
Jack nhìn chằm chằm vào họng súng đang chĩa thẳng vào mặt.
Bị đánh thức bởi cây gậy thúc vào sườn, nó mở mắt ra và thấy vị thuyền phó thứ nhất đang cầm một khẩu súng lục đánh lửa chĩa vào mặt nó. Bên cạnh ông ta là thuyền trưởng Spilbergen.
“Xin lỗi cháu, Jack à,” thuyền trưởng lên tiếng. “Ta chẳng còn cách nào khác cả.”
“Nhưng mà... ông đã nói ở trên tàu Hosiander bọn cháu sẽ được an toàn mà.”
“Kể cả cháu có là người Hà Lan đi nữa, lần này ta cũng hết cách rồi,” thuyền trưởng thở dài. “Quan bugyo ở Nagasaki đang đe dọa thu hồi tất cả giấy phép thông thương của người Hà Lan. Ông ta cũng đã bắt giữ mấy thuỷ thủ trong đoàn. Nếu bọn ta không giao nộp cháu cho Tướng Quân... họ sẽ bị đem ra hành hình.”
Jack liếc nhìn quanh, những đứa bạn của nó cũng đang phải chịu chung số phận.
“Hay là chỉ giao nộp cháu thôi có được không?” Jack van nài.
Thuyền trưởng Spilbergen lắc đầu buồn bã. “Ta e là họ muốn lấy mạng đổi mạng. Mà ta có bổn phận phải chăm lo cho các thuyền viên trước. Đây không còn là vấn đề trao đổi giữa cá nhân với nhau nữa rồi.”
Jack tụt ra khỏi chiếc võng. Túi hành lí và cặp kiếm của nó đã bị tịch thu. Dù vậy bọn chúng cũng không có nhiều cơ hội đánh phá vòng vây. Bởi đôi tay của vị thuyền trưởng đã bị trói bởi sợi dây vô hình. Sự việc này không phải do lỗi của ông ấy.
Cuối cùng cũng phải đầu hàng trước số phận, Jack và nhóm bạn của nó bị dẫn giải lên boong trên. Ánh nắng chói chang của buổi sớm khiến Jack phải nheo mắt. Nó thấy Akiko đang bị áp giải chỗ cột buồm chính. Cô cúi đầu, khuôn mặt buồn bã.
“Cậu sắp được về nhà rồi, thế mà...” Akiko thì thầm trong lúc cả bọn bị dẫn xuống cầu tàu. “Xin lỗi cậu vì bọn mình đã để mất cảnh giác.”
“Đừng nói thế,” Jack đáp lại. “Được đi cùng mọi người đến tận đây đã là một điều kì diệu rồi.”
Phía cuối cầu tàu là một nhóm võ sĩ của Shogun, trên mình vận giáp phục lấp lánh màu vàng-đen đang chờ sẵn. Bốn mươi cặp mắt hau háu nhìn những con mồi đắt giá của mình tiến tới, hào hứng chờ đợi giây phút được xử tội những kẻ phản bội. Trước nhóm võ sĩ này là năm thuỷ thủ đoàn Hà Lan đang quỳ gối, kiếm kề ngay cổ.
“Mới sáng ra mà đã gặp chuyện hay quá đi!” Benkei tếu táo gãi mớ tóc xù rối của mình rồi đưa tay che miệng ngáp một cái.
Thuyền trưởng Spilbergen dẫn cả bọn đi hết cầu cảng xuống tới bờ biển.
Quan bugyo, một người đàn ông thấp lùn có màu da vàng bủng, hai bên má hõm lại cùng bộ ria tía tót cẩn thận hồ hởi chào đón thuyền trưởng.
“Ta rất vui vì ông là người hiểu chuyện,” vị quan lên tiếng với nụ cười đáng mến. Sau động tác phẩy tay ra dấu của vị quan này, năm thuỷ thủ người Hà Lan đều được thả.
Thuyền trưởng Spilbergen ậm ừ trong cổ họng rồi giao nộp nhóm Jack. Các samurai của Tướng Quân bước lên bắt giữ cả bọn rồi hùng hổ áp giải chúng đi.