Shizu vẫn đang ở bên trong, Jack bèn mở tung cánh cửa chạy đến chỗ cất giữ vũ khí. Nó nhìn thấy cặp daisho của mình ngay lập tức, lúc nó gần chạm được vào phần chuôi kiếm quấn vải đỏ thì nhận thấy một con dao kề sát cổ mình.

Đứng sau nó, trầm tĩnh như một bức tượng, chính là người geisha hôm nọ.

“Tôi chỉ đang lấy lại đồ của mình thôi,” Jack bình tĩnh giải thích.

Cô ta không đáp mà chỉ ấn mạnh lưỡi dao hơn. Jack miễn cưỡng buông tay ra khỏi chuôi kiếm thì cô ta cũng thả lỏng tay.

“Định ăn cắp đồ của hải tặc hả, thằng nhóc?” Thuyền trưởng Kurogumo tặc lưỡi bước ra từ hành lang.

“Tôi là võ sĩ, và võ sĩ không bao giờ ăn cắp,” Jack phẫn nộ. “Ông thừa biết cặp kiếm đó là của tôi.”

“Từng là của mày,” thuyền trưởng Kurogumo nhấn mạnh.

“Tatsumaki nói tôi được phép nhận lại những thứ thuộc về mình, nhờ đã có công hạ tàu Nihon Maru giải cứu quân Phong Quỷ.”

“Có thực như vậy không?” Tên hải tặc giận dữ nhe hàm răng bén nhọn như hàm cá mập của mình ra. “Phong Quỷ đã bị buộc phải rút khỏi Đảo Hải Tặc, với một đội tàu xơ xác. Thằng Đầu Lâu nói đúng. Mày chính là sao quả tạ của bọn tao!”

Bỗng có tiếng hô vang dội từ bên dưới - tàu Cá Voi Sát Thủ đã trở lại.

“Hóa ra thuyền trưởng Kujira vẫn còn sống,” thuyền trưởng Kurogumo nhoẻn miệng cười. “Không như mày, thằng ngoại quốc,” hắn vừa nói vừa rút kiếm.

Vì bị kề dao ngay sau lưng, Jack không dám động đậy. Và sự thật là nó cũng khó mà kịp với tay đến thanh katana trước khi bị đâm xuyên tim.

Thế là hết, Jack thầm nghĩ. Bị giết bởi một tên cướp biển lật lọng. Không thể giải cứu bạn bè, càng chẳng thể trở về bên em gái.

Thế rồi bất ngờ chiếc Cá Voi Sát Thủ khai hỏa, đạn pháo bắn ra như núi lửa phun trào khiến cả ngọn đồi rung chuyển trước sức công phá khủng khiếp.

“Cái quái gì...” Thuyền trưởng Kurogumo mất thăng bằng trên ban công.

Lại một loạt đạn được bắn ra trúng ngay phía dưới đỉnh pháo đài khiến khu vực nhà thuyền trưởng tuột dần xuống. Lợi dụng cơn hỗn loạn, Jack xoay người dùng cùi chỏ hất con dao ra khỏi tay geisha rồi tung cú đấm ngay ngực khiến ả đập mạnh vào thành ban công.

Căn nhà bằng tre nghiêng dữ dội, Jack vội vàng nhặt cặp kiếm rồi phóng về phía cửa. Nó vừa kịp bám vào cột trụ của lan can ngoài lối đi thì khối kiến trúc cũng đổ sụp hẳn. Jack lơ lửng trên không trung ngoái đầu nhìn thuyền trưởng Kurogumo và người geisha rơi xuống cùng căn nhà, những món vũ khí quý giá ông ta dày công sưu tầm, cùng nhiều rương châu báu rơi cả xuống đáy vực bên dưới. Khi tiếng la hét xa dần, Jack bắt đầu nghĩ có lẽ nó đúng là sao quả tạ của Phong Quỷ - hay chí ít là của thuyền trưởng Kurogumo - nhưng chính ông ta đã bắt nó về đây, không thể trách ai được.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang