Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 45
PHONG BÀ BÀ

❊ ❊ ❊

logo

“Cậu muốn biết về vận mệnh tương lai chứ?” Li Lmg vừa nói vừa chỉ vào căn phòng tối tăm treo đầy xác rắn, thằn lằn và dơi trên mái. “Hải tặc nào cũng phải một lần gặp Phong Bà Bà cả.”

“Thế cậu đã gặp bà ấy chưa?” Jack không tin tưởng một chút nào.

Li Ling gật đầu, mặt cô nàng bừng sáng. “Bà ấy bảo tớ sẽ là một cướp biển tiếng tăm lẫy lừng, thống lĩnh đội tàu tung hoành biển Trung Hoa!” Li Ling ra hiệu bảo Jack đi vào. Nó chưa kịp phản đối thì Li Ling đã trực tiếp dùng tay đẩy tới. “Đừng ngại,” cô dụ khị. “Tớ sẽ chờ ở bên ngoài.”

Jack đành miễn cưỡng bước vào hang ổ Phong Bà Bà. Nó phải cúi xuống để tránh đụng đầu vào những thứ treo đầy trên trần nhà như mạng nhện. Căn phòng sực mùi tanh hôi và tối tăm, chỉ được thắp sáng bởi vài ngọn nến. Lá thuốc các loại từng bó nằm vương vãi trên sàn. Mấy cái lồng gỗ phát ra tiếng động lạ dọc theo hai bên nhà, có bóng đen chuyển động bên trong. Chính giữa phòng là cái bàn gỗ, bên trên đặt một cái bát, một nắm xương động vật, và một con dao găm. Không hề thấy bóng dáng của Phong Bà Bà đâu cả.

Jack hơi chần chừ, tự hỏi liệu có nên quay ra không. Thật sự thì nó vốn chẳng thích thú gì với những trò mê tín như thế này, nó thậm chí còn mừng vì mụ phù thủy không có ở nhà. Đúng lúc đó một giọng nói già nua vang lên.

“Bước lên đi, đứng yên mới đáng sợ!” Phong Bà Bà khuyến khích.

“Xin lỗi... nhưng tôi đổi ý rồi,” Jack định lấy cớ chuồn ra ngoài.

“Nếu muốn biết tương lai, thì phải hỏi những người đã trở lại, Jack ạ.”

Nghe thấy tên mình, Jack thấy hơi chột dạ. Dù phần nhiều bà phù thủy này chỉ đưa ra những thông tin mà người xem bói muốn nghe, nhưng dù sao cũng đáng thử một chút.

“Nhanh nhẹn lên,” Phong Bà Bà giơ ngón tay xương xẩu ra hiệu.

Jack bèn ngồi xuống phía đối diện. Dù không thể nhìn rõ hình thù trong bóng tối, nhưng nó có thể ngửi thấy hơi thở hôi hám và cặp mắt đen kịt kì lạ của mụ phù thủy.

“Số phận thường ưu đãi người rộng rãi,” Phong Bà Bà vừa nói vừa quan sát Jack khiến nó cảm thấy vô cùng bồn chồn.

“Tôi không mang theo tiền,” Jack thừa nhận.

Phong Bà Bà tặc lưỡi kiểu khó chịu, rồi sau đó đưa tay ra giật tóc Jack. Nó còn chưa kịp phản ứng thì đã bị mụ phù thủy dùng dao cắt mất một túm rồi.

“Thay bằng chỗ bờm vàng này cũng được,” bà ta vừa nói vừa đưa chỗ tóc lên ngửi rồi cất luôn vào đống vải rách đang mặc trên người, chỉ giữ lại vài sợi trên bàn. Tiếp theo bà ta cho vụn cây vào bát, châm lửa tạo thành làn khói trong không khí rồi dùng dao cạo bột xương rải đều, cuối cùng khạc nhổ lên trên.

“Tay,” Phong Bà Bà nói mà không hề nhìn lên.

