
“Thành công rồi!” Benkei thốt lên khi gánh hát rẽ vào con phố nhỏ, bỏ lại pháo đài khuất dạng sau lưng.
Miyuki lắc đầu. “Đừng nhắc tới hai chữ này cho tới khi chúng ta an toàn lên phà, và đi được nửa đường đến Shimabara.”
“Tớ vẫn chưa tin được là kế hoạch của cậu lại thành công đấy,” Jack nói trong lúc nắm tay Akiko giữ thăng bằng để đi nhanh hơn. Okuni dẫn cả đoàn đi giữa đường phố vắng lặng hướng về phía bến tàu. Phải vài tiếng nữa trời mới sáng, nhưng họ muốn bắt được ngay chuyến phà đầu tiên.
“Cái khó tin nhất là ông đội trưởng đó lại thích cậu kìa,” Akiko lắc đầu vẻ không thể hiểu nổi.
“Nhiều người có sở thích rất kì lạ,” Miyuki nhận xét. “Với cả, công đầu không phải là của tớ. Chính Benkei là người đã đề nghị nhờ gánh hát giúp đỡ đấy.”
“Tôi nợ anh một mạng, Benkei,” Akiko cúi đầu hối hận vì đã nghi ngờ lòng trung thành của anh chàng ảo thuật gia.
Benkei khiêm tốn nhún vai. “Chỉ là chuyện thường ngày đối với Benkei Vĩ Đại thôi!”
Đoàn kịch kabuki tiếp tục băng qua cầu vượt sông Shira.
“Nhưng làm sao cậu và Miyuki gặp được nhau vậy?” Jack thắc mắc.
“Nhìn cái là biết ngay mà,” anh chàng cười toét miệng.
Jack và Akiko đứng sững lại. Con bạch mã của Akiko đang được buộc ngay trước nhà trọ. Đứng bên cạnh là có một chàng võ sĩ bụng phệ với cặp chân mày rậm rạp và nụ cười tươi tắn, cùng một cậu bé nhỏ nhắn trong trang phục nhà sư tay mang quyền trượng. Hình ảnh mờ ảo giữa con đường tăm tối khiến họ trông rất giống những hồn ma.
“Saburo... Yori...,” Jack không dám gọi to vì sợ ảo giác sẽ tan mất.
Nó mở rộng tay chạy về phía hai người bạn thân thiết, vội vã đến mức ngã sấp mặt vì vấp hai chân vào nhau. Saburo và Yori liền bước tới đỡ nó dậy.
“Cẩn thận chứ, tiểu thư,” Saburo không bỏ qua cơ hội trêu ghẹo ngoại hình lúc này của Jack. “Phố xá về đêm nguy hiểm lắm. Lỡ đâu gặp phải kẻ xấu thì toi!”
Jack nhìn Saburo, rồi Yori, rồi lại Saburo, không dám tin vào chính mắt của mình.
“Akiko!” Yori vui mừng reo lên khi nữ võ sĩ cũng gia nhập màn đoàn tụ.
“Tốt quá rồi,” cô mỉm cười tươi tắn. “Jack cứ tưởng các cậu đã chết chìm rồi cơ.”
“Cũng suýt đấy chứ,” mặt Saburo thoáng nét hãi hùng.
“Thế làm sao các cậu thoát được cơn bão? Rồi tìm được tớ nữa?” Jack thắc mắc.
“Để sau đi,” Miyuki cắt ngang trong lúc thu dọn hành lí đặt cạnh cửa nhà trọ.
“Lo bắt đò cái đã.”
“Chỉ mong lần này đừng đụng bọn hải tặc!” Saburo đưa dây ngựa cho Akiko rồi cũng đi nhặt túi của mình.
Akiko nhẹ nhàng vuốt ve bờm con tuấn mã, đôi mắt hơi ngấn nước. “Tớ cứ ngỡ sẽ không bao giờ được gặp lại Bóng Tuyết nữa rồi chứ. Cảm ơn cậu, Saburo.”
“Cảm ơn nhầm đối tượng rồi. Yori mới là người nhận ra nó.”
“Tớ phát hiện gia huy của cậu trên yên ngựa và tưởng nó bị Benkei trộm dẫn đi,” Yori giải thích.
“Đúng vậy.” Benkei xen vào bảo vệ nhân phẩm.
“Thế anh tính làm gì mà chất đống toàn bộ hành lí của họ đi về hướng cổng thành thế hả?” Saburo thách thức.
“Tìm chỗ cất an toàn,” anh chàng ảo thuật gia cố tỏ ra thật thà nhất có thể. “Sau khi tìm được giấy thông hành, tôi quay lại nhà trọ thì phát hiện có võ sĩ đứng trước cổng bèn chui ra nấp sau chuồng ngựa. Chờ cho chúng dẫn Jack và Akiko đi, lão chủ thì bận thu gom tiền thưởng, tôi mới lẻn lại được vào trong.”
“Thì ra chính ông ta là kẻ đã báo tin,” Akiko phẫn nộ, “mặc dù đã nhận tiền đầy đủ!”
Benkei lắc đầu. “Chính xác là vợ ông ấy, Momo.”
“Hèn gì tớ cứ có cảm giác bị theo dõi,” Jack nhớ lại ánh mắt quá chân thực của bức ảnh người đánh đàn trên tường phòng.
“Tóm lại sau đó tui vào thu gom hành lí, kiếm, cung rồi ra chỗ con ngựa. Không biết phải đi đâu, tôi bèn...”
“Cậu lấy lại được tất cả ư?” Jack cắt ngang. “Tớ cứ tưởng họ phải thu gom đi rồi chứ?”
Yori bước tới đưa cái túi cho Jack. “Tớ vẫn giữ cho cậu đây.”
“Thế thì quá an tâm rồi,” Jack mỉm cười với cậu bạn nhỏ khi cảm nhận được sức nặng quen thuộc của bản hải đồ.
Nó đưa mắt nhìn một lượt Yori, Saburo, Miyuki, và cả Akiko. Tất cả những người bạn còn sống đều đã tập trung đầy đủ - như thể vòng tròn enso hoàn hảo khác đã được vẽ ra trong cuộc đời Jack vậy.
“Thật mừng được đoàn tụ với các cậu...”
“Các em có định đi không đấy?” Okuni, người vẫn đang đứng chờ cùng các cô gái của mình lên tiếng hối thúc. Là chủ gánh hát, cô hiểu rõ mình đã đặt tất cả vào vòng nguy hiểm như thế nào khi dám giúp kẻ thù của Tướng Quân chạy trốn.
Jack chất hành lí lên Bóng Tuyết rồi cùng mọi người gia nhập đoàn đi theo hướng tây dọc con đường chính dẫn ra ngoài Kumamoto, vẫn trong lớp vỏ bọc đào hát, Jack không tiện mang vũ khí nên cặp kiếm cũng được giắt cạnh yên ngựa. Akiko và Miyuki bước hai bên ngăn ngừa sơ suất, còn Saburo và Yori đi sau dẫn Bóng Tuyết.
Bến cảng nằm khá xa khu dân cư. Đoàn lại di chuyển rất chậm do phải tránh lính canh, nên khi đến được nơi thì ánh bình minh đầu tiên cũng đã bắt đầu ló dạng. Jack có thể nghe rõ tiếng sóng biển nhịp nhàng, màn đêm cũng rút dần để lộ bờ vịnh ngay trước mắt. Bốn con phà gỗ to lớn nằm cạnh những chiếc tàu đánh cá nhỏ hơn neo theo khắp chiều dài của bến. Khi đến gần hơn thì chốt canh cũng xuất hiện, với hàng rào tre và một cái chòi ngủ nhỏ.
“Thế vụ giấy thông hành tính sao?” Jack hỏi Benkei. “Mấy cái ba ngày trước còn giá trị không?”
“Rất tiếc là không, nhưng cậu đừng lo lắng,” Benkei tự tin đáp. “Các gánh hát là đối tượng ưu tiên. Chúng ta sẽ không bị hỏi han gì nhiều đâu.”
Họ tiếp tục di chuyển đến trước chốt, một gã lính canh mắt mũi lờ đờ bước ra từ cái chòi.
“Dừng!” Hắn gào lên. Râu ria xồm xoàm cùng cặp mắt hí ti tiện, người đàn ông mệt mỏi chống thương ngáp rõ to.
Nhìn vào chòi, Jack thấy ít nhất cũng phải hơn chục tên võ sĩ khác đang say giấc ngủ. Mặc dù đều được vũ trang đầy đủ nhưng không hề đáng ngại trong tình trạng thế này.
“Làm gì đi sớm vậy?” Tên lính thắc mắc. “Mặt trời còn chưa ló dạng nữa!”
“Em muốn giữ chỗ trên chuyến phà đầu tiên cho gánh hát của mình,” Okuni xởi lởi giới thiệu.
Nhưng tên lính không có vẻ gì là bị thuyết phục. “Nghệ sĩ hả? Toàn bộ các người ư?”
Okuni gật đầu. “Có thể quan gia cũng từng nghe qua rồi đấy. Chúng em trình diễn kabuki khắp mọi vùng miền mà.”
Nhưng đáp lại chỉ là một lời nạt nộ. “Kabuki? Kabuki là cái quái gì? Đâu, diễn thử coi. Ta nói ngươi ấy.”
Hắn dùng mũi thương chỉ vào đối tượng, nhưng không ai chuyển động. Jack đang thấy thắc mắc thì chợt nhận ra mình chính là đối tượng bị nhắc tới.
“Suzuki hơi nhút nhát... và vẫn còn trong giai đoạn học nghề,” Okuni lấp liếm. “Hay quan gia thưởng lãm tài nghệ Junjun đi? Con bé là đào chính của cả đoàn.”
“Nhút nhát?” Tên lính cân nhắc lời nói của Okuni rồi nheo mắt nhìn Jack vẻ nghi ngờ. “Nếu ả mà trình diễn không ra hồn thì đừng hòng một kẻ nào được bước chân lên phà.”