
“Chắc... tạm cắt được đuôi rồi,” Benkei nằm ra một gốc cây thở dốc.
Jack cũng ngồi bên cạnh hồi sức. Sau khi thoát khỏi chảo lửa, hai đứa tiếp tục trèo lên đỉnh Naka-dake rồi đổ dốc xuống sườn bên kia, bỏ lại Kazuki và băng Bọ Cạp phía sau. Quyết tâm giữ khoảng cách an toàn, Jack và Benkei tiếp tục chạy thêm một ngày một đêm theo hướng tây trên cao nguyên, băng qua đỉnh Kishima và Eboshi.
Dù không thấy có dấu hiệu bị bám đuổi, nhưng Jack vẫn lắc đầu phủ định câu nói của Benkei.
“Tại sao không?” Benkei thắc mắc. “Chúng có biết tụi mình chạy theo hướng nào đâu?”
“Kazuki biết mục tiêu của tôi là Nagasaki,” Jack nói giọng nghiêm trọng khiến Benkei trợn tròn mắt.
“Thế thì còn chạy làm gì nữa?”
“Chúng ta cần đến được đó trước, sau đó tìm tàu buôn Anh Quốc hoặc Hà Lan, và mọi chuyện sẽ ổn.”
“Cái này thì chưa chắc,” Benkei vừa nói vừa mở túi đồ dự trữ lấy ra hai cái bánh gạo. “Thông thường ở đó chỉ có tàu Bồ Đào Nha thôi.”
Jack có cảm giác như thể vừa bị ai đó bạt tai. Nó cứ tưởng Nagasaki là một hải cảng tấp nập như London, với vô số tàu bè từ khắp nơi trên thế giới - chứ không phải chỉ gói gọn trong phạm vi kẻ thù số một của nước Anh. Có điều nghĩ kĩ thì trong số hàng trăm chuyến tàu rời Anh Quốc, số lượng đến được vùng Viễn Đông chỉ nằm trên đầu ngón tay. Vào sâu tận Nhật Bản - như tàu Alexandria thì lại càng hiếm nữa. Kết hợp với bối cảnh chính quyền mới đã ban lệnh bài trừ người nước ngoài, khả năng tìm được tàu về nhà thực sự chẳng khác gì mò kim đáy bể.
Chìm đắm trong suy nghĩ, Jack chán nản gặm chiếc bánh của mình.
Benkei uống một ngụm nước rồi chuyền sang cho nó. “Thế chuyện giữa cậu và tên Kazuki đó là thế nào? Hắn không giống người hành động theo mệnh lệnh, mà như thể đang đi tìm kẻ thù ấy.”
Jack thở dài nhớ lại mâu thuẫn dai dẳng giữa nó và Kazuki. Từ lần đầu tiên đụng độ ở sân trường Nhị Thiên Nhất Lưu, cho đến những màn cạnh tranh trong lớp, rồi đấu đá lẻ tẻ. Cho đến trận chiến Osaka, rồi lần tỉ thí trên cầu Kizu. Đối với Jack, Kazuki không có gì khác ngoài lòng hận thù.
“Sau khi mẹ hắn qua đời vì bị mắc bệnh truyền nhiễm từ một nhà truyền giáo phương Tây,” Jack giải thích. “Kazuki quyết định đổ tội cho tất cả người nước ngoài... và đặc biệt là tôi.”
“Ơ, cậu thì liên quan gì ở đó?” Benkei trợn tròn mắt.
“Bởi vì tôi không phải người nước ngoài bình thường, mà là tay samurai ngoại quốc đầu tiên. Trong mắt Kazuki, đó là điều không thể chấp nhận được. Tương tự Tướng Quân Kamakura và thầy Kyuzo, họ đều cho rằng tôi là khối ung nhọt cần phải loại bỏ.”
“Đám võ sĩ! Lúc nào cũng kiêu căng như vậy. Tôi còn chả biết mẹ mình là ai... mà có đi khắp nơi đổ thừa người khác đâu!”
Jack thật sự bị bất ngờ. “Tôi không hiểu. Lúc nào anh cũng nhắc tới mẹ cơ mà?”
Benkei cắn một mẩu bánh lớn, biểu cảm trên khuôn mặt tối sầm lại. “Đó là hình tượng lí tưởng... một bà mẹ mà tôi muốn có,” anh chàng thừa nhận. “Mẹ thật của tôi đã bỏ rơi tôi từ khi tôi mới lọt lòng rồi. Mabiki, cỏ lẫn trong lúa. Bà ấy là samurai, còn cha tôi mang thân phận nông dân nghèo. Tình yêu của họ bị ngăn cấm. Còn tôi chỉ là thứ sản phẩm ngoài ý muốn.”
“Thì ra cậu cũng là võ sĩ!” Jack vừa ngạc nhiên vừa buồn cho số phận người bạn đồng hành của mình.
“Không!” Benkei đáp chắc nịch. “Nhưng cũng không phải nông dân. Tôi chẳng thuộc bất cứ tầng lớp nào của cái xã hội này cả.”
Anh chàng bỏ phần bánh còn lại vào miệng rồi xòe tay chứng minh không còn gì nữa. “Nhưng lại là một nhà ảo thuật cừ khôi!”
Thế rồi bằng một cái vặn cổ tay, Benkei biến từ hư không ra một quả quýt đưa cho Jack. Sau đó anh chàng lấy một quả khác ở túi lương thực rồi bắt đầu bóc vỏ. Mãi một lúc lâu, hai đứa chỉ ngồi trong im lặng.
Jack bắt đầu có một cái nhìn khác về Benkei. Dù bề ngoài luôn tỏ ra lạc quan, xuề xòa, nhưng thẳm sâu trong anh ta lại là một tâm hồn hiu quạnh. Có lẽ cũng vì vậy mà Benkei mới xung phong giúp Jack, sau khi nhận ra nó cũng là một kẻ bị người đời ruồng bỏ. Có điều chí ít thì Jack vẫn còn có người thân đang mong chờ. Nó tự hứa với lòng sẽ bám lấy dù chỉ cợ hội mong manh nhất để có thể trở về nhà. Nó đã đi quá xa, nỗ lực quá lớn, và mất mát quá nhiều để từ bỏ.
“Lên đường thôi,” Jack đứng dậy chìa tay tuyên bố. “Benkei Vĩ Đại vẫn đồng ý dẫn đường chứ?”
“Tất nhiên rồi, nanban !” Benkei vui vẻ nắm tay Jack.
Đến tối muộn thì hai đứa tới chỗ giao lộ giữa hai con sông. Theo đó dòng chảy nhập thành một đường hướng thẳng vào khe nứt duy nhất giữa sườn núi Aso.
Vừa bước đi trên con đường đất dẫn tới khe nứt, Benkei vừa giải thích, “Truyền thuyết kể lại rằng trước đây thần Takei-watatsu nhìn thấy con người sống đói khổ nên ông đã tạo ra khe nứt này bên bờ tây để lấy nước. Từ đó, miệng núi Aso mới chính thức trở thành vựa lúa của toàn vùng Kyushu.”
Liên tưởng tới chặng đường gian nan phía trước, Jack lên tiếng hỏi, “Thế ông thần đó có thể tạm ngưng dòng chảy để tụi mình băng qua không?”
Benkei phì cười. “Chịu thôi, nhưng ở đó có sẵn cầu treo rồi.”
Di chuyển dưới bóng cây để tránh bị phát hiện, hai đứa tiếp cận dần mục tiêu cho đến khi Jack nhận thấy sự có mặt của khá nhiều dấu chân. Phía trước tụ tập một đám đông nông dân mang theo nông phẩm, cùng vài người lái buôn và võ sĩ vãng lai. Tất cả đều bị kiểm tra kĩ càng ở một chốt canh dựng lên ngay cạnh cầu.
Jack và Benkei nấp dưới bụi cây tính toán kế hoạch. Jack đếm được có tám tên lính gác, cộng thêm hai đầu lĩnh làm nhiệm vụ kiểm tra giấy tờ.
“Hồi nào có vậy đâu,” Benkei rên rỉ. “Từ hồi Shogun mới lên ngôi mới vẽ ra đủ chuyện.”
“Phải tìm lối khác thôi,” Jack nhận định cố tình băng qua đây là mạo hiểm quá mức cần thiết.
“Làm gì còn lối khác, trừ phi cậu muốn bơi với cá,” Benkei đáp. “Đây là khe hở duy nhất xuyên qua sườn núi. Còn nếu quay trở lại leo thì trước sau gì đám bạn cũ của cậu cũng sẽ đuổi tới nơi.”
“Cũng đâu làm thế nào được,” Jack chán nản.
Benkei suy tính trong một lúc, rồi bất chợt nở nụ cười và chỉ vào người nông dân đang đi tới cùng với chiếc xe bò. “Thế thì đi quá giang!”
Chiếc xe bò bằng gỗ vốn chất đầy rơm, gạo, và hoa quả tươi.
Ẩn nấp chính là cách phòng vệ hiệu quả nhất, Jack thầm nhớ lại lời dặn dò cuối cùng của tổ sư Soke. Và đây chính là cơ hội tuyệt vời nhất để áp dụng bài học đó vào thực tiễn. Nghĩ vậy, nó gật đầu đồng tình với kế hoạch của Benkei.
Chờ bác nông dân đi qua, hai đứa liền phóng lên xe, lẩn vào sau đống rơm trước khi những người khác phát hiện. Ngồi co ro bên trong. Jack và Benkei phải chống chọi với không khí đầy bụi và cố gắng kiềm cơn ho.
Mọi việc diễn ra khá thuận lợi cho đến khi bác nông dân dẫn bò tới trước chốt canh.
“Dừng!” Tên lính gác ra lệnh.
Từ trong chỗ ẩn nấp, Jack và Benkei ném cho nhau ánh mắt lo lắng.
“Giấy thông hành,” tay chỉ huy yêu cầu.
Bác nông dân lấy ra một tờ giấy.
“Tôi được phép qua lại buôn bán tại chợ Ozu,” ông nói bằng giọng thấp và tôn kính.
“Cái đó tự ta biết đánh giá,” tay chỉ huy gắt. “Mà ngươi bán cái gì?”
“Dạ, rơm, gạo, rau củ...,”
“Rượu?” Hắn cắt ngang.
“Dạ không... không có.”
“Nông dân các ngươi không được phép bán rượu đâu đấy nhé.”
“Vâng, tất nhiên rồi,” bác nông dân sợ hãi ra mặt.
Bất chấp lời khẳng định này, tên thủ lĩnh vẫn ra lệnh cho đám thuộc hạ, “Lục soát!”