Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 18
NAKA-DAKE

❊ ❊ ❊

logo

“Đám võ sĩ chết tiệt dai như giẻ!” Benkei ca thán trong lúc di chuyển trong lòng chảo.

“Tập trung thở đi,” Jack khuyến nghị.

Nó đã truyền Long Tức, bí quyết giúp các ninja có thể chạy nhanh như làn gió cho Benkei.

Phương pháp hô hấp này giúp người thực hiện thu được tối đa dưỡng khí cho phổi. Hít - thở - thở - hít - thở - hít - hít - thở. Nhịp điệu này còn giúp tĩnh tâm, tăng cường hiệu quả trao đổi chất, giúp cơ thể chịu được quãng đường dài. Nhờ có Long Tức mà Jack và Benkei di chuyển khá nhanh.

Nhưng dù có nhanh đến thế nào thì lợi thế vẫn nằm ở kẻ địch - họ cưỡi ngựa.

Gần ra đến giữa bình nguyên, Jack quay lại thì đã thấy cái bóng mờ của tay võ sĩ cưỡi ngựa. Tuy còn quá xa để nhìn rõ chi tiết, nhưng cũng đủ để nhận ra lớp giáp vàng. Tim Jack giật đánh thót. Người này không phải quân lính bình thường, mà rất có thể là một trong các võ sĩ ưu tú nhất của Shogun.

“Hay là mình trốn đi!” Benkei hoảng loạn đề nghị.

“Trốn ở đâu?” Jack nhìn quanh một lượt.

Khu vực bình nguyên này quá trống trải, khắp nơi chỉ toàn ruộng là ruộng, nhà cửa và dân làng xuất hiện rất thưa thớt.

Những người nông dân đang làm việc trọn tròn mắt khi thấy Jack và Benkei phóng qua. “Cứ thế này... bị bắt là cái chắc,” Benkei lo lắng.

Jack cũng biết điều này. Dù lợi hại nhưng Long Tức không phải là đối thủ của chiến mã.

“Tụi mình sẽ tìm cách cắt đuôi chúng ở khu trung tâm,” nó chỉ năm đỉnh núi bốc khói nói.

“Trời đất, chúng còn hoạt động đó!” Benkei thốt lên.

“Chính xác,” Jack khẳng định. “Đám ngựa sẽ không dám bén mảng lại gần đó.”

“Tôi cũng vậy!”

Nhưng ý Jack đã quyết. “Cứ tưởng tượng như đây là một cái Beppu Cửu Ngục phóng to đi!”

“Nghe hay nhỉ!” Benkei mếu máo chạy theo. “Lần trước tôi suýt bị luộc chín nhừ rồi đó.”

Hai đứa cắm đầu chạy đến đỉnh Taka, đỉnh núi cao nhất trong năm ngọn tàn tích, với mục tiêu cắt đuôi đám võ sĩ tại khu vực liên tục tỏa ra hơi nóng này, rồi từ đó chạy tiếp về hướng tây.

Cùng lúc thì đám võ sĩ đã xuống tới bình nguyên. Chẳng màng bận tâm đến nông dân và ruộng lúa của họ, chúng cứ thế thúc ngựa san bằng tất cả.

Jack và Benkei vẫn miệt mài chạy, nhưng sườn đồi dốc khiến tốc độ hai đứa bị giảm sút, khoảng cách càng lúc càng bị rút ngắn.

“Nhanh nữa lên!” Jack gần như dùng tay đẩy Benkei từ phía sau.

Hai đứa chưa leo được nửa đường thì đám võ sĩ đã ra đến chân đồi. Địa hình đất đá không phải sở trường của ngựa, nhưng đòn roi vẫn giục chúng tiến lên.

Càng lên cao, màu xanh dưới chân Jack và Benkei càng vơi dần, cho đến khi bề mặt chỉ còn độc màu đen và xám. Khói liên tục bốc lên tạo thành một làn sương độc.

“Địa ngục chính là đây!” Benkei vừa há miệng ra rên liền ngộp thở ho sặc sụa.

