Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 32
THÀNH KUMAMOTO

❊ ❊ ❊

logo

“Nhảy lò cò đã xong - giờ chỉ còn nhảy chân sáo và nhảy hàng rào nữa thôi!” Benkei chỉ về phía vịnh Samabara đằng sau lớp sương mờ tuyên bố.

Dưới ánh mặt trời buổi sớm, Jack và Akiko cùng bước tới phóng tầm mắt quan sát đồng cỏ phía trước. Sông Shira uốn lượn xung quanh như dải lụa bạc trước khi đổ ra biển. Xa hơn, đỉnh núi lửa Unzen-dake sừng sững như xuyên thấu tận chân trời.

Nhưng ấn tượng nhất vẫn là thành Kumamoto. Nằm trên khu đồi cao ráo duy nhất, pháo đài to lớn này có lẽ cũng không thua kém thành Osaka là bao. Từ vị trí này, Jack có thể nhìn thấy khu trung tâm với những mái ngói cong lộng lẫy, được bao quanh bởi vườn tược, sân lớn, trạm gác, và cả một hồ nước. Ở chính giữa, nổi bật hơn cả là tòa tháp hai màu đen vàng trông như đại bàng đang sẵn sàng chiến đấu. Phía xa hơn còn có khu dân cư đông đúc trải dài đến hết bình nguyên.

“Kumamoto là địa bàn của lãnh chúa Kano,” Akiko vừa đi vừa cảnh báo. “Một trong những thuộc hạ trung thành nhất của Tướng Quân. Nổi tiếng tàn nhẫn, cai trị bằng bàn tay sắt - thậm chí còn tự hào vì đã đào tạo được một đội ngũ võ sĩ máu lạnh chuyên duy trì trật tự. Tốt hơn hết tụi mình cần phải cảnh giác hết sức có thể.”

“Chả khác gì chui đầu vào miệng cọp!” Benkei rùng mình.

“Nơi nguy hiểm nhất cũng chính là nơi an toàn nhất.” Akiko nói. “Vì sẽ chẳng có mấy ai nghĩ đến chuyện này cả.”

Biết Akiko có lí, nhưng Jack vẫn chuẩn bị tâm lí cho một màn tử chiến. Kumamoto có lẽ sẽ là thử thách khó khăn nhất trong hành trình trở về. Đường phố đầy rẫy võ sĩ và gián điệp. Chỉ cần một sai lầm nhỏ là nó sẽ rơi vào thế bị bao vây. Dẫu vậy, có muốn không mạo hiểm cũng không được. Bởi lẽ Kumamoto chính là địa điểm duy nhất có thể bắt phà qua vịnh Shimabara. Con đường còn lại, vòng qua Ariake, sẽ cần đến hàng tuần mới đến được đích - và sẽ khiến nguy cơ bị phát hiện tăng cao hơn. Thoát khỏi đây, tức là Nagasaki chỉ còn cách hai ngày đường. Một canh bạc liều lĩnh.

Họ vào đến khu dân cư lúc chiều muộn. Đường phố đông đúc bởi đám đông lữ khách, thương gia, cho đến võ sĩ, thợ thủ công, hay lãng nhân đang tìm việc... Jack đóng vai tùy tùng, cúi sát đầu đi cạnh ngựa Akiko. Dòng người qua lại vừa là mối nguy hiểm, nhưng cũng vừa là lợi thế. Mỗi cặp mắt đều tăng thêm nguy cơ nó bị phát hiện, nhưng đa phần họ đều quá bận rộn để bận tâm đến một tên thuộc hạ quèn.

Ba đứa cứ thế đi tới rìa lâu đài. Jack mạo hiểm ngẩng lên và lập tức bị choáng ngợp bởi kích cỡ của tòa thành. Nhìn từ dưới lên, các bức tường trông chẳng khác gì cột sóng đại hồng thủy, đặc biệt trơn bóng để phòng tránh nguy cơ kẻ địch tiếp cận bằng cách leo trèo. Mà cho dù có trèo lên được đi chăng nữa, thì cũng khó mà vượt qua hệ thống lỗ châu mai sẵn sàng thả đá, hay nước sôi dội xuống bất kì lúc nào.

Nếu có tòa thành nào đáng được mô tả là không thể công phá, thì đó chính là tòa thành này, Jack thầm nghĩ.

Chúng tiếp tục di chuyển theo con đường có rất nhiều hàng quán ăn uống, từ mì lạnh, yakitori, ramen, cho đến những món kén thực khách hơn như tai lợn, dế chiên. Từng lát cá, thớ thịt tỏa mùi hương hấp dẫn không thể cưỡng lại. Từ bữa sáng đến giờ bọn chúng chưa hề ăn thêm gì, Akiko quyết định đưa tiền cho Benkei mua ba bát mì ramen. Cả bọn ngồi chén ngon lành trên băng ghế gỗ cạnh hàng ăn.

Bất thình lình có tiếng có chuông báo động khiến người dân chạy tán toạn. Một đám võ sĩ trong trang phục đỏ đen có gia huy hình tròn màu trắng trên ngực giáp xuất hiện. Họ đi đến đâu, đám đông xung quanh liền kinh hãi dạt ra cúi sát đầu tới đó.

“Cứ bình tĩnh,” Akiko đặt bát mì xuống nhắc nhở. “Và cúi đầu như mọi người.”

Jack chỉnh lại mũ làm theo đúng như vậy, nhưng vẫn giữ trạng thái cảnh giác cao độ.

Toán lính đi thẳng về phía ba đứa. Jack đặt tay lên chuôi kiếm. Bên cạnh, Akiko cũng hành động tương tự. Tiếng bước chân dồn vang ngày một gần hơn, và Jack đã sẵn sàng để chiến đấu.

Nhưng họ lại dừng lại ngay trước một hàng trà. Nhận được cái gật đầu của thủ lĩnh, hai tên võ sĩ bước vào trong lôi xềnh xệch chủ hiệu trà quẳng ra ngoài rồi dùng gậy đánh tới tấp. Tiếng gỗ đập vào da thịt nghe càng đáng sợ hơn trong không khí im lặng bao trùm của những người chứng kiến. Chợt có tiếng rắc lớn, người đàn ông la lên đau đớn vì xương gãy. Một người phụ nữ từ trong quán lao ra van nài, nhưng cuối cùng cũng chịu chung số phận.

Jack thấy kinh sợ đến tận cùng. Nó rất muốn can thiệp, nhưng nó cũng hiểu làm vậy chính là tự tìm lấy đường chết.

Trận đòn cuối cùng cũng kết thúc.

“Lần sau liệu mà nhớ đời,” tên thủ lĩnh nạt rồi ra lệnh cho thuộc hạ tản đi mà không hề nêu lí do đánh đòn.

Chúng dời khỏi hiện trường, để lại người đàn ông gần như bất tỉnh. Người phụ nữ ngồi bên cạnh khuôn mặt bầm dập sưng tấy nức nở khóc. Dẫu vậy, người dân xung quanh chẳng đoái hoài gì đến họ mà chỉ lẳng lặng trở lại với cuộc sống bình thường.

“Tụi mình nên tìm cách rời khỏi đây càng nhanh càng tốt,” Akiko thì thầm. “Chỗ này quá đáng sợ.”

“Ừm,” Jack vừa nói vừa húp vội bát mì.

Akiko lên ngựa đi trước, Jack và Benkei đi bộ đuổi theo. Nhưng khu dân cư này quá rộng lớn, nên chỉ một lúc sau chúng đã bị lạc. Akiko dừng lại hỏi một bà cụ đường ra bến cảng. Bà cúi sát đầu rồi chỉ về phía cuối đường nói gì đó Jack không nghe rõ, trước khi bỏ đi mất.

Akiko quay lại nhìn Jack và Benkei, mặt lộ rõ nét lo âu.

“Bà ấy bảo cứ đi theo lối này sẽ nhìn thấy chiếc cầu bắc qua sông dẫn ra đường lớn. Nhưng phải sáng sớm mai phà mới tới... và sẽ cần có giấy thông hành.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »