Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 50
MỒI NHỬ

❊ ❊ ❊

logo

“R onin của Kazuki?” Jack thì thầm sau khi cả bọn đã rút lui ra khỏi tầm nhìn của nhân vật bí ẩn kia.

“Có thể,” Akiko lí nhí đáp.

“Hay tụi mình quay lại tìm lối khác an toàn hơn?” Miyuki vừa nói vừa đảo mắt quan sát một luợt xung quanh.

“Đối phương chỉ có một thôi mà!” Benkei nói.

“Thế cứ việc ra đó mà thách thức hắn,” Saburo khích tướng.

“Điên à, tui coi trọng cái mạng của mình hơn cậu nhiều!”

“Thế chắc cũng cẩn thận hơn luôn nhỉ?” Miyuki sốt ruột xen vào. “Tốt, anh bước tới thử xem hắn có nhận ra không.”

“Này, định dùng tui làm mồi nhử đấy à?”

“Tôi sẽ bọc lót cho anh,” Akiko rút tên khẳng định.

“Đây, cầm kiếm nữa,” Saburo đưa thanh wakizashi của mình cho Benkei. “Cho chắc.”

Không thể từ chối, Benkei miễn cưỡng nhận kiếm giắt vào đai lưng.

“Ngược rồi,” Saburo điều chỉnh lại mũi kiếm. “Và đừng có tự cắt tay mình đó.”

“Vâng, cảm ơn lời khuyên, anh thầy giáo,” Benkei cạnh khoé.

Jack vẫn đang lưỡng lự, nhưng nó chưa kịp cản lại thì Saburo đã đẩy Benkei bước ra.

Anh chàng ảo thuật gia hồi hộp đến gần người bí ẩn, “Chào buổi sáng... ronin?”

Vẫn yên tĩnh.

“Không nhận ra tôi à? À, mà không thì càng tốt...” Benkei nhanh chóng thêm vào, rồi làm bộ cúi đầu chào để nhìn mặt người nọ, trước khi quay lại la lớn. “Không sao đâu. Ông ta đang ngủ!”

Đúng lúc này thì bóng người bật dậy càu nhàu. Hoảng loạn, Benkei rút kiếm, nhanh và vô định đến mức khiến chiếc gậy của người kia gãy làm hai.

“Không!” Bóng người quỳ xuống van xin Benkei. “Làm ơn đừng giết tôi!”

Ông ta cởi mũ trùm đầu để lộ mặt của một người đàn ông trung niên với mái tóc thưa thớt và hàng ria mép dài.

“Ông là ai?” Benkei bỗng nhiên trở nên can đảm lạ thường.

“Một người bán dầu hết sức bình thường,” người nọ vội vàng chỉ túi tre chứa toàn bình gốm sau lưng nói.

Benkei huýt gió. “Vất vả dữ!”

Người bán dầu uể oải gật đầu. “Nội tuần này tôi đã phải băng rừng ba lần rồi. Đi một đoạn lại nghỉ. Mà giờ không có gậy thì...”

Người đàn ông đau khổ nhìn hai khúc gỗ lăn long lóc dưới đất.

“Đừng lo, trong này thiếu gì chứ,” Benkei cười trừ rồi làm bộ đi ngó quanh tìm gậy.

Hài lòng với màn đối đáp, Akiko thúc ngựa cùng mọi người trở lại đường. Lúc đi qua chỗ người bán dầu, Yori đưa cho ông ta vài đồng tiền. “Chú giữ lấy mà mua gậy tốt hơn,” nhà sư nhí giải thích.

Người bán dầu trợn tròn mắt kinh ngạc trước nghĩa cử của Yori.

Benkei vỗ lên lưng ông ta. “Chú đây chắc ăn ở có đức lắm nên mới may mắn như vậy đó!”

Anh chàng nhanh chóng chạy theo cùng nhập bọn với cả nhóm.

“Chúc mừng! Benkei Vĩ Đại vừa đánh bại được ronin Lãnh Huyết!” Saburo trêu. “Lần sau cần chẻ củi nhất định tôi sẽ nhớ tới anh.”

“Cũng được, nhưng nhớ cho mượn kiếm,” Benkei vừa nói vừa giơ thanh wakizashi cắt cành cây trước mặt.

Lá bay đầy xuống đầu Saburo.

“Trả lại đây!” Saburo vội vàng giật món vũ khí lại. “Trước khi anh gây họa.”

Rừng cây thưa dần, chia làm hai ngả, một dẫn lên đồi cao, một dẫn xuống đồng bằng. Benkei dừng lại suy nghĩ xem nên đi đường nào.

“Cả hai đều dẫn về một chỗ,” anh chàng ảo thuật gia kết luận. “Quyết định nằm ở cậu.”

“Nên chọn đường đồi,” Miyuki nói từ phía sau.

“Nếu là Kazuki, hắn nhất định sẽ cử người canh gác ở đó,” Akiko phản đối.

“Chỗ đồng bằng rất dễ bị bao vây.”

“Đúng, nhưng ít ra còn nhìn được.”

“Ở trên đồi sẽ có lợi thế về tầm cao,” Miyuki thở dài nhấn mạnh.

Đúng lúc Jack và những người còn lại định quay sang nhờ Yori phân xử bằng cách tung gậy, thì Akiko bất ngờ nói, “Ừm. Vậy thì đi đường đồi.”

Đến Miyuki cũng bị bất ngờ vì Akiko chịu nhường bước. “Tốt... Ý kiến của cậu cũng mang tính xây dựng.”

Akiko gật đầu hiểu Miyuki đang an ủi mình.

Có lẽ hi vọng về một tình bạn chưa hẳn là quá xa vời, Jack thầm nghĩ.

Thế là cả đoàn đi theo đường đồi với tinh thần tập trung cảnh giác. Jack thậm chí còn mường tượng ra cảnh Kazuki, Băng Bọ Cạp, cùng đại đội ronin trang bị vũ khí tận răng xuất hiện.

Ấy vậy mà lại chẳng thấy bóng ai.

Jack tự hỏi chẳng có nhẽ nó lại thoát được một màn đụng độ với tên đối thủ truyền kiếp này - bằng một cách nào đó, bởi lẽ phía trước chẳng còn gì ngăn cản nó đến Nagasaki nữa. Một cảm giác thất vọng bỗng nhiên ùa tới, Jack chợt nhận ra bản thân nó cũng muốn Kazuki tìm thấy mình, để được dịp kết thúc hết tất cả. Nó thật sự không muốn rời Nhật Bản một mình, để lại Akiko với mối nguy hiểm tiềm tàng. Đành rằng Akiko không phải người yếu đuối, nhưng nó biết mình sẽ không thể ăn ngon ngủ yên - nếu không tự mình đảm bảo an toàn cho cô.

Dù vậy cũng không thể loại trừ khả năng Kazuki quyết định mai phục ở Nagasaki.

Con đường dẫn qua một đồng cỏ rồi lại mở vào rừng.

Đến trưa thì họ thấy chiếc cầu nhỏ bắc qua dòng sông dẫn tới một ngôi làng xinh đẹp với ruộng lúa bao quanh, hồ nước mát mẻ, phong cảnh hữu tình.

“Sắp tới rồi,” Benkei nhảy chân sáo trên cầu. “Tối nay tụi mình sẽ ăn tối ở Nagasaki!” Nhưng khi vừa bước qua những căn nhà đầu tiên thì Jack và những người còn lại đã nhận thấy một điều bất bình thường. Yori chống gậy tạo thành âm thanh leng keng giữa bốn bề tĩnh lặng.

“Dân làng đâu hết rồi?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang