
Đáy tàu Hosiander ngập sâu trong nước biển do đuôi tàu chất đầy những cuộn vải tơ tằm loại thượng hạng, muỗng dĩa bạc và vài tấn lương thực cho hành trình dài sắp tới. Trong lúc thuỷ thủ đoàn kiểm tra lần cuối trước khi nhổ neo, thuyền trưởng Spilbergen cũng hoàn tất thủ tục cần thiết với vị quan địa phương ở Nagasaki.
Jack cùng nhóm bạn đứng trong bến cảng tràn ngập nắng sớm. Mọi người đã hẹn nhau ở đây để nói lời chia tay cuối cùng, nhưng rốt cuộc chẳng ai trong số họ muốn mở lời trước. Sau bốn năm tập luyện, chiến đấu và bôn ba cùng nhau, dường như suy nghĩ rằng từ giờ sẽ phải đường ai nấy đi quá đau lòng và thật khó để chấp nhận.
“Con có thể ở lại đây hay rời đi bất cứ khi nào con muốn.” Thầy Masamoto nói với Jack. “Quan Nhiếp chính đã ban cho con chức vị của một hatamoto. Chức vị này sẻ đảm bảo con được an toàn đến bất cứ nơi đâu trên đất nước Nhật Bản. Hơn nữa con cũng đã đủ tuổi trưởng thành, với cương vị là một samurai phục vụ dưới quyền Quan Nhiếp chính, con cũng sẽ nhận được khoản thu nhập và được ban cho đất ở. Ở đây, tương lai của con sẽ rộng mở.”
Nhưng Jack đã có quyết định cho riêng mình.
“Con rất cảm kích trước điều đó, nhưng con phải về thôi,” nó trả lời. “Cha con đã không còn, em gái ở quê nhà chỉ có thể trông chờ vào con là người thân duy nhất.”
Thầy Masamoto cúi đầu, ông hiểu phần trách nhiệm lớn lao mà Jack phải gánh trên vai. Ông cố giấu nỗi đau buồn khi phải chia tay đứa con nuôi. “Vậy thì ta có lời khuyên cuối cùng dành cho con, Jack à. Saya no uchi de katsu - chiến thắng bằng chuôi kiếm.”
Jack hoang mang nhìn xuống thanh katana của nó.
“Trong quãng thời gian bị lưu đày, ta đã giác ngộ ra điều cốt lõi của tinh thần Võ Sĩ Đạo chính là chiến thắng mà không cần phải động thủ,” thầy Masamoto giải thích. “Giải quyết một mâu thuẫn mà không cần phải rút kiếm.”
“Kể cả khi chỉ cần một đường kiếm là hạ gục đối phương sao ạ?” Jack thốt lên, ngạc nhiên khi triết lí không động thủ lại được đúc kết từ một bậc thầy kiếm thuật.
“Hiển nhiên rồi. Đó cũng là lí do ta để Kazuki sống,” thầy Masamoto trả lời. “Chiến thắng đích thực chỉ có trong sự tha thứ và lòng cảm thông.”
Jack cúi thấp đầu, cảm kích trước bài học cuối và cũng là lời từ biệt chính thức từ người cha nuôi tôn kính.
Tiếp theo đến Saburo. Anh bạn mập mạp này bắt đầu cúi chào tạm biệt nó, rồi bỗng nhiên bỏ mặc hết cả lễ nghi giao tiếp của người Nhật mà lao tới ôm chầm lấy nó trong vòng tay đồ sộ như gấu.
“Nhớ giữ gìn sức khoẻ nhé, anh bạn,” cậu chàng nghẹn ngào mãi không nói nổi nên lời. “Nếu như có lúc nào đi qua Thái Bình Dương, nhớ phải ghé thăm bọn này đó. Nhé-nhé-nhé...”
“Ấy da, đừng có khóc chứ anh bạn!” Benkei thốt lên. “Đây là giờ phút vui mừng mà. Sau tất cả, Jack đã có thể trở về nhà.”
Saburo đưa tay quẹt nước mắt rồi thả Jack ra, và cậu chàng không ngừng thút thít. “Trông tớ chẳng giống một chiến binh đáng sợ chút nào hết nhỉ?”
“Saburo, cậu là chàng võ sĩ trung thành và dũng cảm nhất mà tớ từng biết,” Jack khen ngợi chân thành. “Cha cậu hẳn sẽ tự hào về cậu nhiều lắm đó.”
