Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 69
NHỔ NEO

❊ ❊ ❊

logo

Thuyền trưởng Spilbergen chào đón Jack với nụ cười rộng mở.

“Chào mừng cháu trở lại với con tàu. Ta xin hứa lần này sẽ không có khẩu súng nào cả. Cháu đã chính thức trở thành một thành viên của tàu.”

“Vậy thì tốt quá ạ,” Jack đáp.

Nó bước lên cây cầu gỗ dẫn lên tàu, rồi đột ngột dừng lại, chân kia vẫn còn đặt trên bến cảng. Cảm xúc lẫn lộn giữa hai thế giới khiến nó hoang mang. Một mặt, Jack biết nó phải trở về càng sớm càng tốt, mặt khác, nó lại không muốn phải rời xa mảnh đất này. Nhật Bản đã lấy đi mọi thứ thuộc về nó - người cha thân thương, tương lai và hi vọng - mặt khác cũng đem tới cho nó người cha nuôi đáng kính, những kĩ năng mới, hi vọng mới, và trên tất cả là, những người bạn. Sợi dây gắn kết cuối cùng ấy mạnh đến nỗi Jack cũng bắt đầu tự vấn về quyết định ra đi của nó. Chỉ đơn giản vì nó không thể chịu được khi nghĩ tới một cuộc sống mà không có những người bạn đã từng kề vai sát cánh, không có Akiko ở bên.

“Quên gì à?” Thuyền trưởng Spilbergen lên tiếng.

“Vâng ạ,” Jack trả lời, và thì thầm nguyện vọng riêng của mình với thuyền trưởng.

Sau một hồi cân nhắc kĩ lưỡng, ông gật đầu. “Ta cũng mắc nợ cháu nữa mà.”

Jack quay lại chỗ những người bạn. Benkei, Saburo, Yori và Akiko hoang mang nhìn nó.

“Đến lúc tớ phải nói lời tạm biệt rồi,” cuối cùng nó cũng lên tiếng. “Trừ khi... các cậu muốn cùng tớ đến Anh Quốc?”

Khoảnh khắc ấy, không ai nói nên lời. Biểu cảm trên khuôn mặt họ nửa sửng sốt, nửa không chắc chắn rằng nó có thật lòng nghiêm túc hay không.

Benkei là người đầu tiên phá vỡ thế im lặng.

“Tôi cũng muốn lắm,” anh chàng nói, “cơ mà đã lỡ nhận lời tham gia gánh hát của Okuni rồi. Với cả tôi còn một lời hứa với Junjun nữa.” Anh chàng nháy mắt đầy ẩn ý.

Jack gật đầu ra chiều thấu hiểu, trong lòng thấy vui mừng vì Benkei cuối cùng cũng tìm được bến đỗ của cuộc đời. Nó quay sang Saburo và không tin vào mắt minh khi anh chàng này cũng lắc đầu tiếc nuối.

“Lời mời khá hấp dẫn đó, Jack, nhưng mà, như tớ đã nói, tớ đã trải qua đủ thử thách mà một người hùng phải mất cả đời mới hoàn thành rồi. Với cả hai năm say sóng trên tàu thì chắc chết quá! Hơn nữa,” anh chàng nhấn mạnh với nụ cười toét đến tận mang tai, “nghe nói đồ ăn ở Anh Quốc dở tệ.”

“Ít nhất cũng phải tự biết mà nấu ăn chớ!” Jack châm chọc khiến hai đứa cùng bật cười.

Sau hai lần bị từ chối. Jack tự hỏi liệu nó có quá ích kỉ khi đề nghị nhóm bạn của nó rời bỏ quê hương để theo mình. Làm thế chẳng khác nào nó đẩy họ vào tình cảnh giống mình khi mới đặt chân lên Nhật Bản - một người xa lạ trong một thế giới xa lạ. Nhưng lần này nó sẽ là người đồng hành, tận tình hướng dẫn để bọn họ làm quen và an toàn trong vùng đất mới, như cách mà họ đã làm để bảo vệ nó vậy. Có lẽ chính các nghi lễ, bổn phận và luật lệ của vùng đất này đã không cho phép họ rời bỏ quên hương.

