
“Quân Phong Quỷ mắc nợ cậu, Jack,” Tatsumaki tuyên bố. “Cả ta cũng vậy.”
Hai người đứng trên mái chiếc Koketsu tại bãi neo đậu quan sát từng con tàu cập bến, thủy thủ trên tàu dù bơ phờ nhưng lại rất phấn khởi.
Jack cúi đầu thi lễ với nữ vương hải tặc rồi nói, “Nợ này rất dễ trả.”
Tatsumaki nhíu mày, “Nghĩa là?”
“Hãy trao trả tự do cho tôi và các bạn.”
Nữ vương hải tặc lưỡng lự cắn môi.
“Ý ngươi thế nào, Saru?” Bà quay sang nàng khỉ đang ngồi trên vai mình hỏi rồi mỉm cười đáp khi thấy nó gật đầu lia lịa, “Đồng ý.”
“Đồng thời trao trả lại vũ khí.”
“Không thành vấn đề,” Tatsumaki gật đầu. “Nhưng cậu sẽ phải thuyết phục thuyền trưởng Kurogumo giao ra cặp kiếm ấy.”
“Và bản hải đồ.”
Tatsumaki bật cười trước sự thẳng thắn của Jack. “Tiếp theo nhất định sẽ là một con tàu đúng không?”
“Cũng có thể,” Jack nghiêm túc đáp.
Nữ vương hải tặc cẩn thận quan sát nó, “Cậu thật sự không muốn ở lại ư? Phong Quỷ sẽ là lá chắn vững chắc trước quân đội Shogun. Hơn nữa cậu rất có tài, hoàn toàn có thể giữ trọng trách của một thuyền trưởng.”
Giờ thì đến phiên Jack bật cười. Nếu nó mà làm hải tặc chắc cha sẽ bật dậy từ nấm mồ của mình mất. “Tôi phải đi Nagasaki, tìm đường về Anh Quốc chăm sóc cho em gái.”
Tatsumaki gật đầu, “Mỗi người đều có lối đi riêng. Ta sẽ thu xếp một chiếc tàu cho cậu.”
“Thế còn bản hải đồ?” Jack kiên quyết.
Khuôn mặt nữ vương hải tặc chuyển sang biểu cảm sắt đá, “Rất tiếc, nhưng đó là thứ thuộc về quyền sở hữu của Phong Quỷ.”
“Nhưng chúng ta đã cắt máu ăn thề!” Jack giơ vết sẹo trong lòng bàn tay ra.
“Ta chỉ hứa sẽ trao trả tự do cho cậu,” Tatsumaki lạnh lùng đáp. “Và giờ đây đã thực hiện điều đó. Cậu là người khôn ngoan, hẳn cũng hiểu giữ được mạng cho mình và các bạn đã là may mắn lắm rồi chứ?”
Jack cảm thấy thực sự giận dữ. Thiếu bản hải đồ thì tương lai của nó và Jess không thể được đảm bảo. Nhưng biết làm sao được, khi nó đang ở giữa muôn trùng vòng vây. Và hành động của Tatsumaki cũng không hề bất ngờ, bà ta vốn là một hải tặc cơ mà!
“Đừng nhìn ta như vậy, Jack,” Tatsumaki mỉm cười dịu dàng. “Kì thực ta đã nghĩ đến cảnh cùng với cậu khởi hành đến Nam Mĩ, chia nhau thống lĩnh đại dương... thậm chí rong ruổi đến Anh Quốc...”
Bà cố tình bỏ lửng lời đề nghị.
Jack không đáp. Nó biết đây chỉ là một chiêu bài dụ dỗ của Tatsumaki mà thôi. Mục tiêu của họ không giống nhau, một người chỉ mong mỏi về nhà, còn một người muốn làm bá chủ đại dương. Nó sẽ không đến Anh bằng cách này, mà cho dù có đến được thì cũng trở thành mồi cho Hải Quân Hoàng Gia! Dù sao nó vẫn giữ kín những bí mật trọng yếu nhất, và hoàn toàn không có ý định tiết lộ cho Tatsumaki và đám hải tặc của bà ta.
“Tôi sẽ tự tìm đường về,” sau một hồi Jack cũng lên tiếng. “Cùng với bạn bè của mình.”
Tatsumaki thở dài thất vọng, “Thế thì tùy cậu vậy.”
“A!” Li Ling reo. “Thuyền trưởng Kurogumo!”
Một tràng gầm rú vang lên từ khắp mọi nơi. Thuyền trưởng Kurogumo và thủy thủ đoàn tàu Nhện Đen giơ cao tay hưởng ứng. Trên boong tàu của họ chính là gia huy hình vỏ sò của pháo đài Nihon Maru.
“Cái này làm bằng vàng ròng đó!” Thuyền trưởng Kurogumo vui mừng tuyên bố.
“Chúng ta sẽ đem nó đi nung ra làm thành một cái ngai cho nữ vương Tatsumaki, giờ đây bà đã trở thành chúa tể của vùng biển Seto này!” Thuyền trưởng Hebi nói.
Đám Phong Quỷ lại càng phấn khích hơn khi nghe thấy danh xưng mới của thủ lĩnh.
Đáp lại tấm thịnh tình của thuộc hạ, Tatsumaki lên tiếng, “Trước sau gì chúng ta cũng sẽ đủ vàng để làm cho mỗi người một cái ngai!”
Lần này thì không khí phấn khởi thực sự đã lên đến đỉnh điểm.
Tuy nhiên, Jack nhận thấy số lượng các thủ lĩnh hải tặc ít đi trông thấy.
“Thuyền trưởng Wanizame đâu?” Tatsumaki lên tiếng hỏi khi không thấy bóng dáng nữ thuộc hạ có thân hình lực lưỡng của mình.
Thuyền trưởng Kurogumo nói giọng căm phẫn, “Đám võ sĩ máu lạnh đó đã tàn sát toàn bộ anh em trên tàu Cá Mập Trắng rồi.”
“Thế còn thuyền trưởng Kujira? Lúc xung phong lần cuối ông ấy vẫn còn ngay bên cạnh ta,” Tatsumaki đau đớn trước mất mát quá to lớn.
Nhưng đúng là không hề thấy bóng dáng Cá Voi Sát Thủ trong bãi neo đậu.
Thuyền trưởng Hebi lắc đầu than thở, “Chúng ta đã phải trả cái giá quá đắt cho trận chiến này.”
“Mất bao nhiêu... thì phải lấy lại gấp nhiều lần,” Tatsumaki cố chấn hưng sĩ khí. “Đêm nay mở tiệc ăn mừng đồng thời vinh danh các anh em đã khuất. Ngày mai toàn quân lại ra khơi. Chúng ta sẽ thống trị vùng biển này bằng SẤM và SÉT!”
Các thuyền trưởng hưởng ứng đầu tiên, sau đó đến bọn hải tặc lâu la bên dưới. Đứng từ trên nhìn xuống, Jack tự hỏi không biết rồi đây vùng biển Seto sẽ thành ra như thế nào. Đúng lúc này, bất ngờ có ba tiếng chuông vang vọng lại.
Tatsumaki và các thủ lĩnh hải tặc nhìn nhau đầy lo lắng trong lúc một chiếc thuyền con vội vàng cập vào bến.
“HẢI QUÂN... từ phía bắc!” Tay lính canh vừa thở dốc vừa nói.
“Nhưng bọn chúng đã rút lui rồi cơ mà!” Thuyền trưởng Kurogumo kinh ngạc.
“Đây là đợt thứ hai!”
Không khí hỗn loạn bao trùm xung quanh. Ai nấy đều ngước nhìn nữ vương của mình chờ đợi một quyết định.
“Chúng ta đã hạ gục chúng một lần,” Tatsumaki vẫn tỏ ra cứng cỏi, “thì hoàn toàn có thể làm được thêm lần nữa.”
“Nữ vương, chúng ta không đủ sức để lại đánh như vậy,” thuyền trưởng Hebi can gián.
“Chẳng lẽ anh muốn bỏ chạy trước lũ hải quân ư?”
“Không còn sự lựa chọn nào khác đâu. Chúng ta đã rệu rã lắm rồi. Hãy thử nhìn xung quanh mà xem.”
Tatsumaki nhìn một lượt các con tàu te tua và các hải tặc bị thương, mệt mỏi, bơ phờ, cuối cùng cô cũng phải chấp nhận sự thật, “Tạm thời rút quân, nhưng chúng ta nhất định sẽ trở lại, làm cỏ hết bọn chúng!”
“Thế còn các kho tàng thì sao?” Thuyền trưởng Kurogumo lên tiếng. “Chẳng lẽ đầu hàng cho bọn võ sĩ?”
“Không bao giờ,” Tatsumaki nói bằng giọng quyết tâm cao độ. “Trở về vơ vét những gì có thể, sau đó khởi hành đi Đảo Quỷ.”
Không chờ đến tiếng thứ hai, toàn bộ đám Phong Quỷ liền rã đám, cố tìm cách thu gom tài sản trước khi đội tàu hải quân cập bến.
Tatsumaki tập hợp số quân có kỉ luật cao hơn của mình lại, yêu cầu pháo binh chuẩn bị đạn, các thành viên trong thủy thủ đoàn còn lại chuẩn bị nhu yếu phẩm thiết yếu cho chuyến hành trình. Riêng đội chèo khỏe hơn cả thì đi theo cô lên pháo đài thu thập kho tàng.
Trong bối cảnh đó Jack dường như bị bỏ quên. Nó vội vàng len qua đám hải tặc chạy theo sau Tatsumaki, cho đến khi bị cánh tay lực lưỡng của một người trong đội chèo chặn lại.
“Xin lỗi. Không có chỗ cho người ngoài,” Tatsumaki lạnh lùng ra lệnh đóng cổng.
“Còn con tàu mà bà đã hứa!” Jack biết nếu không có tàu thì mình và các bạn chỉ còn con đường chết.
Tatsumaki nở nụ cười nửa ái ngại nửa trêu ngươi. “Giờ là lúc tự ai nấy lo rồi, Jack ạ. Nên nhớ, ta là một hải tặc... chứ không phải võ sĩ!”