
“Người tôi đỏ như tôm luộc rồi!” Benkei rên rỉ trong lúc hạ nhiệt dưới một con thác bên sườn núi Tsurumi.
“Nhưng ít nhất vẫn còn sống,” Jack tếu táo.
“Bài kinh của cậu chả có tác dụng quái gì cả!”
“Nếu không tụng sẽ còn tệ hơn đấy,” tình hình của Jack có phần khá khẩm hơn. “Hơn nữa, chúng ta đã cắt được đuôi bọn chúng, xem như cũng bõ công.”
Benkei trầm trồ lắc đầu: “Cậu đúng là tay nanban điên rồ và lợi hại nhất mà tôi từng gặp! Ai đã dạy võ cho cậu vậy?”
“Tôi từng là môn sinh của trường Nhị Thiên Nhất Lưu ở Kyoto... cho đến khi Tướng Quân ra lệnh đóng cửa.” Chỉ mới vừa quen biết, Jack quyết định bỏ qua không kể giai đoạn học nhẫn thuật.
“Hèn gì - thế tại sao Tướng Quân lại muốn giết cậu?” Benkei thắc mắc. “Hình như đám lính canh nói đây là vấn đề cá nhân, chứ không phải chỉ vì cậu là dân ngoại quốc?”
“Ông ta vốn cay cú từ lúc bị tôi làm mất mặt trong kì Tha Lưu Tỉ Thí.” Jack thừa nhận. “Sau đó tôi còn tham gia vào trận Osaka ở chiến tuyến bên kia.”
Benkei huýt gió. “Thế thì đúng rồi! Nghe đồn các võ sĩ dám chống lại Shogun ít nhiều đều mang tội. Võ sĩ ngoại quốc nữa thì càng tệ hơn.”
Tuy đây cũng là một phần lí do, nhưng Jack biết chủ yếu vì dã tâm của Shogun đối với bản hải đồ. Ông ta thừa biết ai nắm được bản hải đồ sẽ trở thành bá chủ đại dương, và khát khao muốn dùng nó cho mục đích riêng của mình. Jack đã thề sẽ không bao giờ để kỉ vật của cha rơi vào tay những kẻ xấu xa như vậy.
“Thế giờ cậu định đi đâu?” Benkei tiếp tục hỏi.
Jack không nghĩ về việc này. Nó quá bận rộn với việc chạy trốn.
“Tôi định đi Nagasaki, cho đến khi...”
Từ trên cao, Jack đưa tầm mắt nhìn quanh vịnh Beppu. Một cột hơi bốc lên cao rồi tan dần như linh hồn rời xa dương thế. Mặt trời buổi xế chiều tỏa ra thứ ánh sáng thẫm màu. Jack cố tìm chiếc tàu nhỏ nhưng vô vọng. Nó ở cách quá xa để có thể nhìn thấy một vật nhỏ như vậy. Và thẳm sâu trong thâm tâm, Jack biết chiếc tàu đó khó mà qua được trận bão, và có lẽ đã bị nhấn chìm dưới đáy đại dương.
Một hàng nước mắt lăn dài trên má Jack, cổ họng như ứ nghẹn. Jack muốn khóc trước những mất mát quá to lớn. Nó nén giận đấm tay vào đá. Từ ngày đến Nhật Bản, nó đã mất cha dưới tay tên sát thủ Độc Nhãn Long; chứng kiến Yamato hi sinh; cha nuôi Masamoto bị lưu đày; phải chia tay Akiko... và giờ đây là sự ra đi của những người bạn thân thiết nhất, Yori, Saburo, Miyuki.
Đau buồn tột độ khiến Jack nghĩ đến chuyện bỏ cuộc - ngồi đó chờ đám lính canh đến bắt. Nhưng rồi nó lại không muốn những đau khổ mất mát ấy trở nên vô nghĩa.
Trong bóng đêm, các vì sao sẽ tỏa sáng, thiền sư Yamada từng nói với Jack như vậy.
Và trong bóng đêm của sự u buồn, có một vì sao đang tỏa sáng như vậy. Jack biết nó phải đến cảng Nagasaki, trở về nhà chăm sóc người thân cuối cùng - em gái yêu quý, Jess.
“Nãy giờ cậu có nghe gì không đó?” Benkei ngồi xuống bên cạnh hỏi.
Jack vội dùng tay lau nước mắt ngước lên nhìn. “Xin lỗi?”
“Tôi bảo sẽ dẫn đường cho cậu.”
“Dẫn đường? Đi đâu?”
“Nagasaki chứ đâu,” Benkei nhìn nó vẻ ái ngại. “Cậu có ổn không vậy?”
Jack gật đầu. “Tại sao anh lại muốn giúp một tên tội phạm bị truy nã như tôi?”
Benkei bật cười khanh khách. “Mẹ tôi thường bảo, nhúng chân vào hồ nước rồi kiểu gì cũng phải xuống tắm. Mà tôi thì đã nhúng cả cổ vào rồi! Hơn nữa, dễ gì được truy đuổi, chém giết, nướng chín trong một ngày như hôm nay?” Benkei vỗ lên vai Jack, “Thử tưởng tượng những gì đang chờ chúng ta trên đường đến Nagasaki xem.”