Jack miễn cưỡng nghe lời. Mụ phù thủy nắm tay Jack kéo tới dùng dao găm chích ngón trỏ nặn ra ba giọt máu khiến nó nhăn nhó không thôi. Bước kế tiếp, Phong Bà Bà mở lồng gỗ lấy ra một con nhện khổng lồ vứt vào đống lửa mặc cho nó chết cháy. Nguyên liệu sau cùng chính là những sợi tóc của Jack được giữ lại ban nãy. Đến lúc này ngọn lửa đã hóa thành màu xanh lá cây rất kì quái.

Phong Bà Bà cúi tới hít một hơi đầy, rồi ngồi trở lại. Lần tiếp theo bà ta mở miệng, chất giọng đã trở nên trầm, khàn, và không thực sự thống nhất.

“Muốn tự do, phải trở về từ cõi chết...” Mụ phù thủy liên tục lắc lư. “Khi rồng quay lại, nỗi đau sẽ nung nấu lòng can đảm... ” Khói trắng bốc ra từ người bà ta. “Chuyến hành trình cuối cùng chỉ vừa mới bắt đầu. Những hi sinh mất mát hãy còn ở phía trước...”

Đến đây thì Phong Bà Bà bất ngờ hắt cái bát xuống sàn dập tắt đám lửa.

“Có chuyện gì à?” Jack cảm thấy khá bất ngờ trước hành vi vừa rồi.

Phong Bà Bà run rẩy lắc đầu. “Có những thứ lẽ ra không nên thấy.”

Nói đoạn xua tay đuổi Jack ra ngoài. “Đi!”

“Bà đã thấy gì?” Jack kiên trì.

Nhưng Phong Bà Bà đã đổ gục xuống tại chỗ, bất động.

Jack đứng bật dậy, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Rốt cuộc lời phán đó nghĩa là sao? Và điều gì có thể khiến một mụ phù thủy kinh hãi đến như vậy?

Trở ra từ hang ổ của Phong Bà Bà, Jack phải chớp mắt làm quen với ánh sáng bên ngoài. Dù vẫn chưa hết kinh hãi, nhưng dưới nắng ấm mặt trời, câu chuyện vừa rồi chỉ tựa như một cơn ác mộng. Nó cố thuyết phục bản thân rằng Phong Bà Bà chỉ giở trò gì đó, có lẽ do không được trả tiền. Nhưng mà, màn trình diễn vừa rồi quả thực quá thuyết phục...

Jack tìm Li Ling trong đám người qua lại nhưng không thấy bóng dáng. Thế rồi, Đầu Lâu bất ngờ bước tới ngay trước mặt nó.

“Li Ling bị thuyền trưởng Kurogumo triệu tập rồi,” hắn giải thích. “Từ giờ tao sẽ thay nó dẫn đường cho mày.”

Có điều gì đó ở tên này khiến Jack cảm thấy chột dạ. Nó lập tức lùi ngay lại.

“Mày định làm gì đó, ngoại quốc?” Đầu Lâu cất tiếng hỏi, nụ cười trên khuôn mặt hắn dường như rộng hơn bình thường một chút.

“Về pháo đài,” Jack đáp.

“Thế thì phải đi theo tao chứ,” tên cướp biển ra vẻ vô tội chỉ vào một chiếc thang cũ kĩ.

“Đó đâu phải lối đi!” Jack đã định bỏ chạy.

Đúng lúc này thì Hổ và Rắn cũng xuất hiện chặn đường tháo lui. Không một lời cảnh báo, Manzo nhảy ra lôi nó vào căn nhà gần đó. Bị siết chặt bởi tay cướp biển khỏe như gấu, Jack không cách nào chống trả. Rất nhanh, nó bị nhét giẻ vào mồm và trói chặt bằng dây thừng một cách chuyên nghiệp. Dù vậy, Jack vẫn cố vùng vẫy để đánh động người xung quanh.

“Làm cho nó im coi!” Đầu Lâu rít lên.

Thứ tiếp theo mà Jack cồn nhớ được là nó đã bị nện rất mạnh vào đầu.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »