
Tim Jack như đông cứng, không khí xung quanh trở nên ngột ngạt, cảm giác lạnh lẽo chạy dọc toàn thân. Không thể nào.
Nó đã tận mắt chứng kiến Độc Nhãn Long rơi từ trên cao xuống mặt đất bên dưới rồi cơ mà.
Tại sao kẻ tử thù - bóng ma từ trong quá khứ này lại một lần nữa xuất hiện?
Jack đang tự trấn áp rằng mình đã hóa rồ, rằng nó là người duy nhất nhìn thấy Độc Nhãn Long thì bốn trên cướp biển bất ngờ tuốt gươm thủ thế.
“Ngươi là ai? Thuyền trưởng Arashi đâu?” Đầu Lâu nói bằng giọng hoang mang.
Tên ninja không có vẻ gì là quan tâm.
“Độc Nhãn Long,” hắn hơi nghiêng đầu đáp.
Chỉ cái tên này thôi cũng khiến Hổ và Rắn kinh hãi nhìn nhau.
“Ta đến đây với tư cách là thuộc hạ của Shogun,” Độc Nhãn Long tiếp tục nói trong lúc một toán hải quân lục tục kéo đến. “Mau nộp thằng ngoại quốc ra đây.”
“Phần thưởng trước đã,” Đầu Lâu cố trấn tĩnh khống chế tình hình.
Độc Nhãn Long gật đầu ra hiệu cho một tên võ sĩ mang rương gỗ mở ra để lộ bốn mươi đồng tiền hình bầu dục.
Đó là giá trị của đời mình sao, Jack chính thức đầu hàng số phận. Còn không được ba đồng mỗi năm nữa!
Mắt tên Đầu Lâu sáng rực lên trước đống tiền vàng. “Và giấy đặc xá từ Lãnh chúa Mori nữa.”
Độc Nhãn Long mở cuộn giấy da có đóng dấu đỏ ra. Đầu Lâu cẩn thận kiểm tra con dấu này dưới ánh trăng.
“Là thật,” hắn quay sang nói với Hổ.
“Tốt hơn hết đừng bao giờ nghi ngờ ta,” Độc Nhãn Long nói. “Phần thưởng đã xong. Bản hải đồ ở đâu?”
Đầu Lâu hoàn toàn bị bất ngờ. “Hải đồ? Chúng tôi làm gì có.”
Độc Nhãn Long trừng mắt nhìn hắn, “Thế nó đang ở đâu?”
“Điều này đâu có trong thỏa thuận,” Đầu Lâu phản đối.
“Cứ trả lời câu hỏi đi,” Độc Nhãn Long gắt, trong lúc đó, Hổ len lén định lấy thùng tiền vàng.
Ánh thép chợt loé lên trong không khí, nhanh đến mức hoàn toàn có thể bị nhìn nhầm thành sao băng. Hổ ngã ngửa ra sau, đầu lìa khỏi cổ lăn xuống phía biển.
Độc Nhãn Long vẩy máu khỏi thanh ninjatō, đầu đoản kiếm chỉ cách mặt Jack có một đoạn. Đúng khoảnh khắc đó nó cũng nhìn ra gia huy đặc trưng cùng tên người thợ rèn - Kunitome khắc trên chuôi kiếm. Đây chính là bằng chứng cuối cùng để khẳng định kẻ đang đứng trước mặt nó không phải là hồn ma, bởi lẽ thứ hắn đang sử dụng chính là thanh Hắc Vân nổi tiếng của Độc Nhãn Long.
“Đừng khiến ta phải nhắc lại,” Độc Nhãn Long chuyển ánh mắt sang Đầu Lâu.
Phẫn nộ khi chứng kiến đồng bọn bị sát hại, Manzo điên cuồng lao tới như một con bò mộng. Tên ninja dễ dàng lùi sang bên cho gã hải tặc khổng lồ trượt qua rồi cắm luôn thanh ninjatō vào lưng. Manzo chỉ kịp rên lên một tiếng rồi tắt thở.
Đầu Lâu không nói không rằng lao lên vung kiếm chém vào ngực Độc Nhãn Long, nhưng bị hắn phản công bằng tốc độ nhanh đến mức còn chưa biết gì thì... vũ khí đã rơi xuống đất, cùng cánh tay phải vẫn nắm chặt phần chuôi.
Đầu Lâu siết chặt phần cơ thể bị thương, thẫn thờ há hốc mồm khuỵu gối xuống, thậm chí đến đau cũng còn chưa kịp cảm nhận.
Độc Nhãn Long tiếp tục tra khảo, “Lần cuối cùng. Bản hải đồ ở đâu?”
“Đi... chết đi!” Đầu Lâu lắp bắp.
Không thèm để ý đến lời nguyền rủa, Độc Nhãn Long lạnh lùng thi triển Độc Xà Thức, tra tấn Đầu Lâu dã man, tàn bạo.
“Hải đồ... Tatsumaki” Đầu Lâu thều thào.
“Tatsumaki đó đang ở đâu?”
“... Đảo Hải Tặc.”
“Làm sao để đến Đảo Hải Tặc?”
Lần này thì Đầu Lâu kiên quyết không chịu khai. Độc Nhãn Long cũng chẳng hề chần chừ gì lại tra tấn Đầu Lâu. Tiếng thét vang vọng bầu trời đêm. Jack không dám nhìn thêm nữa; kể cả đám võ sĩ cũng vậy. Lúc này Đầu Lâu đã bị mất cả hai mắt, trông hắn không khác gì một cái đầu lâu thực thụ.
Sau một lúc thì tiếng la chuyển thành tiếng thều thào mếu máo, ấy vậy mà Đầu Lâu vẫn không chịu trả lời.
Jack nghe tiếng thép cắt vào xương, rồi một phần cơ thể rơi xuống đất. Mặc dù rất ghét tên Đầu Lâu, nhưng Jack phải thừa nhận gã rất trung thành với quân Phong Quỷ.
Giờ thì đến lượt Rắn, người nãy giờ vẫn còn quá sốc để có thể phản ứng. Tên hải tặc này nhanh chóng vứt kiếm đầu hàng. Không chút nương tình, Độc Nhãn Long bước tới liên tục dùng ngón tay ấn vào các huyệt đạo trên người gã.
Jack lập tức nhận ra đây chính là kĩ năng Điểm Mạch lợi hại.
Rắn cứng đờ người đứng yên tại chỗ. Đã từng là nạn nhân, Jack biết điều gì đang xảy ra, chỉ một lát nữa thôi từng cơn đau như vũ bão sẽ tràn khắp cơ thể gã hải tặc, cuối cùng quy tụ lại bóp nát trái tim.
“Đảo Hải Tặc ở đâu?” Độc Nhãn Long bắt đầu hỏi.
Ánh mắt Rắn lộ rõ nét khiếp đảm, nhưng hắn không trả lời.
Độc Nhãn Long lại điểm vào một huyệt đạo trên cổ. Rắn la lên đau đớn. Vẫn không đáp.
Với việc đám võ sĩ một lần nữa bị phân tàâ bởi màn tra tấn man rợ, Jack cuối cùng cũng thoát khỏi nỗi sợ hãi bao trùm tâm trí nó khi nhìn thấy kẻ cựu thù. Quyết tâm tìm cách thoát thân, nó huơ các ngón tay cho đến khi tìm được một hòn đá khá sắc, rồi điên cuồng cà dây thừng vào. Hành động này đôi lúc khiến tay nó cũng bị cắt, nhưng Jack vẫn cắn răng chịu đựng để tiếp tục.
Độc Nhãn Long thậm chí còn không nhìn, hắn đột nhiên lên tiếng. “Nếu còn muốn giữ cái tay thì khôn hồn dừng lại, thằng ngoại quốc.”
Jack không còn sự lựa chọn nào ngoài việc phải nằm im, khi giờ đây đã có một tên lính rút sẵn kiếm đặt lên cổ nó.
Tên ninja tiếp tục công việc tra tấn. Đến lúc này thì âm thanh phát ra từ Rắn nghe chẳng khác gì một con chó bị thương. Cuối cùng, lớp phòng vệ của gã hoàn toàn bị phá vỡ, hắn thều thào lên tiếng tiết lộ mọi bí mật - vị trí Đảo Hải Tặc, sức mạnh quân Phong Quỷ, thậm chí mối nguy hiểm khi tiến vào vùng nước hẹp - rồi van xin kẻ thủ ác làm ơn hãy dừng tay.
“Rất sẵn sàng,” Độc Nhãn Long nói rồi đưa kiếm chặt phăng đầu tên hải tặc.