Yori bước tới, những chiếc vòng sắt của cây quyền trượng shakujo đập vào nhau phát ra âm thanh leng keng.

“Tớ sẽ đi cùng cậu,” nhà sư nhí đứng thẳng người, ánh mắt lấp lánh niềm hứng khởi. “Thầy Yamada luôn dạy tớ phải vượt qua mọi giới hạn.”

“Chắc chắn rồi,” Jack nhấn mạnh, vui mừng chào đón đứa bạn đầu tiên của mình lên tàu Hosiander. Vậy là chỉ còn Akiko.

Miệng Jack khô khốc khi nó chờ đợi câu trả lời từ cô bạn. Nó hiểu rõ bổn phận của cô với người mẹ ruột của mình, và nhận ra chẳng thể hi vọng cô sẽ cùng đi với nó... dù muốn đi chăng nữa.

Akiko ngước nhìn về phía thầy Masamoto, rồi chậm rãi tiến lại chỗ Jack. Đứng trước mặt Jack, cô cúi đầu, khoé môi cong dần thành một nụ cười. “Vậy mà tớ cứ nghĩ cậu sẽ chẳng bao giờ nói ra điều đó.”

Tim Jack như ngừng đập vì vui sướng. “Nhưng còn mẹ cậu thì sao?”

“Đã có Kiyoshi ở cùng chăm sóc rồi,” cô giải thích. “Cả hai đều biết có thể tớ sẽ không trở lại. Mẹ tớ thậm chí đã chúc tớ may mắn trước khi chào tạm biệt. Cả bác Masamoto cũng vậy.”

Jack ngước nhìn về phía người cha đỡ đầu của mình qua vai Akiko. Dù đã cố gắng kiềm chế nhưng ông vẫn không thể che giấu được nụ cười trên môi.

“Chăm sóc Bóng Tuyết giúp tớ nhé,” Akiko nói với Saburo khi lấy túi hành lí và bộ cung tên từ trên yên của con ngựa. Sau khi vuốt ve con ngựa trắng muốt lần cuối, Akiko theo Jack và Yori bước lên cây cầu gỗ.

Lên tới khoang trên của tàu Hosiander, Jack lập tức cảm nhận được biển cả đang mời gọi nó. Thuỷ thủ đoàn không kéo buồm chính lên nhanh như nó nghĩ. Và khi thuyền trưởng chính thức ra lệnh nhổ neo, Jack liền hô vang một tiếng kiai, lòng vui mừng khôn siết. Khi một hành trình kết thúc, một hành trình mới lại mở ra. Một chuyến ra khơi vượt biển mới, với những sóng gió và thử thách mới như khi nó còn là kẻ phạm tội dưới trướng của Shogun. Nhưng lần này Jack đă sở hữu kĩ năng của một samurai, tốc độ của một ninja, kiến thức của một thuỷ thủ để giúp nó vượt qua năm châu bốn bể trở lại Anh Quốc. Điều quan trọng hơn cả, đó là nó có được những người bạn sát cánh kề vai.

Có thể nó đang rời khỏi Nhật Bản, nhưng một phần của Nhật Bản cũng đang đi cùng với nó. Nhà sư nhí Yori với những triết lí sâu sắc của phương Đông, và tất cả những gì nó học được, sự yêu mến về vùng đất Nhật Bản đều nằm trong Akiko - sự thanh lịch, vẻ đẹp và một tinh thần mãnh liệt.

Hãy lắng nghe trái tim, con sẽ tìm được đường về, vị thiền sư năm xưa đã từng nói với nó như vậy.

Nhìn Akiko đang đứng bên cạnh trên boong tàu, mái tóc cô tung bay trong làn gió, Jack nhận ra nó đã thật sự trở về nhà.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »