Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10800 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 44
LÀNG HẢI TẶC

❊ ❊ ❊

logo

Không hề bị lung lay sau chuyện xảy ra lúc sáng, Jack vui mừng thông báo với nhóm bạn vào buổi chiều hôm đó, “Tớ tìm thấy tàu rồi!”

Miyuki, Saburo và Yori đều không thể giấu được sự hào hứng.

“Tối nay đi luôn thôi!” Miyuki đề nghị.

Jack lắc đầu rồi kể lại màn bắn tập tàn nhẫn của thuyền trưởng Kujira. “Nếu bị phát hiện, chúng ta sẽ thành mồi cho cá ngay.”

Không khí xung quanh lập tức chùng xuống.

“Vậy phải làm sao bây giờ.”

“Cơ hội duy nhất là chờ đến tối không trăng tiếp theo.”

“Tức là những hai tuần nữa đó!” Saburo ngao ngán.

“Tớ biết, nhưng chúng ta cũng cần thời gian để tìm cách thoát khỏi căn phòng này, đồng thời an toàn xuống đến bãi,” Jack giải thích. “Hơn nữa, tớ vẫn chưa thể xác định được đích đến của chiếc tàu nhỏ đó, và hiển nhiên không thể mò mẫm trong đêm tối rồi.”

“Có khi Tatsumaki sẽ thả tụi mình không chừng,” Yori lạc quan.

“Đừng nên hi vọng thì hơn,” Miyuki gạt phắt.

“Nhưng Jack bảo cô ta rất hài lòng với những gì thu được từ bản hải đồ.”

“Nữ vương hải tặc Tatsumaki chỉ dùng quân bài tự do làm mồi nhử Jack tiết lộ bí mật mà thôi,” nữ sát thủ gắt gỏng.

Dù trong lòng vẫn mong Tatsumaki sẽ giữ lời, nhưng Jack biết phần nhiều Miyuki đã đoán đúng. Jack quá giá trị để có thể thả đi, bản hải đồ sẽ hoàn toàn vô dụng nếu không có người dẫn đường, và quân Phong Quỷ sẽ rất cần kinh nghiệm từng trải của nó. Nếu cứ chờ đợi thì cả đời này cũng đừng mong rời được Đảo Hải Tặc.

Lại một tuần nữa trôi qua, những buổi thảo luận về bản hải đồ ngày càng đi sâu vào chi tiết, và những câu hỏi của Tatsumaki cũng cụ thể hơn rất nhiều. Jack vẫn cố tìm cách lảng tránh những chỗ trọng yếu, nhưng thuyền trưởng Hebi không phải tay vừa, ông ta luôn biết cách bắt nó để lộ ra nhiều hơn. Xem chừng chuyện này chẳng kéo dài thêm được bao lâu. Jack biết nó sẽ phải tìm cách rời khỏi đây vào đêm không trăng tiếp theo, trước khi bí mật về bản hải đồ hoàn toàn lọt vào tay quân Phong Quỷ.

May mắn là ngược lại thì Jack cũng đã tạo dựng được đôi chút lòng tin, dẫn đến việc nó được phép đi lại một mình nhiều nơi trong pháo đài. Mặc dù vậy, nữ vương hải tặc vẫn cẩn trọng ra lệnh cho lính canh lục soát toàn thân rồi mới cho phép nó trở về phòng giam. Việc này vô hiệu hóa hoàn toàn công tác chuẩn bị dụng cụ, và Jack chỉ có thể cố ghi nhớ tất cả đặc điểm tòa pháo đài. Nó thậm chí đã tìm được đường ra ban công, và thử tính cách trèo xuống dưới. Nhưng ngoài hệ thống thang kéo do bốn tên cướp biển quản lí, chỉ còn duy nhất lối đi xuyên qua ngôi làng hải tặc mà thôi.

“Cảnh đẹp chứ?” Tatsumaki lên tiếng.

Jack hơi mất tự nhiên, như thể bị bắt quả tang khi đang làm việc xấu vậy. “Tôi rất ấn tượng với kiến trúc của ngôi làng,” nó vội đáp.

