
“Kiểu này xem ra phải đi đường vòng rồi,” Jack nói lúc cả bọn đứng lại bên đường chờ một toán võ sĩ khác hành quân qua.
“Chưa chắc,” Benkei lém lỉnh. “Có rất nhiều cách để lấy giấy thông hành, nhất là trong những khu vực như thế này.” Anh chàng ảo thuật gia xoa tay ám chỉ tiền. “Chỉ cần có phương tiện là được.”
“Nhiêu đây đã đủ chưa?” Akiko lấy ra một xâu tiền bạc và đồng. Benkei nhoẻn miệng cười. “Thế thì sẵn sàng ra khơi thôi!”
“Nhưng từ giờ đến lúc đó tụi mình làm gì đây?” Jack thắc mắc. “Không thể cứ lang thang trốn lính canh mãi được.”
“Nhất là lúc phố xá đã vãn người,” Akiko thêm vào. “Sẽ khiến bọn chúng nghi ngờ ngay. Tụi mình cần tìm một nhà trọ, ưu tiên có chuồng ngựa.”
“Có một chỗ giống vậy đó,” Benkei nói. “Theo tôi.”
Kế hoạch đã xong, ba đứa băng qua cầu đến chỗ đường chính phía tây. Đây cũng là một con phố sầm uất với cửa hiệu tấp nập hai bên. Trong số này có nhiều nhà trọ khá đông khách với hướng nhìn ra sông Shira, nhưng Benkei không ghé lại. Anh chàng rẽ vào một tuyến phố vắng vẻ hơn, các cửa hiệu ở đây đều có vẻ cũ kĩ, rách rưới, bình rượu rỗng chất thành từng két vẫn chưa thay, bảng hiệu nhạt nhòa dần theo thời gian. Khách ở trọ cũng không khá khẩm hơn, hầu hết đều mặc quần áo cũ, ăn nói bỗ bã thiếu phép tắc.
Benkei dừng lại trước nhà trọ tồi tệ nhất.
“Ở đây á?” Akiko cau mày.
“Nhà trọ dạng này thường ít khi thắc mắc linh tinh,” anh chàng ảo thuật gia giải thích, “và cũng dễ giúp chúng ta tìm giấy thông hành hơn.”
“Cũng không có nhiều sự lựa chọn,” Jack ủng hộ.
“Thôi thì chí ít chuồng ngựa cũng phải đảm bảo,” Akiko vuốt ve bờm ngựa, “và có bồn nước nóng.”
Benkei kéo chuông. Âm thanh phát ra rè rè không rõ, có vẻ như chuông đã hỏng. Anh chàng bèn gõ cửa.
“Gì đấy?” Một ông lão da nhăn nhúm có cặp mắt láo liên xuất hiện.
“Chúng tôi cần phòng,” Benkei nói.
Chủ nhà trọ đảo mắt nhìn ba vị khách có vẻ lạ lùng: một nữ võ sĩ xinh đẹp ăn mặc đẹp đẽ dắt theo tuấn mã đắt tiền, một tên lưu manh vận kimono sặc sỡ chắp vá, và một tay tùy tùng đội mũ rơm che kín mặt.
“Một phòng à?” Ông ta vuốt cằm hỏi.
“Hai,” Akiko đính chính. “Một cho tôi, và một cho họ.” Cô nói và chỉ vào con ngựa. “Ở đây có chuồng chứ?”
Ông lão cằn nhằn. “Phía sau... nhưng hết chỗ trống rồi.”
“Tôi biết ông sẽ tìm được mà,” Benkei liếc nhìn Akiko, cô bé hiểu ý liền lấy xâu tiền ra.
Thái độ chủ nhà trọ lập tức thay đổi chóng mặt. “Được, được chứ.”
Ông lão đóng sầm cửa hét lớn, “Dậy đi Momo! Có khách!”
“Phong cách tiếp khách rất nhiệt tình,” Akiko mỉa mai trong lúc dắt ngựa vòng ra sau. Ông lão mở cổng đưa họ vào sân trong.
“Chọn thoải mái,” ông ta chỉ ba cái ngăn xập xệ nói.
Akiko cau mày vẻ không thể tin nổi.
“May mà còn có cỏ,” cô lầm bầm buộc ngựa vào ngăn đầu tiên rồi cởi yên.
“Hai phòng... bữa sáng... chuồng và cỏ... trong một đêm....” Ông lão bấm tay tính toán. “Tất cả mười mon [15] . Thanh toán trước.” Ông chủ làm điệu bộ cúi đầu chìa tay ra.
“Bao nhiêu cơ?” Akiko kinh ngạc hỏi.
“Chúng là phòng tốt nhất của tôi,” ông ta cười xởi lởi. “Lại rất riêng tư nữa.”
Ông vừa liếc nhìn Jack vừa nhấn mạnh hai chữ cuối cùng - như để khẳng định sự im lặng của mình phải được đổi lại bằng một cái giá vậy.
Tuy miễn cưỡng nhưng Akiko vẫn đưa ra mười đồng tiền. “Ông liệu mà đun nước cho nóng đấy.”
“Momo!” Chủ nhà trọ quay đầu nói. “Nhóm lửa!”
Ông bỏ luôn tiền vào túi rồi dẫn cả nhóm vào bên trong. Bước đi trên hành lang thắp đèn mờ ảo, sàn gỗ kêu kẽo kẹt theo từng nhịp chân. Jack và Akiko không khỏi chán nản trước sự lựa chọn của Benkei. May mắn là hai căn phòng tuy nhỏ nhưng lại khá sạch sẽ, toàn bộ trải chiếu tatami, có bàn thấp đặt ở giữa, và chăn đệm cuộn tròn đặt một góc. Giấy dán tường ở đây thậm chí còn được trang trí theo dạng tranh săn bắn, lễ hội.
“Đấy, đúng là phòng hảo hạng mà,” chủ nhà trọ nhắc lại khi thấy thái độ hài lòng của Akiko. Ông liếc nhìn Jack, người càng lúc càng trở nên đáng ngờ khi đã vào trong nhà mà vẫn còn đội mũ.
“Để tôi cất cho cậu nhé?”
Jack lắc đầu.
“Anh ta thách đấu người khác nhưng lại để thua,” Akiko nói xen vào. “Nhục nhã ê chề!”
“À... Danh dự võ sĩ đạo,” chủ phòng trọ làm bộ hùa theo, mặc dù rõ ràng không tin một chữ nào. “Thế thì tôi đi chuẩn bị trà xanh vậy?”
“Cảm phiền ông,” Akiko nói rồi cởi dép bước vào phòng.
“Momo! Trà xanh!” Ông lão lại hô lớn. Rồi ông cúi đầu chào, chủ yếu để tìm cách nhìn mặt Jack chứ chẳng phải lịch sự gì. Có điều Jack đã nhanh chóng phản ứng lại bằng cách đáp lễ khiến kế hoạch của ông ta phá sản.
“Chúc quý khách vui vẻ,” ông ta nói hằn học trước khi lủi đi mất.
“Lần tới ông ta quay lại tớ sẽ hỏi về vụ giấy thông hành,” Benkei cất túi đồ dự trữ rồi nói.
Jack cũng hạ hành lí mà xoa bóp vai. Chuyến đi dài ngày thực sự khiến nó vô cùng mệt mỏi. Lúc này chẳng có gì sung sướng bằng được đánh một giấc trong chăn ấm đệm êm.
Bất ngờ chủ nhà trọ đẩy cửa ra đúng lúc nó vừa mới tháo kiếm, đang chuẩn bị cởi nốt mũ.
“Trà tới đây!” Ông ta bước vào đặt cái khay lên bàn.
“Cảm ơn,” Benkei lên tiếng hỏi ngay trước khi chủ nhà trọ có thời gian dòm ngó. “Tôi nói chuyện với ông được chứ?”
Chủ nhà trọ gật đầu rồi cùng anh chàng ảo thuật gia bước ra ngoài.
Quan sát kĩ cánh cửa khép lại, chờ thêm một lúc cho chắc rồi Jack mới thở phào cởi mũ. Nó rót trà vừa uống vừa quan sát tranh trên tường. Ngoài bức hoạ mô tả cảnh nam nữ nhảy múa trên sân khấu thì nó đặc biệt chú ý đến tranh vẽ một người con gái vừa đàn vừa hát theo đúng kích cỡ thật trông rất sống động. Bức vẽ sinh động tới mức Jack có cảm giác như mắt cô ta đang nhìn thẳng vào mình.
“Jack!”
Nó suýt nữa thì đứng cả tim. Nhưng hoá ra đó chỉ là tiếng Akiko thì thầm qua bức vách mỏng. “Benkei vừa sang lấy tiền đi xử lí vụ giấy thông hành,” cô nói. “Xem ra tớ đã quá đa nghi. Anh ta quả thực rất hữu dụng.”
“Chỉ cần có cách thì Benkei nhất định sẽ làm được,” Jack trấn an. “Anh chàng dẻo mồm dẻo miệng lắm.”
“Ừm, thế tớ vào tắm trước. Lát sẽ ra chuẩn bị bữa tối.”
Jack cũng nhớ cảm giác tắm nước nóng. Đã ba ngày kể từ lúc rời khỏi nhà Shiryu, và cơ thể nó thực sự rất khó chịu. Điều này kể ra cũng buồn cười, thời còn ở Anh có ba tháng không tắm cũng là chuyện bình thường!
Trong lúc chờ Benkei và Akiko quay lại, Jack dành thời gian rảnh rỗi để vệ sinh cặp song kiếm. Nó dùng khăn lau sạch bụi, sau đó chà đi chà lại cho đến khi sáng bóng. Khi đã hài lòng, Jack cất cặp daishō sang bên, lấy bản hải đồ từ trong túi hành lí ra rồi ngả lưng nằm xuống đệm. Nó cẩn thận tháo lớp vải dầu bảo vệ và thận trọng lật từng trang. Những ghi chú, bản đồ, chỉ dẫn, phán đoán đã quá đỗi thân thuộc. Nhờ được cha hướng dẫn mà Jack có thể giải những đoạn được mã hoá dễ như trẻ em đánh vần. Đến phần biển Nhật Bản thì những mảng kí ức lần lượt hiện ra rõ như mới vừa xảy ra ngày hôm qua.
Điều lạ lùng là trong suốt quá trình này, Jack vẫn không thể rũ bỏ cảm giác bị người khác theo dõi. Ấy vậy mà nhìn mấy lượt quanh phòng vẫn chẳng thấy gì... Ngoài bức họa cô gái đàn hát kia. Nó kết luận có lẽ đã gặp phải ảo giác do quá mệt, và tiếp tục trở lại với bản hải đồ. Jack tưởng tượng đến cảnh vài ngày nữa thôi rất có thể sẽ được khởi hành trở về nhà - trong vai trò hoa tiêu chẳng hạn - cảm giác được dừng những kiến thức giúp mọi người thật sự khiến nó cảm thấy vô cùng hào hứng.
Nghe tiếng Akiko trở về phòng, Jack quyết định gói bản hải đồ vào tấm vải dầu rồi đặt luôn trong chăn làm gối. Đã từ lâu Jack luyện thành thói quen luôn để món kỉ vật của cha ở nơi gần mình nhất, cẩn thận không bao giờ thừa.
Nhìn qua khung cửa sổ nhỏ, Jack nhận ra trời đã nhá nhem tối mà Benkei thì vẫn chưa về. Lo lắng, nó định gọi Akiko thì nghe sàn gỗ bên ngoài kêu lên kẽo kẹt. Jack nghĩ bụng mình lo lắng quả là thừa - Benkei đã về rồi đấy thôi.
Nhưng dường như còn có thêm nhiều người cùng đi nữa. Chột dạ, Jack với tay lấy kiếm. Nhưng nó chưa kịp hành động thì cánh cửa giấy đã mở ra, mười tay võ sĩ dưới quyền lãnh chúa Kano ập vào.