
“Trông cậu tệ thật đấy!” Benkei thốt lên khi thấy Jack lết tới kho thóc với cặp mắt thâm đen, môi đầy vết cắt, cằm tím ngắt, cổ họng sưng to.
“Cậu sẽ nghĩ khác nếu nhìn thấy kẻ thua cuộc,” Jack rên rỉ.
“Thôi coi như cũng đáng.”
Jack gật đầu, đoạn vỗ về cặp song kiếm quý giá.
“Nhanh đi thôi,” Benkei cầm túi đồ dự trữ hối thúc. “Mặt trời lên kiểu gì chúng cũng sẽ tản ra đi tìm. Và tôi hoàn toàn không muốn thành ra giống cậu đâu!”
Jack không phản đối. Nó vác hành lí lên vai - với toàn bộ vật dụng vẫn còn nguyên bên trong - rồi bước đi cùng Benkei trong đêm tối.
Hai người cẩn thận chọn những góc khuất để băng qua cánh đồng, rồi cứ thế đi về hướng tây leo dốc thẳng lên sườn ngọn núi lửa hai đầu. Theo dấu thú rừng, họ đến được đỉnh núi thì bình minh cũng vừa lên.
Như một con phượng hoàng tái sinh, mặt trời chui lên khỏi mặt biển Seto từ đằng xa. Nắng ấm xuất hiện là một tin khá vui đối với Jack và Benkei, những người đã thấm mệt vì phải di chuyển trong điều kiện giá lạnh. Jack nghe tiếng đập cánh của chim, nhưng nhìn lên lại chẳng thấy gì. Đi tiếp, nó mới phát hiện ra âm thanh đó được hợp thành bởi hàng trăm lá cờ Phật giáo tung bay trong gió. Ngay bên dưới là một ngôi chùa được dựng lên trên đá.
Jack và Benkei bước qua cánh cổng torii màu xám tiến vào bên trong.
“Trông tụi mình thật buồn tẻ so với đám cờ đó,” Benkei bình luận trước khi hạ túi dự trữ xuống một góc rồi biến mất sau bệ thờ.
Kiệt sức, Jack ngồi xuống chỗ cửa nhìn những lá cờ bằng lụa đủ màu sắc tung bay. Vàng, xanh lá, đỏ, trắng, xanh dương, như thể cầu vồng trên bầu trời không gợn một chút mây. Nó từng được Yori giải thích về ý nghĩa, và điều đáng kinh ngạc là nguyên lí của chúng chẳng khác gì Ngũ Đại trong nhẫn thuật...
Đất vàng, nước trắng, gió xanh lá, lửa đỏ. Và trời xanh dương.
Phật tử tin đây chính là năm nguyên tố tạo nên vũ trụ. Còn ninja lại áp dụng vào đời sống và chiến đấu.
Trong đó mạnh nhất chính là nguyên tố Không.
Tổ sư Soke từng nói mikkyo, phương pháp thiền định, áp chế, và ma thuật của ninja đều được dựa trên nguyên tố này. Ông còn biểu diễn cho Jack thấy cách dùng nó để tập trung sức mạnh vũ trụ. Một ninja sử dụng thông thạo nguyên tố Không sẽ có thể cảm nhận được môi trường xung quanh để phản ứng mà không cần phải suy nghĩ - hay thậm chí dùng đến bất kì giác quan nào.
Tổ sư Soke rất chú trọng đến việc truyền thụ Ngũ Đại cho các môn đồ. Ông bảo để trở thành một ninja thì cần phải biết cứng rắn như đất, uyển chuyển như nước, sắc bén như lửa, nhanh nhẹn như gió, và nhạy bén như trời.
Nhưng vận dụng nguyên tố Không là một điều không hề dễ dàng. Việc này đòi hỏi phải có sự tập trung cao độ.
Jack làm khá tốt ở lĩnh vực chữa thương - thậm chí từng cứu Saburo một mạng - nhưng đó mới chỉ là một phần nhỏ của nguyên tố Không. Một ninja kinh nghiệm còn có thể dùng nó để đọc suy nghĩ của đối phương, cảm nhận trước nguy hiểm, thậm chí điều khiển được tự nhiên.
Lần đầu nghe qua, Jack rất nghi hoặc. Nhưng sau khi chứng kiến tổ sư Soke nhấc bổng một gốc cây đại thụ lên quá đầu, Zenjubo dùng tay không tạo ra sương mờ, thì nó không muốn tin cũng phải tin. Vấn đề nằm ở chỗ Jack mới chỉ một lần kết nối được với trời - và thậm chí lần đó cũng hoàn toàn do tình cờ và may mắn. Mà nó biết chỉ may mắn thôi thì không đủ để sống sót qua hành trình sắp tới.
Một cơn gió bất ngờ thổi qua khiến loạt cờ tung bay phấp phới.
Ngựa gió.
Là cách Yori gọi những lá cờ này. Bên trên mỗi tấm vải đều có các kí hiệu, hay kinh kệ nhằm mục đích gửi gió truyền đi khắp nơi, giảm bớt đau khổ nơi trần thế.
Dù chỉ một giọt nước cũng có thể lan ra khắp đại dương, Yori lí giải.
Ngồi nơi cửa chùa, Jack cảm giác như linh hồn nhà sư nhí đang ở ngay bên cạnh, an ủi nó, trấn tĩnh nó. Jack thành tâm cầu nguyện - cho Yori, cho những người bạn bị thất lạc, cho Akiko, và cho đứa em gái phương xa - thầm mong gió sẽ đưa đi lan tỏa ra khắp nơi.
“Khá hơn rồi,” Benkei lên tiếng sau khi quay trở lại với bộ kimono đã lộn ngược sang phía mặt sặc sỡ.
Anh chàng lục tung túi đồ dự trữ lấy ra một băng vải sạch.
“Dùng đi,” Benkei chỉ cái băng đầy máu trên tay Jack nói.
“Cảm ơn”, Jack đáp rồi bắt đầu thay băng. Nó phải cắn chặt răng mới không khỏi la lên vì cơn đau khi chạm tới vết thương.
Đến Benkei đứng ngoài còn thấy kinh hãi. “Tranh thủ nghỉ chút đi,” anh chàng đề nghị. “Từ giờ đường đi sẽ rất khó khăn. Rặng Kuju này chỉ có đá, đá... và đá mà thôi.”
Benkei hớp một ngụm nước rồi đưa cho Jack. Sau khi đã cơn khát, Jack tranh thủ đổ nước rửa vết thương.
“Đừng phí phạm,” Benkei cảnh báo. “Không phải con suối nào ở đây cũng đều uống được đâu.”
Nghe vậy Jack bèn ngừng tay trả lại bình. Sau khi dùng bữa sáng với bánh mochi, Benkei nằm xuống ngủ còn Jack niệm thần chú chữa thương. Tuy nhiên nó thật sự không biết phải bắt đầu từ đâu, khi mà cơ thể có quá nhiều thương tích - từ tay, đầu, cằm, cho đến cổ họng. Với đà này, toàn vẹn đến được Nagasaki đã là một kì tích, chứ đừng nói đến toàn mạng.