Tatsumaki đặt cả hai tay lên thành lan can đưa tầm mắt quét một vòng quang cảnh. “Ta đã mất mười năm cuộc đời mới xây dựng được, ngay dưới mũi Lãnh chúa Mori. Đây là lí do hắn không thể tiêu diệt quân Phong Quỷ - chừng nào còn chưa rõ hành tung của chúng ta. Sao, có muốn quan sát kĩ hơn không?”

“Chị thật sự cho phép tôi... xuống đó một mình ư?” Jack ngạc nhiên hỏi.

Tatsumaki cười thành tiếng. “Không đâu, ta còn cần cậu sống. Làng hải tặc không phải là nơi bình thường, sẽ cần có một người dẫn đường. Mà ta cũng chẳng sợ cậu sẽ bỏ trốn - một khi những người bạn kia vẫn ở đây. Và cho dù có thì cũng chẳng trốn đi đâu được.”

Hôm sau Jack ra đến cửa thì đã thấy Li Ling đứng chờ sẵn.

“Tatsumaki ra lệnh cho tớ làm hướng dẫn của cậu,” nữ hải tặc giải thích.

Jack mừng khi nhìn thấy cô bạn này, nhưng nó cũng không khỏi cảnh giác, nhất là khi Li Ling đã là một phần của hải tặc Phong Quỷ, và rất có thể đang lãnh nhiệm vụ dò la tin tức cho Tatsumaki.

“Gần đây cuộc sống thế nào?” Jack cất tiếng hỏi.

“Khá vất vả,” Li Ling vừa đáp vừa chỉ mấy vết bầm tím trên tay. “Nhưng bù lại thì được chia phần rất hậu hĩnh.”

Nói đoạn cô nàng rút ra một đồng bạc từ trong túi cất ở đai lưng, dùng áo đánh bóng rồi tự hào giơ lên dưới ánh mặt trời.

Một đồng bạc mà hậu hĩnh ư, Jack thầm nhớ đến những gian phòng lộng lẫy bên trong tòa thành, xem ra chị ta quá tham lam rồi.

“Mình đi thôi,” Li Ling tiến vào con đường mòn nhỏ dẫn xuống đồi.

“Ồ, không dùng thang à?” Jack thắc mắc.

Li Ling lắc đầu. “Chỉ thuyền trưởng mới được đi miễn phí thôi,” nữ hải tặc đáp.

“Tức là bình thường phải trả tiền á?”

Li Ling gật đầu. “Thứ gì ở làng Hải Tặc cũng đều phải trả bằng tiền cả.”

Vậy là cả hai xuống dưới bằng con đường mòn, duy chỉ có một hàng rào bằng tre rất mỏng làm ranh giới ngăn giữa sự sống và cái chết. Nhìn từ trên cao, Jack thấy vô số các mái nhà, khói bếp bốc lên nghi ngút, hải tặc đi lại tấp nập. Vị trí này cũng có thể quan sát trực diện xuống bãi đỗ bên dưới, nhưng hãy còn quá xa để có thể tìm thấy chiếc tàu nhỏ trong số các tàu bè.

“Đây là khu vực nhà thuyền trưởng,” Li Ling giải thích khi hai đứa đi qua loạt nhà lớn có ban công. “Chẳng hạn như nhà của thuyền trưởng Kurogumo này.”

Jack liếc vào thì thấy bên trong bao gồm bốn phòng, tất cả đều được lót chiếu tatami hảo hạng, ngăn cách bởi cửa giấy họa tiết chiến trận. Một cái rương lớn đựng châu báu đặt ở góc phòng, rải rác khắp nơi là vũ khí, giáp trụ cùng các món bảo vật khác. Jack rất ngạc nhiên khi thấy cặp kiếm Shizu của mình cũng nằm trong số này.

“Thuyền trưởng không có ở nhà đâu,” Li Ling tưởng Jack tìm người nên lên tiếng. “Ông ấy đã đủ khỏe để có thể trực tiếp chỉ huy công tác sửa tàu rồi.”

Bỗng có chuyển động từ phía ban công. Một người phụ nữ tóc dài với làn da trắng và hàm răng nhuộm đen xuất hiện. Duyên dáng trong bộ kimono tím, thoạt nhìn người geisha này có vẻ vô hại, nhưng thật ra cô ta đã thủ sẵn một con dao tanto trong dải obi. Miễn cưỡng bỏ lại cặp daisho của mình phía sau, Jack lại cùng Li Ling đi xuống tầng tiếp theo.

Tầng này có nhiều nhà hơn, mỗi căn chỉ chừng hai gian, nhưng cũng tiện nghi không kém.

“Nhóm trưởng, lái tàu, và thợ mộc sống ở đây,” Li Ling giới thiệu. “Những người còn lại ở dưới thấp hơn nữa.”

“Dựa theo cấp độ à?” Jack thắc mắc.

Li Ling lắc đầu. “Số năm cống hiến, sức khỏe, và độ giàu có mới mang tính quyết định.”

“Thế nhà cậu ở đâu?”

Nữ sát thủ cười gượng gạo. “Dưới cùng...” Mắt cô nàng lộ rõ quyết tâm. “... Tạm thời là như vậy.”

Tiếp tục đi xuống, Jack nhận thấy kiến trúc ở đây đơn sơ hơn rất nhiều. Tuy vẫn được dựng trên khung tre, nhưng những bức tường vững chắc đã được thay bằng vải dù, ván cũ, hay thậm chí gỗ mục. Điều này khiến nơi đây có cảm giác tạm bợ, và có thể đổ sập bất kì lúc nào. Duy chỉ có các nhà kho là còn tương đối vững chắc một chút.

“Đến khu trung tâm rồi,” Li Ling tuyên bố.

Đúng là lối đi ở đây nhộn nhịp, và cũng rộng rãi hơn cả, đủ sức để ba người có thể qua lại thoải mái. Hai bên đường có rất nhiều cửa tiệm, nhưng hầu hết đều buôn bán mặt hàng đặc thù, dạng như rượu rẻ tiền hay xúc xắc phục vụ cho các màn sát phạt đỏ đen. Một tay thợ xăm đang di nền hình rồng đen cho gã Phong Quỷ có đôi tay lực lưỡng. Cách đó không xa, một người đàn ông và một người phụ nữ tranh cãi gay gắt cạnh chiếc rìu chiến trông rất đáng sợ - bà chủ có vẻ như không đạt được giá mong muốn, nên đang đe dọa sẽ cho khách hàng của mình thưởng thức độ sắc bén của món vũ khí.

Bước đi trên con đường, Jack nhận thấy rất nhiều ánh mắt đang hướng về phía mình. Không phải ánh mắt tò mò hay kinh ngạc trước vẻ ngoài ngoại quốc, mà là ánh mắt thèm thuồng, đói khát.

Li Ling cũng nhận thấy điều này nên thì thầm vào tai Jack, “Trong trại bọn họ đồn nhau rằng cậu là tội phạm có giá một trăm đồng koban bất kể sống chết.”

Jack chẳng biết mình nên cười hay nên khóc nữa. Dù cái giá này là đúng hay sai thì giờ đây nó cũng chẳng khác gì một cái rương bảo vật đang đi lại trên đường. Chỉ mong sao Tatsumaki uy tín để khiến những tên giặc cỏ vô pháp vô thiên này không dám manh động.

“TRÁNH RA!” Tiếng hô vang lên.

Li Ling vội vàng kéo tay Jack vào cửa hàng gần nhất. Ngay sau đó một hỗn hợp chất lỏng màu nâu đỏ đổ ập xuống từ trên cao.

“Cậu sẽ khồng bao giờ muốn thứ đó ập vào đầu đâu,” nữ hải tặc nhấn mạnh.

Nhìn ra bên ngoài, Jack chợt phát hiện chiếc tàu nhỏ hôm nọ, lúc này đang neo ngay dưới bóng tàu Cá Mập Trắng của thuyền trưởng Wanizame.

Tự do đã ở gần hơn bao giờ hết.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »