
Mặt trời liên tục hắt xuống nền đất thứ ánh nắng chói chang, bầu không khí trở nên nóng nực và oi bức. Ngay cả những cơn gió thổi qua vịnh cũng không giúp giảm bớt mức nhiệt.
Một giọt mồ hôi lăn xuống chân mày Jack. Nhưng nó chẳng thể vuốt đi được bởi hai tay và cơ thể nó đã bị trói chặt vào chiếc cọc gỗ. Suốt buổi sáng, cả bọn đã bị trói vào từng chiếc cọc thành một hàng dài trước bến cảng. Từ lúc bị giam trong tù, chúng đã nghe thấy âm thanh đóng cọc gỗ xuống nền đất cứng. Akiko bị trói vào chiếc cọc bên trái Jack, Yori ở bên phải. Ngoài cùng là Benkei và Saburo.
Vận chiếc áo trùm ngoài kataginu màu tím và bộ kimono lễ phục màu vàng, quan bugyo khuôn mặt vàng bủng đứng giám sát quá trình chuẩn bị với tinh thần phấn khởi còn hơn cả bổn phận của một vị quan thẩm phán. Ông ta đích thân đi kiểm tra từng đứa để đảm bảo chúng bị trói vào cọc chặt nhất có thể. Sau khi đã thoả mãn, ông ta huy động các samurai đứng vây quanh hàng cọc, một mặt tạo thành khu vực hành quyết, mặt khác nhằm bóp chết mọi hi vọng đào tẩu... hay được giải cứu của những kẻ tử tù.
Trong tình thế vô vọng. Jack chỉ còn biết ngẩng mặt lên trời cầu xin được cứu vớt. Nhưng mặt trời vẫn đổ xuống thứ ánh nắng chói chang vô cảm. Còn phía xa ngoài biển khơi, từng đám mây đen tụ tập như thể báo trước cái kết cay đắng sắp đến với cả bọn.
Bao quanh năm chiếc cọc là hàng đống củi chất ngổn ngang đến tận chân chúng. Sự kiện hành quyết những kẻ được cho là đã phản bội nước Nhật đã được thông báo công khai đến toàn thể dân chúng ở Nagasaki. Người dân địa phương cũng được ra lệnh mang củi đến góp. Đến đầu giờ chiều thì đống củi gỗ đã cao tới tận đầu gối, xung quanh địa điểm hành quyết cũng có rất đông người đứng xem - từ những samurai, lái buôn, nông dân, các tăng sư, thậm chí có nhà còn đưa cả trẻ con tới. Xem ra thiêu sống là một hình thức hành hình khá đặc biệt nên không ai muốn bỏ lỡ.
“Thật lòng xin lỗi vì đã lôi các cậu vào mớ bòng bong này,” Jack hạ giọng nói với nhóm bạn. “Tớ chưa bao giờ nghĩ rằng kết cục lại ra nông nỗi này.”
“Samurai sinh ra để chiến đấu và hi sinh mà Jack,” Saburo lên tiếng an ủi nó, dù đã cố gắng dũng cảm ngẩng cao đầu nhưng giọng nói của anh chàng vẫn có phần run run.
“Thà một phút huy hoàng rồi vụt tắt, còn hơn le lói suốt trăm năm!” Benkei cố nở nụ cười trấn an, nhưng nhanh chóng tắt ngấm ngay khi một đám củi khác được chất thêm vào chỗ cọc của anh chàng.
Yori cố gắng nghển cổ nhìn Jack. “Chân trời không phải là giới hạn. Đừng tuyệt vọng.” Nhà sư nhí cố gắng an ủi cả bọn. “Như thầy Yamada từng nói, cái chết không đáng sợ bằng một cuộc sống vô nghĩa”.
Nhìn vào mắt Jack, Akiko thì thầm. “Nếu mạng sống chỉ có một, thì tớ thật sự mãn nguyện vì đã trao trọn nó cho cậu.”
Jack cảm động không nói nổi nên lời. Đến tận giờ phút cuối cùng, những người bạn ấy vẫn một lòng kiên trung với nó. Nhưng cứ nhìn vào mắt Akiko là tim Jack lại đau đến nghẹt thở. Nó không muốn Akiko hay bất kì ai trong số nhóm bạn của nó phải chết trong khi cuộc sống vẫn còn bao nhiêu điều chờ đợi chúng ở phía trước như vậy.
“Mãi mãi bên nhau,” Jack lên tiếng, ước gì có thể lại gần Akiko trong lúc này.
Một giọt nước mắt lăn dài xuống gò má cô bé. “Mãi mãi...
Quan bugyo bước lên, hắng giọng thông báo trước toàn thể đám đông, “Tướng Quân, người trị vì Nhật Bản, đã ra lệnh tử hình những kẻ phản bội đất nước này bằng hình thức thiêu sống!”
Âm thanh xì xào tán thành vang lên sau lời tuyên bố của quan thẩm phán. Một cơn rùng mình sợ hãi bất chợt xâm chiếm toàn thân Jack khi người hành quyết châm lửa vào cây đuốc rồi tiến tới chỗ cọc. Đám đông hào hứng hò reo đến đỉnh điểm. Đàn ông nhặt đá ném vào bọn chúng. Phụ nữ thì nhăn mặt khinh bỉ trước những kẻ tử tù mang tội phản bội. Những đứa trẻ dán mắt vào cảnh tượng đang diễn ra. Jack không thể ngờ rằng cái chết trong đau đớn của bọn nó lại trở thành trò tiêu khiển cho đám đông như vậy.
Nhưng khi Jack nhìn quanh một lượt đám đông, nó nhận thấy một nhóm người đứng im lìm với khuôn mặt buồn bã. Vài người mẹ che mắt con mình lại, đồng thời cũng không muốn chứng kiến cảnh tượng đang diễn ra. Một nhóm hư vô tăng đội mũ rơm rộng vành đứng cúi đầu mặc niệm. Jack nhận ra cả Takumi và bốn người nông dân cũng có mặt trong đám đông. Hai hàng nước mắt lăn dài trên má khi họ không ngừng tụng niệm cho linh hồn Jack và nhóm bạn được siêu thoát. Chính khoảnh khắc đó, Jack nhận ra rằng không phải bất kì ai trong đám đông cũng hào hứng trước cái chết của bọn nó. Trong lòng Jack chợt thấy có chút niềm an ủi.
Tuy nhiên, cảm xúc đó của Jack không tồn tại được bao lâu khi nó chợt thấy một khuôn mặt giữa đám đông - khuôn mặt mà nó không bao giờ muốn thấy. Với lòng thù hận chất chứa bấy lâu, Kazuki hùng hổ đẩy dạt đám đông ra để tiến lên, phần băng gạc trên hông hắn đỏ quạch một màu máu. Kazuki nhanh chóng chiếm vị trí ở hàng đầu tiên, ngay trước cọc của Jack.
“Mày sắp bị thiêu rồi ngoại quốc!” Hắn gào lớn. “THIÊU RA TRO!”