“Mong là vậy. Tớ đã trải nghiệm đủ dũng khí trong hành trình musha shugyo , hành trình của một chiến binh, cho cả đời này rồi!”
Miễn cưỡng chia tay Saburo, Jack cúi đầu cảm kích trước Benkei. “Nếu không nhờ sự hướng dẫn và kế hoạch của anh, tôi sẽ chẳng bao giờ đặt chân tới được Nagasaki cả.”
“Đây là vinh hạnh của tôi mà!” Benkei cười toét miệng. “Bị luộc, bị đâm, bị đấm, rồi suýt bị nướng sống nữa. Khi nào đó chúng ta thử lại đi!”
Jack không khỏi phì cười. “Rồi hồi đầu mới gặp, cậu còn đang bị chôn sống nữa chứ.”
Benkei cười lớn, và anh chàng vẩy cổ tay biến ra một trái cam tươi từ trong không khí. “Tặng nè, mang đi mà ăn cho đỡ đói!”
Cảm kích nhận lấy trái cam từ Benkei, Jack nhận ra nãy giờ Yori vẫn đứng im lìm chờ tới lượt nói lời tạm biệt.
Nhà sư nhí ngẩng đầu lên nhìn Jack, ánh mắt như van nài nó đừng đi.
“Bạn tốt... giống như những ngôi sao vậy,” cuối cùng Yori cũng lên tiếng, tay nắm chặt cây quyền trượng shakujo. “Không phải lúc nào cũng thấy được, nhưng chúng vẫn luôn ở đó.”
Đến lúc này Jack không còn kiềm chế được nữa, đôi mắt nó ngấn nước. Nó ôm chặt cậu bạn nhỏ bé vào lòng.
“Lúc nào cậu cũng ở bên cạnh tớ cả. Tớ sẽ nhớ cậu nhiều lắm, Yori.”
“Tớ cũng vậy,” nhà sư nhí sụt sịt.
“Đến giờ nhổ neo rồi, Jack.” Thuyền trưởng Spilbergen gọi với ra từ giữa cầu cảng.
Gật đầu xác nhận, Jack quay về phía Akiko. Đây chính là lời tạm biệt khiến nó đau đớn nhất. Lời tạm biệt đầu tiên ở Toba đã khiến nó đủ tan nát cõi lòng. Lần thứ hai ở dãy Iga càng như muối mặn xát thêm vào vết thương của nó. Lần này, có lẽ trái tim nó sẽ không bao giờ còn lành lặn được nữa.
Hai cặp mắt nhìn nhau. Chẳng ai thốt lên được lời nào, những từ ngữ thông thường chẳng thể nói lên được cảm xúc từ đáy lòng của hai đứa. Một giọt nước mắt lăn dài trên má Akiko.
“Sayonara,” cô thì thầm. “Đừng quên bọn mình nhé.”
“Làm sao mà tớ có thể quên được chứ?” Jack đáp, nó muốn ôm cô vào lòng, không bao giờ cách xa.
Akiko cố tình hướng ánh mắt về phía khác. “Giữa chúng ta có sự cách biệt. Như tuyết tan vào mùa xuân, kí ức sẽ phai dần theo thời gian.”
“Nhưng chúng ta đã thề sẽ mãi mãi -”
Akiko đặt một ngón tay lên môi nó. “Đừng nói điều không thể.”
Jack cảm nhận một hố sâu không đáy đang ngăn cách hai đứa - mà nó sẽ chẳng bao giờ vượt qua được dù cho có cố gắng nhiều đến đâu đi nữa. Đây là lời tạm biệt cuối cùng của hai đứa, và chúng hiểu rõ rằng hai con đường ấy sẽ không giao nhau thêm một lần nào nữa.
Trái tim nặng trĩu, Jack nhặt túi hành lí xốc lên vai, cuốn hải đồ được cất kĩ bên trong. Cúi thấp đầu, nó nắm lấy tay Akiko mà hôn lên đó, trân trọng khoảnh khắc cuối cùng. Rồi, lấy hết sức bình sinh đấu tranh nội tâm ngăn nước mắt chỉ trực trào ra, nó quay đầu đi thẳng lên cây cầu cảng, không hề nhìn lại.