Jack lấy vải bịt miệng và mũi, rồi hướng dẫn cho người bạn đồng hành của mình làm tương tự.

“Cố gắng giữ cự li,” Jack cảnh báo. “Chúng ta cần cắt đuôi bọn chúng, chứ không phải để lạc nhau!”

Di chuyển trên địa hình này thật sự vừa nguy hiểm vừa gian khổ. Jack thầm nghĩ không biết liệu mình có mắc phải sai lầm khi quyết định chọn giải pháp này không. Thế nhưng lúc gần lên được đỉnh thì nó bắt đầu nghe thấy tiếng ngựa vùng vằng sợ hãi. Nhân lúc khói tạm tan, Jack nhìn thấy đám võ sĩ đã buộc phải nhảy xuống đuổi theo bằng chân. Chí ít thì kế hoạch của nó cũng đã thành công được một nửa.

Thế rồi đột nhiên Benkei đứng sững lại.

Hai đứa đã lên đến đỉnh núi, phía dưới là một hồ nước xanh xám sôi sùng sục.

“Giờ tính sao?” Benkei nói trong bầu không khí nồng nặc mùi trứng thối.

“Tôi cũng như anh thôi,” Jack đáp, mắt nó bắt đầu đỏ hoe và chảy nước.

Chúng quyết định chạy tiếp về phía bên phải. Bên dưới, đám võ sĩ đã chia làm hai nhóm chia nhau tìm.

“Nhìn kìa!” Jack tri hô khi nhìn thấy một chiếc cầu cũ bắc qua vực.

Nó định chạy qua, nhưng Benkei vẫn đứng yên tại chỗ.

“Tôi không làm được,” anh chàng run rẩy nói.

Càng lúc tiếng hò hét của đám võ sĩ càng rõ ràng.

“Nếu nhìn bằng tim, thay vì bằng mắt, thì sẽ chẳng có gì phải sợ hãi,” Jack lặp lại lời thầy Kano từng nói lúc dắt nó qua một khu vực có địa hình nguy hiểm tương tự.

“Là sao?”

“Nếu cậu sợ độ cao thì tốt hơn hết là đừng nhìn. Không nhìn sẽ không sợ.”

“Tôi không sợ độ cao,” Benkei đáp. “Mà sợ cái cầu ấy!”

Giờ Jack mới nhận ra công trình cũ kĩ này đã sắp sửa đổ sụp. Dây thừng chỗ dày chỗ mỏng, gỗ mục nát do bị nung nóng lâu ngày. Hơn nữa dù trong điều kiện bình thường thì chiếc cầu này cũng chỉ thích hợp để di chuyển từng người một. Và phải thật cẩn thận nếu không muốn rơi ra ngoài.

“Phải liều thôi,” Jack quyết định.

“Ít ra cũng chia làm hai đợt chứ,” Benkei nói.

Jack gật đầu đồng tình. “Anh đi trước. Tôi ở lại chặn địch.”

“Chưa biết cái nào nguy hiểm hơn đâu,” Benkei làu bàu trước khi hít một hơi thật sâu rồi đặt chân lên chiếc cầu cũ nát.

Mặt gỗ kêu lên kẽo kẹt, dây thừng căng ra, nhưng vẫn chịu đựng được. Benkei cẩn thận bước từng bước, bất kì sai lầm nào cũng sẽ phải đánh đổi bằng mạng sống.

Cứ thế được nửa đường thì một bóng người hiện ra sau màn sương.

Jack quay lại ứng chiến. Tay võ sĩ vận áo giáp bằng da màu đen có kẻ chỉ vàng, gia huy mặt trời đỏ nổi bật trên ngực. Đầu đội mũ bằng vàng với họa tiết được khảm rất công phu, miệng bịt mặt nạ menpo [9] đáng sợ.

“Tao đã thề sẽ tìm ra mày cho bằng được mà, thằng ngoại quốc.”

Tên võ sĩ dùng bàn tay đeo găng mở mặt nạ để lộ khuôn mặt thanh tú cùng cặp mắt sắc sảo và đôi gò má cao vương giả.

Jack liền rút kiếm theo bản năng. “Kazuki!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang