
Ngồi trong căn ngục tăm tối, Jack ôm bàn tay bị thương vào lồng ngực. Chỗ đau ở ngón tay út cứ giật từng hồi. Dù máu đã ngưng chảy nhưng mặt Jack vẫn tái nhợt, phần vì mất sức, phần vì mất tinh thần.
Nó thật sự không thể tin thầy Kyuzo lại làm điều đó với mình. Lưỡi đao trên tay ông ta hạ xuống xuyên qua xương thịt như cắt bơ. Jack vẫn nhớ cảm giác lạnh lẽo khi lưỡi thép lướt qua, đốt đầu ngón út nó lìa ra rơi xuống đất. Khoảnh khắc ấy, Jack không cảm nhận được gì ngoài kinh ngạc. Sau đó ngọn lửa đau đớn bùng phát. Nó gào thét chống chọi, nhưng cảm giác khủng khiếp ấy cứ công kích từng đợt một.
“Im đi, thằng ngoại quốc!” Thầy Kyuzo vừa lau đao vừa nạt nộ. “Tinh thần võ sĩ của ngươi để ở đâu?”
Lời châm chọc này lập tức khiến Jack cắn răng nhịn la. Điều làm nó thấy đau nhất chính là việc chứng kiến vị võ sư thể thuật kia đã xuống tay với nụ cười trên môi. Ông ta thậm chí còn đem gói phần ngón tay đứt lìa của Jack dâng lên cho quan bugyo thị sát. Mặc kệ Jack quằn quại, vị thẩm phán điền thêm vài từ vào bản án rồi lấy dấu ra đóng. Sau cùng, ông ta hạ bút cầm mẩu ngón tay vứt cho chó cưng gặm.
Quá kinh tởm, Jack chẳng buồn nghe ông ta phán quyết. Vị quan tòa hạ lệnh giam Jack trong ngục chờ người của Shogun tới dẫn đi rồi nắn nót ngồi viết thư cấp báo giao thuộc hạ. Phải đến khi nhận ra máu của Jack đang làm bẩn sàn nhà thượng phẩm của mình, ông ta mới hạ lệnh cho người đưa nó đi.
Trước khi quăng Jack vào ngục, một tên doshin lấy vải băng thành vòng tròn quanh chỗ bị thương cho nó. Jack lẩm bẩm cảm ơn, nhưng hắn lập tức gắt, “Bọn tao chỉ muốn giữ ‘phần thưởng’ của mình tươi sống thôi!”
Jack nhìn qua ô cửa sổ nhỏ có lắp chấn song. Ánh trăng mờ ảo trải dài trên sàn nhà bẩn thỉu. Một vài ngôi sao lẻ loi xuất hiện trên bầu trời dường như xa tít tắp - nhưng có lẽ cũng không xa bằng khoảng cách giữa nó với Anh Quốc và em gái.
Hành trình của nó đã kết thúc.
Hi vọng đến bến cảng Nagasaki đã bị dập tắt bằng cách tàn bạo nhất, bởi chính một trong số các vị võ sư cũ. Jack không thể ngờ thầy Kyuzo lại sẵn sàng làm điều đó chỉ để ẩn danh. Tuy phũ phàng, nhưng sự thật là nó đã sai khi cho rằng người đàn ông ấy sẽ đứng về phía mình. Càng sai hơn khi tin tưởng ông ta sẽ không phản bội lại lí tưởng võ sĩ đạo. Thầy Kyuzo chưa từng có ý muốn cứu nó - mà ngược lại dường như còn ấp ủ ý định loại trừ thằng học trò ngổ ngáo nữa.
Trong bóng tối, Jack nghe tiếng chó săn đào đất bên ngoài, có lẽ con vật bị hấp dẫn bởi món ngon đang chờ sẵn trong ngục. Với trạng thái thương tích như thế này, Jack không có dù chỉ là một chút cơ may thoát thân trước khi thuộc hạ Tướng Quân tới nơi. Và dẫu cho chưa đến mức tàn phế thì nó cũng khó có thể cầm kiếm chiến đấu. Chí ít cho tới khi ngón tay lành hẳn thì Jack chẳng khác gì một con hổ bị người ta bẻ mất nanh.
Từ phía khu vườn, tiếng chuông gió réo rắt truyền tới tận nhà ngục. Hiểu rõ mình cần làm gì đó tích cực để tránh cảm giác tuyệt vọng, Jack quyết định chuyển chú ý sang âm thanh này. Nó ngồi thiền kìm nén cảm giác tê nhức từ ngón tay, rồi bắt đầu tụng thần chú Sha:
“On haya baishiraman taya sowaka...”
Sha là một trong Cửu Tự Ấn, pháp thuật ninja, có khả năng thúc đẩy quá trình hồi phục thông qua thiền định và động tác tay. Tất nhiên, dù mầu nhiệm đến đâu thì Sha cũng không thể giúp ngón tay Jack mọc lại. Phần thân thể đó đã vĩnh viễn mất đi. Nhưng chí ít nó cũng cần nhanh chóng cầm được kiếm.
Chỉ với một bàn tay, Jack không thể hoàn thành động tác theo bài bản, thành thử nó chỉ siết chặt chỗ vết thương. Jack vừa niệm đã lập tức cảm nhận được biến chuyển khác lạ. Tuy nhiên cảm giác này pha trộn cả đau đớn và tê cứng khiến nó không dám chắc đây chính là tác dụng của Sha.
Giá mà lúc này có Miyuki bên cạnh. Cô nàng sát thủ ấy vốn là một nhà trị thương xuất sắc, đã từng giúp Jack vượt qua không ít lần thập tử nhất sinh. Trung thành, nhanh nhẹn, tháo vát, nếu Miyuki vẫn ở đây thì hẳn giờ này hai đứa đã bắt đầu lập mưu tính kế tẩu thoát rồi.
Còn nếu đổi lại là Saburo, Jack dám chắc anh chàng sẽ nghĩ ra được những trò đùa tếu táo giúp nó khôi phục sĩ khí.
Cả Yori nữa. Jack thật khát khao được nghe những lời khuyên nhủ và động viên từ anh bạn nhỏ của mình. Kiểu như: “Đau đớn tại thiên, dằn vặt tại nhân” chẳng hạn.
Nghĩ đến họ, một nụ cười man mác buồn nở ra trên môi Jack. Sau hai ngày liên tục chạy trốn, giờ đây sự thiếu vắng ấy càng rõ ràng hơn bao giờ hết. Ba người bạn mỗi người giữ một vị trí trọng yếu riêng, tập hợp bên nhau chúng là một tập thể - mạnh mẽ, dũng cảm, với niềm tin không thể bị khuất phục. Còn bây giờ Jack chỉ có một mình trong nhà ngục tối tăm, thân thể bị thương, tình thần kiệt quệ.
Nhưng nó không cho phép mình bỏ cuộc. Những người bạn ấy chắc chắn cũng không mong muốn điều đó. Bên ngoài, con chó săn dường như đã ngưng đào.
“Ê! Nanban !” Một giọng nói thì thầm lọt qua khe cửa sổ.
Jack nhìn lên thì nhận ra mái tóc rối bời của anh chàng lừa bịp vĩ đại nhất Kyushu.
“Benkei!” Jack kinh ngạc. “Anh đến cứu tôi ư?”
“Đương nhiên,” Benkei vui vẻ đáp. “Và mang theo cả phân nửa tiền của cậu nữa!”