Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 55
TÓM GỌN

❊ ❊ ❊

logo

Jack gần như phát điên. Chỉ trong vài phút đã lần lượt mất đi ba người bạn thân thiết. Nó quỳ trên mặt đất, cúi mặt giữa đống khói cháy đen kịt.

Kho gạo vẫn tiếp tục thiêu đốt Yori bên trong. Jack, Akiko, và cả Benkei đều chẳng thể làm gì để giúp. Góc cửa gãy đã bị chắn lại bởi xà nhà đổ, mà đầu bên kia là cả một rừng võ sĩ khát máu đang chờ sẵn.

“Ôi Yori,” Benkei nhìn con dao chảy nước mắt.

Nỗi đau của Jack đã vượt quá xa giới hạn bình thường. Nó cũng khóc, nhưng là khóc bằng trái tim, chứ không phải bằng đôi mắt. Yori là tiếng nói của lí trí, là hòn đá tảng có thể dựa vào trong những đêm bão tố của cuộc đời. Mất người bạn này, Jack chẳng khác gì con tàu mất bánh lái. Miyuki, Saburo, và bây giờ là Yori - nó thật sự không thể chịu đựng nữa. Tinh thần võ sĩ đạo đòi hỏi samurai phải sống và chiến đấu vì trung thành và danh sự. Nhưng Jack đâu xứng đáng để họ phải làm vậy. Nó nào phải lãnh chúa hay Tướng Quân. Mà chỉ là một thiếu niên đang tìm đường về nhà. Màn chết chóc này rồi sẽ kéo dài đến đâu nữa? Benkei? Akiko yêu quý? Không thứ gì trên đời đáng để đổi bằng một cái giá đắt đỏ đến nhường này.

“Tụi mình cần phải đi,” Akiko, dù cũng tổn thương không kém, bằng một cách nào đó đã xốc lại được tinh thần.

Jack gật đầu, nhưng không nhúc nhích.

“Bảy lần ngã xuống, tám lần đứng lên,” Akiko thì thầm đặt tay lên vai Jack, một dòng nước mắt lăn dài trên má nữ võ sĩ.

Câu nói của Yori trong lần Tha Lưu Tỉ Thí ba năm về trước - bài học về việc không bao giờ bỏ cuộc - cuối cùng cũng làm cho Jack thức tỉnh. Nó đứng dậy bên cạnh Akiko, và phát hiện thấy vai trái tấm áo kimono của cô đã chuyển sang màu đỏ thẫm. “Cậu vẫn ổn chứ?” Nó lo lắng.

“Không sao đâu,” Akiko mệt mỏi đáp. “Chỉ là miệng vết thương lại mở ra thôi.”

Đau lòng trước tình trạng của Akiko, Jack hạ quyết tâm phải sống, vì những người bạn đã ngã xuống. Nó nhìn một lượt xung quanh. Dường như đám võ sĩ vẫn chưa phát hiện ra điều gì. Khu vực phía sau kho thóc này đã được chặn lại bởi hàng rào gai, khiến ba đứa chỉ còn lựa chọn hoặc lẻn trở ra hồ nước, hoặc nhân lúc kẻ địch không để ý trở lại làng thoát ra ngoài bằng đường chính dẫn đến Nagasaki. Nhìn qua phía bên kia, Jack thấy đám võ sĩ đang hoan hỉ ăn mừng thắng lợi.

Nó quyết định chọn cách quay về làng. Chờ khói bốc đúng hướng, Jack, Akiko, và Benkei liền lủi đi theo hướng nhà trọ.

“Có thể vẫn còn võ sĩ ở lại tuần tra,” Akiko cảnh báo. “Thế nên hãy hết sức cẩn thận.”

Benkei gật đầu giảm tốc độ. Jack ngoái đầu nhìn xem có kẻ nào bám đuổi không. Con đường vẫn yên tĩnh. Bất chợt có tiếng ẩu đả, rồi tiếng cửa đóng sập. Jack quay lại thì chẳng thấy Akiko đâu, còn Benkei thì ôm cái mũi đầy máu nằm trên đất.

“Chúng bắt Akiko rồi!” Anh chàng ảo thuật gia chỉ cánh cửa dẫn vào nhà trọ nói.

Jack không thể tin mình lại để người ta bắt Akiko đi dễ dàng đến vậy. Nó huých cửa nhưng không được, đá cũng không xong.

“Akiko!” Jack la lên, nhưng không thấy ai đáp lại.

Nó kéo một thùng rượu rỗng lại leo lên trèo qua tường rồi đưa tay kéo Benkei.

Hai đứa thấy mình đang ở trong một cái sân.

Cảnh tượng yên bình bên trong hoàn toàn trái ngược với bãi chiến trường hỗn loạn bên ngoài. Lối đi lót gỗ uốn lượn giữa những bụi cây tỉa tót tỉ mẩn và sỏi rải theo phong cách nghệ thuật. Một tảng đá lõm sâu chứa đầy nước, tiếng lạch cạch không ngừng phát ra từ ống tre. Chính giữa khoảng sân là một thảm rêu xanh rì bao quanh gốc cây bách lớn với phần tán đổ nghiêng che phủ ánh mặt trời. Ngay trên thảm sỏi là một phòng trà kiểu Nhật nằm ở vị trí có thể quan sát toàn cảnh khu vườn.

Jack chầm chậm bước trên lối đi dẫn tới gian chính của nhà trọ. Nó liên tục đảo mắt tìm tung tích Akiko.

Benkei vòng qua cây bách tiến về phía phòng trà.

Phát hiện một giọt máu còn mới dính trên đá; rồi một giọt khác ngay dưới chân. Jack kêu lên, “Bên này,” rồi vội vàng tăng tốc.

Bất thình lình có tiếng cành cây bị gãy, Jack quay lại thì chẳng thấy Benkei đâu nữa.

Lấy tay che ánh mặt trời, nó ngước lên phát hiện Benkei bị treo ngược đầu tít trên ngọn cây bách. Tán cây cong lúc nãy đã vươn thẳng trở lại sau khi cái bẫy được kích hoạt. Anh chàng ảo thuật gia liên tục đung đưa qua lại trong trạng thái bất tỉnh.

“Giờ thì chỉ còn mày!” Một bóng người xuất hiện bên trong phòng trà.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang